Xem Nhiều 2/2023 #️ Từ Sao Hỏa Đến La Mã # Top 5 Trend | Boxxyno.com

Xem Nhiều 2/2023 # Từ Sao Hỏa Đến La Mã # Top 5 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Từ Sao Hỏa Đến La Mã mới nhất trên website Boxxyno.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Địch Nam định kéo kín cửa.

Mộ Lạc Lạc thấy anh không có ý xuống xe, thậm chí còn khởi động, cô vội vàng bước đến, “rầm” một tiếng, cô giận giữ đập tay xuống mui xe!

Khuôn mặt vô tình không biểu cảm của Địch Nam nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của Mộ Lạc Lạc. Không kìm được, tay anh nắm chặt lại.

“Rốt cuộc em đã làm gì sai? Tại sao anh đối xử với em như vậy?!” Mộ Lạc Lạc bước đến, đập thình thịch vào cửa xe, khuôn mặt lạnh lùng đã nói lên tất cả, nhưng cô vẫn hoàn toàn không hiểu rốt cuộc có chuyện gì!

Địch Nam không nhìn cô, ngẩng đầu dựa vào lưng ghế, mở to nhạc, để âm lượng ở mức cao nhất, thứ âm thanh rin rít khiến anh thấy đinh tai nhức óc.

Mộ Lạc Lạc tức giận, cô nói không ngừng nghỉ, ngồi lên mui xe, quyết thi gan đến cùng? Em xem anh cầm cự đến lúc nào?

Hôm nay là ngày lễ Tình nhân, khắp đầu ngõ cuối phố được treo bóng bay đủ màu sắc, trước những cửa tiệm trang trí rất nhiều hoa hồng, đó là ngày lễ đẹp nhất dành cho những đôi yêu nhau, bốn bề xung quanh rất nhộn nhịp.

Nhưng trước chung cư, một cô gái ngồi trước mui xe Mercerdes, tức giận đối diện với người đàn ông bên trong xe, hai người cứ như thế khoảng hơn một tiếng. Hành động này, khiến cho những người xung quanh rất hiếu kì.

Thấy anh nhắm mắt vờ ngủ, Mộ Lạc Lạc khẽ chớp mắt, soạt, cô rút điện thoại từ trong túi ra, vừa nhìn Địch Nam, vừa lật tìm danh sách điện thoại…

“Xin chào… Quý khách cần gì ạ?”

“Xin chào, tôi muốn đặt một suất hamburger loại lớn! Một hộp socola…” Mộ Lạc Lạc thành thục gọi món. “Vâng, những món đó thôi, đến đối diện tập đoàn Thác Nhuệ, cửa chung cư Tâm Lam, tôi đang ngồi trên mui xe Mercerdes màu trắng bạc…”

Đến trưa, người qua lại tấp nập trước cổng chung cư, những đôi trai gái dịu dàng, ngọt ngào nắm tay nhau, chỉ có Mộ Lạc Lạc như đang đối diện với kẻ thù, cô ngồi rất vững, hai tay khoanh trước ngực, nhìn người đi đường.

Mười lăm phút sau, người giao hàng đi xe đạp điện vội vàng lao tới, quả nhiên, người đặt đồ ăn đang ngồi đợi trên nắp một chiếc xa sang trọng.

“Có phải cô Mộ không? Cô gọi đồ ăn… đặt ở đâu đây?”

Mộ Lạc Lạc chỉ vào vị trí cần gạt nước: “Phiền anh, đặt lên trên, tôi không tiện đặt lên.”

Người đưa hàng như muốn khóc, vừa rút bánh hamburger trong thùng đựng vừa nhìn trộm người đàn ông trong xe. Người phụ nữ ngồi trên mui xe ăn thức ăn nhanh, còn người đàn ông lại dường như đang ngủ.

Địch Nam nghe thấy tiếng động trước xe, hé mắt nhìn, chỉ thấy Mộ Lạc Lạc một tay cầm Coca, một tay cầm bánh ăn ngấu nghiến.

“Cô Mộ, bảy mươi chín tệ.” Người đưa hàng do dự, đưa tờ hóa đơn.

“Ừm, anh cứ nói với người đàn ông trong xe, tôi không mang tiền, anh ấy là chồng tôi.” Mộ Lạc Lạc khẽ nói, sau đó ừng ực uống Coca.

“?!” Người đưa hàng khẽ gõ cửa xe, công việc của anh cũng không dễ làm, hừm hừm.

Địch Nam kéo cửa kính xuống, nghi ngờ nhìn anh ta.

“Thưa ông, xin ông trả tiền thức ăn nhanh, tổng cộng bảy mươi chín tệ.”

Địch Nam thở dài, rút ra một tờ một trăm tệ, đưa ra ngoài cửa xe: “Không cần trả lại.” Nói rồi, anh kéo cửa kính lên.

Địch Nam ngồi bên trong gõ vào cửa kính, có ý bảo anh đưa tiền thừa cho Mộ Lạc Lạc, tình cảnh này thật khó xử lý quá.

Mộ Lạc Lạc nhất định không nhận tiền thừa, cũng không để cho người đưa hàng đi, cô nói: “Anh hỏi lại anh ấy, có ăn hamburger không?”

Người đưa hàng đưa tay day day khóe mắt, đôi vợ chồng này chỉ bị ngăn cách bởi tấm kính, nhưng không ai chịu ai, anh chỉ là người bán hàng, định trêu anh tức chết sao?

Anh lại kiên nhẫn gõ cửa xe, Địch Nam cũng không thèm để ý, đeo kính đen, mở máy tính xách tay, bắt đầu làm việc.

Mộ Lạc Lạc chớp mắt cười với người giao hàng: “Chúc anh lễ Tình nhân vui vẻ.” Nhân tiện lườm Địch Nam một cái, hứ! Loại người như anh thì đừng ra ngoài!

Nhưng đợi một lát.

Những chiếc đèn bắt đầu chiếu sáng, một thứ ánh sáng diệu kỳ, màn đêm khiến cho không khí lễ Tình nhân thêm phần lãng mạn.

Mộ Lạc Lạc cố hết sức leo lên trước tấm kính chắn gió, anh ấy không cần đi vệ sinh sao? Hừm hừm.

Những đôi tình nhân đi qua cô, trong tay mỗi người con gái đều cầm hoa hồng, có người còn ôm một bó to, thú bông, dải ruy băng, tiếng nói cười vang vọng khắp nơi. Một cơn gió lạnh thốc qua, Mộ Lạc Lạc cảm thấy rất lạnh.

Cô uể oải ngồi dậy, lấy tương cà chua rồi trải dài ngay ngắn tờ giấy bọc hamburger, vẽ hình trái tim. Sau đó giơ lên cao, trước tấm kính chắn gió, cười rất ngọt ngào.

Địch Nam khẽ ngẩng đầu nhìn, thấy dòng chữ: “Chồng ơi, chúc anh lễ Tình nhân vui vẻ” mang màu đỏ của tương cà chua không mấy ngay ngắn.

Chiếc kính đen đã giấu đi vẻ hạnh phúc, vui sướng của anh lúc này, nhất định không được để cho Mộ Lạc Lạc nhìn thấy.

Lúc những đôi tình nhân tựa đầu vào nhau, anh đang làm gì vậy…

Lúc anh im lặng với vợ, cô lại nhiệt tình thể hiện tình cảm…

Càng sợ cô kiên quyết, sự cố chấp của cô càng không giống người bình thường.

Anh không thực hiện được vai trò của người chồng, anh là một người đàn ông không tốt.

Ngón tay Địch Nam vô tình sờ vào nút khóa cửa, anh có hàng trăm cách để vứt bỏ Mộ Lạc Lạc, nhưng trong tim anh có hàng ngàn lý do khiến anh không thể buông tay, nhưng… anh buông thõng tay, chính sự ung dung không thể khống chế của anh lúc này mới khiến cảm xúc trào dâng như vậy. Nếu, anh không từng do dự, không từng mặc kệ cho cuộc hôn nhân này đi tới đâu, nếu như, nhưng không có nếu như…

Mộ Lạc Lạc tưởng anh định mở cửa xe, nhưng thấy anh dừng lại, cô ủ rũ cúi đầu, tại sao, lẽ nào tình cảm thực sự đó đều là giả dối sao? Hay anh thay lòng đổi dạ, hay là… Mộ Lạc Lạc hít một hơi, thêm một lần nữa lấy lại tinh thần, chắc chắn là không, nhất định phải có nguyên nhân, nhưng Địch Nam nhất định không nói.

Lúc này, một nhóm phóng viên đang cầm micro, tìm những đôi tình nhân trên đoạn đường này để thực hiện bản tin. Hình ảnh Mộ Lạc Lạc nhanh chóng gây chú ý, phóng viên và người chụp ảnh đã đến chỗ Lạc Lạc phỏng vấn.

Khuôn mặt phóng viên rất chuyên nghiệp, giơ micro lên, và hỏi: “Chào cô, hôm nay là ngày lễ Tình nhân, cô xinh đẹp như vậy, tại sao không đi hẹn hò? Hay là cô đợi anh chàng đẹp trai đang ngồi trong xe kia?”

Người chụp ảnh chụp liên hồi, còn phóng viên tiếp tục phỏng vấn, lập tức thu hút rất nhiều người vây quanh xem.

Mộ Lạc Lạc lấy hai tay che ánh sáng của máy ảnh, mặc dù cô muốn cướp lấy micro, đứng trước ống kính nói cho tất cả mọi người: Người đàn ông vô tình đang ngồi trong xe là chồng tôi, đang không thèm để ý đến tôi, không thèm nhìn tôi, nhưng tôi không biết tại sao!

Nhưng, vì hình tượng của Địch Nam trước công chúng, cô đành làm một người phụ nữ cố gắng chịu đựng trong mức có thể.

Mộ Lạc Lạc nhảy xuống, đẩy ống kính, bước đi đầu không ngoảnh lại, mặc dù ngồi đó cho đến khi đôi chân tê dại, không cử động được, nhưng bước đi của cô rất nhanh rất vội, ánh sáng của máy quay đuổi theo phía sau cô, còn Địch Nam vẫn ngồi im lặng.

Đám người dần dần cũng tản ra, Địch Nam nhìn theo bóng dáng gấp gáp, vội vàng của cô, trái tim dường như sắp vỡ vụn.

Mộ Lạc Lạc chính là người phụ nữ như vậy, dễ dàng hóa giải được trái tim người đàn ông, khiến anh không thể không đau lòng, không thể không yêu.

Những đôi tình nhân đưa đón nhau, còn Mộ Lạc Lạc vẫn đứng một mình, cô nhìn những đôi tình nhân đang nắm tay nhau rất chặt, bặm môi nghĩ về sự lãng mạn của người khác.

Cô bước đi vô định trên đường, lần sờ chiếc nhẫn trên tay. Lễ Tình nhân vẫn chưa kết thúc, trong lòng ôm một hoang tưởng, có lẽ, Địch Nam sẽ tặng cô một bông hồng, như vậy thì tốt biết bao, hoặc không tặng gì cũng không sao, chỉ cần anh xuất hiện.

Cô đang mải nghĩ, một chiếc xe phanh lại bên đường. Mộ Lạc Lạc vui vẻ nhìn sang…

Hàn Tư Viễn tay cầm một bó hồng, bước xuống xe, Mộ Lạc Lạc cười gượng gạo, miễn cưỡng hé môi: “Sao anh lại ở đây…”

Hàn Tư Viễn đẩy bó hoa vào tay Mộ Lạc Lạc, cười hàm ý: “Đúng là có duyên.”

Một mùi thơm nức mũi, Mộ Lạc Lạc bặm môi cười, từ trong túi quần rút ra một hộp socola đã được thắt bởi nơ hồng rất đẹp, chần chừ, chầm chậm đưa cho Hàn Tư Viễn: “Anh tặng em hoa, em mời anh ăn socola…”

Hàn Tư Viễn nhìn hộp socola được bọc cẩn thận, trong ánh mắt lộ rõ sự u sầu, anh không muốn nhận món quà vốn không thuộc về anh, đút hai tay vào túi quần, nói: “Nếu như em muốn cảm ơn anh thì hãy đi theo anh.”

Mộ Lạc Lạc ủ rũ gật đầu, vừa đi vừa mở hộp socola, bẻ một miếng bỏ vào miệng, mùi vị socola thơm ngọt lan tỏa khắp miệng, nhưng cô không tìm thấy dư vị ngọt ngào của tình yêu.

“Anh còn nhớ khi đi du học, em đã cai socola.”

“Vâng, vì em luôn cho rằng mùi vị socola rất ảo mộng, không có chút hiện thực nào…”

“Thế còn bây giờ?”

“Ha ha, em ăn socola đen, rất đắng, ha ha…” Mộ Lạc Lạc gắng cười, nhưng trong khóe mắt mọng nước.

Trong lòng Hàn Tư Viễn cảm thấy rất đau, bước chậm từng bước, nhặt từng cánh hoa hồng. Mộ Lạc Lạc ngồi trước xe của Địch Nam bao lâu, anh đợi bấy lâu. Đợi, ngoài đợi ra, anh không làm được gì.

Bọn họ đi rất lâu, rất lâu, nhưng không nói chuyện…

Tiếng chuông báo mười hai giờ đêm vang lên, Mộ Lạc Lạc dừng bước than thầm, lễ Tĩnh nhân đã kết thúc rồi.

Một mình cô đi về chung cư, rất mệt, rất buồn ngủ, nhưng không khống chế nổi bước chân mình, cô đến trước cửa nhà Địch Nam, ngồi gục xuống, đặt miếng socola đen cuối cùng và cả giấy bọc trước cửa.

Sau đó, cô đi thang máy về nơi ở của mình, lúc nhìn thấy một bông hồng trước cửa phòng, trong lòng đã không còn mộng ảo.

Mộ Lạc Lạc nhặt bông hồng không đề tên người tặng, ngẩng lên nhìn các vì sao trên trời, đợi chút!… Cô ngửi thấy một mùi rất đặc biệt, trên giấy bọc hoa, thoang thoảng mùi tương cà chua.

Cô ngây người, trong đầu nghĩ đến bức tranh cô dung tương cà chua vẽ cho Địch Nam, còn giấy bọc hamburger trên xe, cô vẫn chưa dọn…

Rất nhanh, cô quay người, chay rất nhanh vào thang máy, lúc cô đến tầng Địch Nam ở, vừa hay nhìn thấy anh đóng cửa, miếng socola không thấy đâu.

Mộ Lạc Lạc vui vẻ cười, dựa vào bên cửa, khẽ nói: “Chồng ơi, em biết anh ở bên trong, mở cửa được không? Vợ chồng như thế, cho dù anh tránh em, cũng nên nói cho em biết lý do.”

Cô đợi rất lâu nhưng không thấy câu trả lời, không kìm được cô đập cửa: “Địch Nam! Anh mau mở cửa cho em! Anh rõ ràng yêu em sao không thừa nhận?! Anh ra đây cho em, anh mở cửa đi, hừm hừm…”

Địch Nam đứng bên trong, xé giấy bọc, bỏ miếng socola vào miệng, khẽ nhai, giơ ngón tay lên, lật đi lật lại.

Vợ ơi, chúc em lễ Tình nhân vui vẻ…

Truyện: Từ Sao Hỏa Đến La Mã

Địch Nam định kéo kín cửa.

Mộ Lạc Lạc thấy anh không có ý xuống xe, thậm chí còn khởi động, cô vội vàng bước đến, “rầm” một tiếng, cô giận giữ đập tay xuống mui xe!

Khuôn mặt vô tình không biểu cảm của Địch Nam nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của Mộ Lạc Lạc. Không kìm được, tay anh nắm chặt lại.

“Rốt cuộc em đã làm gì sai? Tại sao anh đối xử với em như vậy?!” Mộ Lạc Lạc bước đến, đập thình thịch vào cửa xe, khuôn mặt lạnh lùng đã nói lên tất cả, nhưng cô vẫn hoàn toàn không hiểu rốt cuộc có chuyện gì!

Địch Nam không nhìn cô, ngẩng đầu dựa vào lưng ghế, mở to nhạc, để âm lượng ở mức cao nhất, thứ âm thanh rin rít khiến anh thấy đinh tai nhức óc.

Mộ Lạc Lạc tức giận, cô nói không ngừng nghỉ, ngồi lên mui xe, quyết thi gan đến cùng? Em xem anh cầm cự đến lúc nào?

Hôm nay là ngày lễ Tình nhân, khắp đầu ngõ cuối phố được treo bóng bay đủ màu sắc, trước những cửa tiệm trang trí rất nhiều hoa hồng, đó là ngày lễ đẹp nhất dành cho những đôi yêu nhau, bốn bề xung quanh rất nhộn nhịp.

Nhưng trước chung cư, một cô gái ngồi trước mui xe Mercerdes, tức giận đối diện với người đàn ông bên trong xe, hai người cứ như thế khoảng hơn một tiếng. Hành động này, khiến cho những người xung quanh rất hiếu kì.

Thấy anh nhắm mắt vờ ngủ, Mộ Lạc Lạc khẽ chớp mắt, soạt, cô rút điện thoại từ trong túi ra, vừa nhìn Địch Nam, vừa lật tìm danh sách điện thoại…

“Xin chào… Quý khách cần gì ạ?”

“Xin chào, tôi muốn đặt một suất hamburger loại lớn! Một hộp socola…” Mộ Lạc Lạc thành thục gọi món. “Vâng, những món đó thôi, đến đối diện tập đoàn Thác Nhuệ, cửa chung cư Tâm Lam, tôi đang ngồi trên mui xe Mercerdes màu trắng bạc…”

Đến trưa, người qua lại tấp nập trước cổng chung cư, những đôi trai gái dịu dàng, ngọt ngào nắm tay nhau, chỉ có Mộ Lạc Lạc như đang đối diện với kẻ thù, cô ngồi rất vững, hai tay khoanh trước ngực, nhìn người đi đường.

Mười lăm phút sau, người giao hàng đi xe đạp điện vội vàng lao tới, quả nhiên, người đặt đồ ăn đang ngồi đợi trên nắp một chiếc xa sang trọng.

“Có phải cô Mộ không? Cô gọi đồ ăn… đặt ở đâu đây?”

Mộ Lạc Lạc chỉ vào vị trí cần gạt nước: “Phiền anh, đặt lên trên, tôi không tiện đặt lên.”

Người đưa hàng như muốn khóc, vừa rút bánh hamburger trong thùng đựng vừa nhìn trộm người đàn ông trong xe. Người phụ nữ ngồi trên mui xe ăn thức ăn nhanh, còn người đàn ông lại dường như đang ngủ.

Địch Nam nghe thấy tiếng động trước xe, hé mắt nhìn, chỉ thấy Mộ Lạc Lạc một tay cầm Coca, một tay cầm bánh ăn ngấu nghiến.

“Cô Mộ, bảy mươi chín tệ.” Người đưa hàng do dự, đưa tờ hóa đơn.

“Ừm, anh cứ nói với người đàn ông trong xe, tôi không mang tiền, anh ấy là chồng tôi.” Mộ Lạc Lạc khẽ nói, sau đó ừng ực uống Coca.

“?!” Người đưa hàng khẽ gõ cửa xe, công việc của anh cũng không dễ làm, hừm hừm.

Địch Nam kéo cửa kính xuống, nghi ngờ nhìn anh ta.

“Thưa ông, xin ông trả tiền thức ăn nhanh, tổng cộng bảy mươi chín tệ.”

Địch Nam thở dài, rút ra một tờ một trăm tệ, đưa ra ngoài cửa xe: “Không cần trả lại.” Nói rồi, anh kéo cửa kính lên.

Địch Nam ngồi bên trong gõ vào cửa kính, có ý bảo anh đưa tiền thừa cho Mộ Lạc Lạc, tình cảnh này thật khó xử lý quá.

Mộ Lạc Lạc nhất định không nhận tiền thừa, cũng không để cho người đưa hàng đi, cô nói: “Anh hỏi lại anh ấy, có ăn hamburger không?”

Người đưa hàng đưa tay day day khóe mắt, đôi vợ chồng này chỉ bị ngăn cách bởi tấm kính, nhưng không ai chịu ai, anh chỉ là người bán hàng, định trêu anh tức chết sao?

Anh lại kiên nhẫn gõ cửa xe, Địch Nam cũng không thèm để ý, đeo kính đen, mở máy tính xách tay, bắt đầu làm việc.

Mộ Lạc Lạc chớp mắt cười với người giao hàng: “Chúc anh lễ Tình nhân vui vẻ.” Nhân tiện lườm Địch Nam một cái, hứ! Loại người như anh thì đừng ra ngoài!

Nhưng đợi một lát.

Những chiếc đèn bắt đầu chiếu sáng, một thứ ánh sáng diệu kỳ, màn đêm khiến cho không khí lễ Tình nhân thêm phần lãng mạn.

Mộ Lạc Lạc cố hết sức leo lên trước tấm kính chắn gió, anh ấy không cần đi vệ sinh sao? Hừm hừm.

Những đôi tình nhân đi qua cô, trong tay mỗi người con gái đều cầm hoa hồng, có người còn ôm một bó to, thú bông, dải ruy băng, tiếng nói cười vang vọng khắp nơi. Một cơn gió lạnh thốc qua, Mộ Lạc Lạc cảm thấy rất lạnh.

Cô uể oải ngồi dậy, lấy tương cà chua rồi trải dài ngay ngắn tờ giấy bọc hamburger, vẽ hình trái tim. Sau đó giơ lên cao, trước tấm kính chắn gió, cười rất ngọt ngào.

Địch Nam khẽ ngẩng đầu nhìn, thấy dòng chữ: “Chồng ơi, chúc anh lễ Tình nhân vui vẻ” mang màu đỏ của tương cà chua không mấy ngay ngắn.

Chiếc kính đen đã giấu đi vẻ hạnh phúc, vui sướng của anh lúc này, nhất định không được để cho Mộ Lạc Lạc nhìn thấy.

Lúc những đôi tình nhân tựa đầu vào nhau, anh đang làm gì vậy…

Lúc anh im lặng với vợ, cô lại nhiệt tình thể hiện tình cảm…

Càng sợ cô kiên quyết, sự cố chấp của cô càng không giống người bình thường.

Anh không thực hiện được vai trò của người chồng, anh là một người đàn ông không tốt.

Ngón tay Địch Nam vô tình sờ vào nút khóa cửa, anh có hàng trăm cách để vứt bỏ Mộ Lạc Lạc, nhưng trong tim anh có hàng ngàn lý do khiến anh không thể buông tay, nhưng… anh buông thõng tay, chính sự ung dung không thể khống chế của anh lúc này mới khiến cảm xúc trào dâng như vậy. Nếu, anh không từng do dự, không từng mặc kệ cho cuộc hôn nhân này đi tới đâu, nếu như, nhưng không có nếu như…

Mộ Lạc Lạc tưởng anh định mở cửa xe, nhưng thấy anh dừng lại, cô ủ rũ cúi đầu, tại sao, lẽ nào tình cảm thực sự đó đều là giả dối sao? Hay anh thay lòng đổi dạ, hay là… Mộ Lạc Lạc hít một hơi, thêm một lần nữa lấy lại tinh thần, chắc chắn là không, nhất định phải có nguyên nhân, nhưng Địch Nam nhất định không nói.

Lúc này, một nhóm phóng viên đang cầm micro, tìm những đôi tình nhân trên đoạn đường này để thực hiện bản tin. Hình ảnh Mộ Lạc Lạc nhanh chóng gây chú ý, phóng viên và người chụp ảnh đã đến chỗ Lạc Lạc phỏng vấn.

Khuôn mặt phóng viên rất chuyên nghiệp, giơ micro lên, và hỏi: “Chào cô, hôm nay là ngày lễ Tình nhân, cô xinh đẹp như vậy, tại sao không đi hẹn hò? Hay là cô đợi anh chàng đẹp trai đang ngồi trong xe kia?”

Người chụp ảnh chụp liên hồi, còn phóng viên tiếp tục phỏng vấn, lập tức thu hút rất nhiều người vây quanh xem.

Mộ Lạc Lạc lấy hai tay che ánh sáng của máy ảnh, mặc dù cô muốn cướp lấy micro, đứng trước ống kính nói cho tất cả mọi người: Người đàn ông vô tình đang ngồi trong xe là chồng tôi, đang không thèm để ý đến tôi, không thèm nhìn tôi, nhưng tôi không biết tại sao!

Nhưng, vì hình tượng của Địch Nam trước công chúng, cô đành làm một người phụ nữ cố gắng chịu đựng trong mức có thể.

Mộ Lạc Lạc nhảy xuống, đẩy ống kính, bước đi đầu không ngoảnh lại, mặc dù ngồi đó cho đến khi đôi chân tê dại, không cử động được, nhưng bước đi của cô rất nhanh rất vội, ánh sáng của máy quay đuổi theo phía sau cô, còn Địch Nam vẫn ngồi im lặng.

Đám người dần dần cũng tản ra, Địch Nam nhìn theo bóng dáng gấp gáp, vội vàng của cô, trái tim dường như sắp vỡ vụn.

Mộ Lạc Lạc chính là người phụ nữ như vậy, dễ dàng hóa giải được trái tim người đàn ông, khiến anh không thể không đau lòng, không thể không yêu.

Những đôi tình nhân đưa đón nhau, còn Mộ Lạc Lạc vẫn đứng một mình, cô nhìn những đôi tình nhân đang nắm tay nhau rất chặt, bặm môi nghĩ về sự lãng mạn của người khác.

Cô bước đi vô định trên đường, lần sờ chiếc nhẫn trên tay. Lễ Tình nhân vẫn chưa kết thúc, trong lòng ôm một hoang tưởng, có lẽ, Địch Nam sẽ tặng cô một bông hồng, như vậy thì tốt biết bao, hoặc không tặng gì cũng không sao, chỉ cần anh xuất hiện.

Cô đang mải nghĩ, một chiếc xe phanh lại bên đường. Mộ Lạc Lạc vui vẻ nhìn sang…

Hàn Tư Viễn tay cầm một bó hồng, bước xuống xe, Mộ Lạc Lạc cười gượng gạo, miễn cưỡng hé môi: “Sao anh lại ở đây…”

Hàn Tư Viễn đẩy bó hoa vào tay Mộ Lạc Lạc, cười hàm ý: “Đúng là có duyên.”

Một mùi thơm nức mũi, Mộ Lạc Lạc bặm môi cười, từ trong túi quần rút ra một hộp socola đã được thắt bởi nơ hồng rất đẹp, chần chừ, chầm chậm đưa cho Hàn Tư Viễn: “Anh tặng em hoa, em mời anh ăn socola…”

Hàn Tư Viễn nhìn hộp socola được bọc cẩn thận, trong ánh mắt lộ rõ sự u sầu, anh không muốn nhận món quà vốn không thuộc về anh, đút hai tay vào túi quần, nói: “Nếu như em muốn cảm ơn anh thì hãy đi theo anh.”

Mộ Lạc Lạc ủ rũ gật đầu, vừa đi vừa mở hộp socola, bẻ một miếng bỏ vào miệng, mùi vị socola thơm ngọt lan tỏa khắp miệng, nhưng cô không tìm thấy dư vị ngọt ngào của tình yêu.

“Anh còn nhớ khi đi du học, em đã cai socola.”

“Vâng, vì em luôn cho rằng mùi vị socola rất ảo mộng, không có chút hiện thực nào…”

“Thế còn bây giờ?”

“Ha ha, em ăn socola đen, rất đắng, ha ha…” Mộ Lạc Lạc gắng cười, nhưng trong khóe mắt mọng nước.

Trong lòng Hàn Tư Viễn cảm thấy rất đau, bước chậm từng bước, nhặt từng cánh hoa hồng. Mộ Lạc Lạc ngồi trước xe của Địch Nam bao lâu, anh đợi bấy lâu. Đợi, ngoài đợi ra, anh không làm được gì.

Bọn họ đi rất lâu, rất lâu, nhưng không nói chuyện…

Tiếng chuông báo mười hai giờ đêm vang lên, Mộ Lạc Lạc dừng bước than thầm, lễ Tĩnh nhân đã kết thúc rồi.

Một mình cô đi về chung cư, rất mệt, rất buồn ngủ, nhưng không khống chế nổi bước chân mình, cô đến trước cửa nhà Địch Nam, ngồi gục xuống, đặt miếng socola đen cuối cùng và cả giấy bọc trước cửa.

Sau đó, cô đi thang máy về nơi ở của mình, lúc nhìn thấy một bông hồng trước cửa phòng, trong lòng đã không còn mộng ảo.

Mộ Lạc Lạc nhặt bông hồng không đề tên người tặng, ngẩng lên nhìn các vì sao trên trời, đợi chút!… Cô ngửi thấy một mùi rất đặc biệt, trên giấy bọc hoa, thoang thoảng mùi tương cà chua.

Cô ngây người, trong đầu nghĩ đến bức tranh cô dung tương cà chua vẽ cho Địch Nam, còn giấy bọc hamburger trên xe, cô vẫn chưa dọn…

Rất nhanh, cô quay người, chay rất nhanh vào thang máy, lúc cô đến tầng Địch Nam ở, vừa hay nhìn thấy anh đóng cửa, miếng socola không thấy đâu.

Mộ Lạc Lạc vui vẻ cười, dựa vào bên cửa, khẽ nói: “Chồng ơi, em biết anh ở bên trong, mở cửa được không? Vợ chồng như thế, cho dù anh tránh em, cũng nên nói cho em biết lý do.”

Cô đợi rất lâu nhưng không thấy câu trả lời, không kìm được cô đập cửa: “Địch Nam! Anh mau mở cửa cho em! Anh rõ ràng yêu em sao không thừa nhận?! Anh ra đây cho em, anh mở cửa đi, hừm hừm…”

Địch Nam đứng bên trong, xé giấy bọc, bỏ miếng socola vào miệng, khẽ nhai, giơ ngón tay lên, lật đi lật lại.

Vợ ơi, chúc em lễ Tình nhân vui vẻ…

Người Phán Xử: Giải Mã Vì Sao Thế Chột Giàu Có Nhưng Chỉ Ăn Mì Gói

Thế Chột (Chu Hùng) dù là “trùm cuối” trong Người phán xử, giàu nứt đố đổ vách nhưng suốt ngày ăn mì gói. Nguyên nhân vì đâu?

Tập 25 của bộ phim Người phán xử vừa được trình chiếu cũng là lúc Thế Chột trở thành nhân vật được chú ý nhất. Không chỉ bởi những mưu mô mà nhân vật này đang ấp ủ mà còn bởi một chi tiết vô cùng thú vị của nhân vật này xuyên suốt quá trình phim vừa qua.

Đường đường là một “lão bạo chúa” vừa có quyền vừa có tiền, muốn ăn sơn hào hải vị nào cũng được nhưng tại sao Thế Chột luôn chọn ăn mì tôm và uống rượu Tây? Liệu có phải vì tiết kiệm hay còn nguyên nhân sâu xa nào nữa?

Kí ức tươi đẹp và hương vị món mì gói năm đó khiến Thế Chột dù đã trở thành đại ca vẫn mãi mãi không thể quên. Vì vậy, khi đã giàu có thì Thế Chột vẫn ngày ngày ăn mì, thậm chí “cướp” mì của người khác ăn để nhớ về người con gái năm xưa.

2. Tiền thì anh không thiếu, nhưng chủ yếu anh tiêu vào việc lớn rồi

Một vài fan tinh ý đã phát hiện ra tình tiết bất ngờ trong phim Người phán xử khi mẹ Lê Thành từng nói về bố ruột của anh: ” Bố con có tiền mà không dám ăn, chỉ bảo tiền để làm việc lớn.”

Mà trong lúc rối ren, khi khán giả đang hoài nghi không biết Phan Quân hay Thế Chột ai mới thực sự là bố đẻ của Lê Thành thì câu nói này lại càng khiến dư luận hoang mang. So với lời miêu tả thì có vẻ Thế Chột lại là người phù hợp hơn khi thường xuyên ăn mì gói.

Phải chăng vì muốn một phen “sống mái” với Phan Thị, đại ca giang hồ quyết ăn uống kham khổ để dành tiền chiến đấu?

Chắc có lẽ sau bộ phim này, người ta khi muốn giàu chắc chắn phải ăn mì gói mới tiết kiệm được nhiều tiền như Thế Chột .

3. Vì sợ… chết

Đã là con người thì ai cũng phải run sợ trước vòng tròn sinh, lão, bệnh, tử. Đại ca giang hồ của Người phán xử cũng không ngoại lệ. Mà đường đường là “lão bạo chúa”, đàn em thì đông không đếm xuể nhưng kẻ thù thì cũng nhiều, nên việc Thế Chột bị ám hại là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Vì vậy với Thế Chột, tự mình nấu ăn là an toàn nhất. Tuy nhiên, có lẽ vì không biết nấu ăn hoặc vì sợ mất thời gian “vàng ngọc” nên “ông trùm” này quyết định ăn mì cho nhanh.

Mà là đại ca giang hồ như ông thì mì gói là món nhanh, gọn, nhẹ, chứ thời gian đâu ra mà cơm nước.

4. Mình thích thì mình ăn thôi

Hoặc chỉ đơn giản, Thế Chột là người thích ăn mì gói nên đó là lí do chúng ta hay bắt gặp ông ăn mì chăng? Là đại ca xã hội đen, ghê gớm quái tính nên sở thích của Thế Chột phải chăng cũng khác người?

Ai thích ăn gì mặc kệ, Thế thích thì thế Thế ăn mì thôi!

Xoay quanh việc ông trùm giản dị nhất vịnh Bắc Bộ suốt ngày ăn mì ăn liền, có rất nhiều nguyên nhân được người xem đưa ra. Nguyên nhân nào cũng có lý của nó và không thể biết được cái nào chính xác trừ khi chính đạo diễn hoặc diễn viên lên tiếng trả lời. Tuy nhiên dù lý do là gì thì ông trùm ăn mì gói vẫn là hình ảnh “xưa nay hiếm” và trở thành ấn tượng khó quên trong lòng khán giả.

(Ảnh: Internet)

“Cô Gái Đến Từ Hôm Qua”

là một câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng và trong sáng về chàng trai Anh Thư và cô bé Tiểu Ly của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Gia đình Anh Thư dọn nhà đến một nơi ở mới – ngay cạnh nhà Tiểu Ly. Đó cũng là lúc cậu tình cờ gặp được cô bé Tiểu Ly ngây thơ, hồn nhiên và dễ dụ. Cả hai chơi với nhau rất thân thiết, cho đến một ngày nọ, Tiểu Ly phải dọn đi nơi khác. Câu chuyện bao gồm 2 mạch cảm xúc giữa hồi ức và hiện tại. Truyện của Nguyễn Nhật Ánh luôn sử dụng văn phong nhẹ nhàng, giản dị. Với ngôn từ dễ hiểu, mạch truyện thẳng tắp, khiến người đọc cảm thấy thư thái, thoải mái khi đọc truyện. “Cô gái đến từ hôm qua” của Nguyễn Nhật Ánh đã được chuyển thể thành phim và bài hát cùng tên.

Thông tin cơ bản về cuốn sách “Cô Gái Đến Từ Hôm Qua“

Thể loại: Sách Văn Học – Truyện dài

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Năm xuất bản: Tái bản 2017

Nhà xuất bản: Nhà xuất bản Trẻ

Số trang: 170 trang

Giá bán: 63.100 VNĐ (Giá tham khảo trên Tiki, thay đổi tuỳ từng thời điểm.)

Trong cuốn sách “Cô gái đến từ hôm qua”, Nguyễn Nhật Ánh đã miêu tả song song 2 hình ảnh của cùng một cô gái. Một hình ảnh ở quá khứ và một hình ảnh ở hiện tại. Đồng thời tác giả cũng miêu tả 2 con người, với 2 cá tính trái ngược hẳn nhau của nhân vật nam chính. Vì thế, có thể coi đây là một trong những câu truyện dài đặc sắc nhất của Nguyễn Nhật Ánh. Nam chính trong truyện Nguyễn Nhật Ánh vẫn là hình ảnh như thường thấy. Vẫn là kiểu con trai ngây thơ, si tình và tự nguyện để con gái dắt mũi. Còn con gái như nữ chính – Việt An, là kiểu con gái cá tính và hay bắt nạt nam chính như những bộ phim Hàn ăn khách.

Trong số những tác phẩm viết về tình yêu của Nguyễn Nhật Ánh, thì có vẻ như quyển sách này có cốt truyện mang không khí tươi sáng hơn cả. Với cái kết nhẹ nhàng, tác giả cũng đã làm cho bạn đọc mỉm cười thoả mãn. Truyện của Nguyễn Nhật Ánh là những câu chuyện đem lại giá trị tinh thần rất cao. Sau mỗi tác phẩm của ông, độc giả sẽ cảm thấy được thoải mái trong tâm hồn. Gột rửa tâm hồn cũng là một điều tốt đẹp, ngang với việc bổ sung thêm tri thức vào đầu.

Cuốn sách “Cô Gái Đến Từ Hôm Qua” dành cho ai?

Cuốn sách “Cô gái đến từ hôm qua” là tác phẩm mà Nguyễn Nhật Ánh dành cho mọi lứa tuổi bạn đọc.

Đầu tiên là dành cho lứa tuổi mới lớn. Với những cảm xúc mới nguyên khi tiếp xúc với câu chuyện này. Mọi tình tiết, mọi tình cảm và cảm xúc của nhân vật trong truyện đều mới lạ, hay ho đối với lứa tuổi này. Khiến cho bạn đọc luôn ước ao mình sẽ được trải qua một chuyện tình lãng mạn tương tự như vậy. Cũng mong muốn mình có được một thằng bạn hay một cô bạn như thế. Cuốn sách đem lại những hào hứng bất tận về cuộc sống cho bạn đọc ở độ tuổi mới lớn.

Tiếp theo, cuốn sách dành cho các bạn trẻ đang ở độ tuổi có những rung động đầu đời. Lúc này, bạn đọc có thể hiểu được các tình tiết, diễn biến tâm lý của các nhân vật trong truyện. Người đọc sẽ cảm thấy như chính mình trong câu chuyện đó, chính bản thân cũng trải qua những cảm xúc đầu đời đó. Cảm xúc tới dồn dập và mong muốn tiếp tục được đắm chìm trong mối tình học trò ấy. Với đối tượng này, cuốn sách đem lại sự bồi hồi, xúc động cho người đọc.

Đối tượng tiếp theo mà tác giả hướng tới là độ tuổi trưởng thành, lớn hơn hai độ tuổi kia khá nhiều. Khi người lớn đọc lại vẫn sẽ có cảm giác nổi da gà. Bạn đọc sẽ cảm thấy những năm tháng tương tư tuổi học trò sao mà ngây ngô, dí dỏm đến thế. Những viên kẹo, những bức thư tình, những ánh nhìn trao nhau… sẽ luôn là kỉ niệm đẹp của tất cả những người đã và đang ngồi trên ghế nhà trường, đã và đang yêu ở giai đoạn ấy. Cuốn sách lại khiến người đọc phải bồi hồi, xao xuyến về những kí ức tươi đẹp của mình. Đối với một số độc giả, “Cô gái đến từ hôm qua” có thể coi là cuốn truyện hay nhất trong tuyển tập truyện của Nguyễn Nhật Ánh. Nó làm người đọc phải đọc đi đọc lại nhiều lần.

Chủ đề chính của cuốn sách “Cô Gái Đến Từ Hôm Qua“

“Cô gái đến từ hôm qua” của Nguyễn Nhật Ánh chắc chắn không còn xa lạ với các bạn thế hệ 8x và 9x nữa. Đặc biệt, tác phẩm này còn trở nên hot hơn bao giờ hết khi đã được đưa lên màn ảnh rộng tạo được nhiều tiếng vang. Và dưới ngòi bút của Nguyễn Nhật Ánh, thì đây là một câu chuyện về tuổi học trò thơ ngây và hồn nhiên.

Mở đầu tác phẩm là câu nhận xét của nam chính – cậu học trò Anh Thư. “Con gái càng lớn càng khôn, con trai càng lớn càng ngu.”. Để rồi nội dung của toàn bộ câu chuyện là quá trình “chứng minh” cho cái “luận điểm” đó của Anh Thư. Mạch kể của câu chuyện được đan xen giữa quá khứ và hiện tại. Từ thuở thơ ấu cho đến thời thiếu niên của Anh Thư. Tất cả như để củng cố thêm cho tính đúng đắn của cái luận điểm mà Anh Thư đưa ra.

Bạn sẽ dễ dàng nhận ra kỉ niệm tuổi thơ của chính mình đang ùa về. Là những buổi trưa chơi bắn bi, chơi trốn tìm. Là những cái me, trái ổi, cây kẹo hay những bông phượng ép đỏ cả cuốn tập. Chuyện cảm nắng tuổi học trò cũng được Nguyễn Nhật Ánh miêu tả vô cùng nhẹ nhàng. Nhưng vẫn giữ được những cảm xúc thật của các nhân vật. Bạn sẽ không thể quên được cô bạn cùng lớp với những lần bẽn lẽn nhìn trộm cô ấy. Để rồi lại ngượng chín mặt khi bị người ta phát hiện mình đang nhìn trộm. Và cả những ảo tưởng ngây thơ về việc đối phương thích mình, những bức thư tình “sến sẩm”, những chiêu trò “tình ái tuổi học trò”… đều khiến bạn bồi hồi không quên. Bạn sẽ bắt gặp lại hình ảnh mình thời cắp sách đến trường với những cảm xúc khó nói của một mối quan hệ không rõ ràng, sự khó hiểu đầy bí ẩn của bọn con gái, hay những ngày buồn man mác như những kẻ thất tình khi biết người ta không thích mình.

Bạn đọc sẽ không khỏi giật mình khi nhìn thất bản thân mình ngày xưa trong câu chuyện này. Và không khỏi bật cười trước những trò đùa rất con nít. Câu chuyện này rất đáng để mọi người đọc và tìm ra một thời thơ ngây của mình trong đó. Nhân vật Việt An trong câu chuyện là một cô gái thông minh và lém lỉnh. Cách ứng xử của Việt An trước những lần “thả thính” của Thư khiến bạn đọc phải bật cười sảng khoái. Cười cho sự khéo léo, thông minh khi từ chối của Việt An. Việt An đã mang đến hình tượng một người con gái trong tuổi học trò của bất kì ai trong chúng ta: “con gái thật sự rất khó hiểu”. Và tưởng chừng như đây chỉ là những câu chuyện về mối tình tuổi học trò, nhưng chính cái cách kể chuyện đan xen quá khứ và hiện tại đã dẫn người đọc từ “nước mắt” của sự chia ly đến cái kết viên mãn, “có hậu”, và có chút bất ngờ.

Thông điệp của cuốn sách “Cô Gái Đến Từ Hôm Qua”

“Cô gái đến từ hôm qua” là câu chuyện xoay quanh về Anh Thư và Tiểu Ly. Anh Thư ở cạnh nhà của Tiểu Ly, 2 người là bạn thân của nhau. Anh Thư hay doạ sẽ nghỉ chơi với cô bé Tiểu Ly. Sau này, Tiểu Ly dọn nhà đi chỗ khác, Anh Thư không có người chơi chung nữa. Khi lớn lên, lớp của Anh Thư có một cô bạn tên là Việt An chuyển từ Nha trang ra. Việt An rất xinh đẹp, khiến ai cũng thích và Anh Thư cũng không phải ngoại lệ. Anh Thư đã cưa đổ Việt An với tấm chân tình và nhờ cả người thầy quân sư Hải gầy. Đến cuối cùng mới nhận ra Việt An là cô bé Tiểu Ly ngày nhỏ. Như vậy, cuốn sách như khẳng định thêm cho câu nói “Những người yêu nhau, đi một vòng lại quay về với nhau”

Phong cách của Nguyễn Nhật Ánh vẫn thế. Nhà văn vẫn hướng về việc mô tả những kỷ niệm nhẹ nhàng thuở xưa, những giá trị nhân văn ngày nào và cuộc sống giản dị của quá khứ. Nhờ có những cuốn sách như thế này, mà tâm hồn người đọc lại được gột rửa, sau bao nhiêu là bụi bẩn từ sự phát triển quá nhanh của cuộc sống hiện đại.

Sau khi đọc xong cuốn sách này, bạn đọc sẽ hồi tưởng, sẽ nhớ lại những tháng ngày ngây ngô, nhớ về việc mình đã từng sống vô tư thế nào. Người đọc sẽ bắt đầu tìm lại được những cảm xúc mà rất lâu mình đã mất đi với tình yêu. Mặc dù biết rằng càng lớn con người ta sẽ càng yêu theo cách “trưởng thành” hơn. Nhưng sâu bên trong tâm hồn, ai đã đủ “kinh qua” một mối tình phức tạp ấy thì đều mong muốn, chờ đợi một người đến và sẽ yêu thương mình hệt như những ngày tuổi đôi mươi đầy ngại ngùng này.

Cuộc sống ngày càng thực dụng, khiến cho không ít người mất đi những điều rung cảm mà đáng lẽ ra không nên để nó mất. Người ta vẫn hay đổ lỗi cho việc họ đã “chai lỳ” cảm xúc. Và người ta có quyền dùng ý chí để đối xử tệ với nhau. Nhưng ở đâu đó, vẫn có những người sẽ thương yêu nhau một cách chân thật như tình yêu của “ông” và “bà” thuở trước, hay Anh Thư yêu Việt An.

Trích đoạn hay từ cuốn sách

“…Có lần, đang mải mê chép bài, cùi tay Tiểu Li vô tình chạm phải tay tôi. Tôi “hứ” một tiếng và vội vã rụt tay lại, y như chạm phải lửa. Tiểu Li không phản ứng gì, chỉ lặng lẽ chép bài. Tôi rất muốn nhìn nó một cái để xem vẻ mặt nó như thế nào nhưng tôi kềm lại được. Khi ra về, thấy Tiểu Li đi thơ thẩn một mình, lòng tôi bỗng nao nao. Nhưng tôi nhất định không chịu làm lành, ai bảo nó đòi nghỉ chơi với tôi chi!

Tôi chạy qua mặt Tiểu Li, vừa chạy vừa hát “là lá la” ra cái điều được nghỉ chơi với nó tôi rất vui. Tôi vượt lên trước đi chung với Lợi sứt. Thấy tôi trờ tới, Lợi sứt nhắc ngay: – Ngày mai mày nhớ nghen? – Nhớ gì? – Hai viên mực. – Ừ.

Tôi ngán ngẩm thở một hơi dài . Lợi sứt là thằng “trùm sò” nổi tiếng trong lớp tôi. Lúc nào nó cũng nghĩ đến chuyện “thu vén cá thân”. Đứa nào nhờ chuyện gì nó cũng làm nhưng phải trả công nó đàng hoàng. Nó ra giá nghiêm chỉnh. Chép bài giùm là hai viên bi. Giữ dép trong giờ chơi thì một viên. Chả là lúc ra chơi, tụi tôi thường khoái chạy nhảy chân đất, đi dép nó lướng vướng rất khó chịu nên không đứa nào mang. Nhưng để dép trong lớp lại thường bị mất nên tụi tôi phải nhờ Lợi sứt giữ. Lợi sứt “làm giàu” bằng cách đó. Cứ sau mỗi giờ chơi bao giờ túi nó cũng rủng rỉnh những bi là bi. Nhưng dù vậy, Lợi sứt vẫn không “phất” lên được. Bởi vì, hễ cứ tích góp được kha khá, nó lại đem ra chơi và bị tụi tôi ăn lại hết. Thế là nó quay lại hành nghề giữ dép.

Lợi sứt là cái thằng như vậy nên tôi chẳng mê nó chút nào. Vì giận Tiểu Li tôi phải chơi với nó chứ thú thật đi chung với nó chán ơi là chán. Trưa đó, tôi ăn cơm một cách uể oải. Mẹ tôi hỏi: – Con làm sao vậy? Ở lớp bị cô giáo phạt hả? Tôi lắc đầu: – Dạ, không có. – Chứ sao có một chén cơm mà con nhơi cả buổi vậy? Tôi trả lời bằng cách cắm cúi ăn lẹ. Tôi đâu có thể nói cho mẹ tôi biết nỗi buồn của tôi được. Mẹ tôi cười chết…”

“Nhưng Tiểu Li sẽ không bao giờ quay trở lại nữa. Đó là sự thật buồn bã nhất mà tôi được biết từ trước đến nay. Nó chẳng thèm ở cạnh tôi trong những trận đánh nhau sắp tới. Nó mặc tôi chiến đấu đơn độc giữa cuộc đời. Nó chẳng thèm cho tôi chấm chung lọ mực. Nó chẳng thèm giữ dép giùm tôi trong những giờ ra chơi. Nó chẳng thèm ốm cho tôi chép bài giùm nó. Và nhất là tôi sẽ chẳng có ai để cùng đợi mùa hè.”

Đánh giá cuốn sách “Cô Gái Đến Từ Hôm Qua”

“Cô gái đến từ hôm qua” là một câu chuyện rất hay. Câu chuyện được kể đan xen tương ứng giữa hiện tại và quá khứ. Giữa Thư và Tiểu Li là bạn thuở nhỏ chơi rất thân với nhau và một thời gian sau họ chia xa vì Tiểu Li chuyển nhà. Và hơn chục năm sau, họ gặp lại nhau và những tình tiết vô cùng đáng yêu khi anh chàng Thư theo đuổi cô bạn Việt An mà không hề nhận ra rằng đó chính là Tiểu Li. Nó vừa làm cho bạn đọc có cảm giác chờ đợi. Chờ đợi một tình cảm trong sáng dễ thương ấy. Nó vừa làm cho bạn đọc có cảm giác trở. Trở về là một cô gái với những mơ mộng trong veo ngày nào. Để một lần nữa chờ đợi một người có thể yêu thương mình theo cách “truyền thống” ấy.

Nơi mua sách uy tín, đáng tin cậy

Cách xưng hô “mày-tao” của Thư hồi nhỏ hay “anh-tôi” của Việt An khi lớn là một sáng tạo đặc biệt của tác giả. Vẫn là cái hồn của Nguyễn Nhật Ánh trong từng câu chữ. Lời văn nhẹ nhàng và êm đềm, đơn giản, không xô bồ, rắc rối, làm cho bạn đọc càng thêm yêu tác phẩm này. Các tình tiết rất thú vị, hồn nhiên và độc đáo, luôn tạo cảm giác vui vẻ cho người đọc. Và một cái kết đẹp như chuyện cổ tích. Tất cả tạo nên một cuốn sách tuyệt vời! Cuốn sách rất hay về tình yêu tuổi học trò đã được chuyển thể thành bộ phim cùng tên. Bộ phim này cũng nhận được sự đón nhận nồng nhiệt của khán giả.

1318 views

Bạn đang xem bài viết Từ Sao Hỏa Đến La Mã trên website Boxxyno.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!