Xem Nhiều 11/2022 #️ Trích Dẫn Hay Trong Truyện “Năm Tháng Vội Vã” (Cửu Dạ Hội) / 2023 # Top 14 Trend | Boxxyno.com

Xem Nhiều 11/2022 # Trích Dẫn Hay Trong Truyện “Năm Tháng Vội Vã” (Cửu Dạ Hội) / 2023 # Top 14 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Trích Dẫn Hay Trong Truyện “Năm Tháng Vội Vã” (Cửu Dạ Hội) / 2023 mới nhất trên website Boxxyno.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

4 năm trước

TRÍCH DẪN HAY

《匆匆那年》经典语录/名句

hakhfakhfihhkhkhkhkkkkkkkkkkkhkhkhkhkhkhhhhhhhhhhhhjkjkkjkj

Trích dẫn hay trong truyện “Năm tháng vội vã” (Cửu Dạ Hội)

#1 人越长大越会明白,世界上有种最好的东西,叫得不到。

一开始你是我的秘密, 我怕你知道,又怕你不知道,又怕你知道却装作不知道。

我不说,你不说,又远又近。

那现在,请让我以朋友的名义,继续爱你。

Rén yuè zhǎng dà yuè huì míngbái, shìjiè shàng yǒu zhǒng zuì hǎo de dōngxi, jiào dé bù dào.  Yī kāishǐ nǐ shì wǒ de mìmì, wǒ pà nǐ zhīdào, yòu pà nǐ bù zhīdào, yòu pà nǐ zhīdào què zhuāng zuò bù zhīdào.  Wǒ bù shuō, nǐ bù shuō, yòu yuǎn yòu jìn.  Nà xiànzài, qǐng ràng wǒ yǐ péngyǒu de míngyì, jìxù ài nǐ.

Con người càng trưởng thành, sẽ càng thấm thía được, trên thế giới này có một thứ tốt nhất, đó là “Không có được”.

Mới bắt đầu, cậu chính là bí mật của mình. Mình sợ cậu biết được, cũng sợ cậu sẽ không bao giờ biết được. Lại sợ cậu biết rồi nhưng lại giả vờ như không biết gì cả.

Mình không nói ra, cậu không nói ra, càng xa lại càng gần…

Vậy hiện tại, hãy để mình dựa trên danh nghĩa bạn bè, để tiếp tục yêu cậu…

#2

#3

#4

#5

#6

#7 忘不了的人,是你。

现在喜欢的人,是你。

不管以前、现在、还是以后都不想忘记的人,是你。

我渐渐明白了一件事情,我喜欢丁香,白色的粉色的,盛开的枯萎的,我全部都喜欢。就像喜欢她一样,无论她是什么样子,长发短发,是我的或不是,我全部都喜欢。

这个春天,我记住了,她会忘记吗?”

乔燃念作文的时候,班里的同学渐渐不再浮躁,他们就像听故事一样,认真聆听着这个少年的独白。也许唯一不太专心的就是方茴,只有她真正听懂了这篇优美的作文,就因为太懂了,以至于差点流下了泪。

Wàng bùliǎo de rén, shì nǐ.  Xiànzài xǐhuān de rén, shì nǐ.  Bùguǎn yǐqián, xiànzài, háishì yǐhòu dōu bùxiǎng wàngjì de rén, shì nǐ.  Wǒ jiànjiàn míngbái le yí jiàn shìqíng, wǒ xǐhuān dīngxiāng, báisè de fěnsè de, shèngkāi de kūwěi de, wǒ quánbù dōu xǐhuān. Jiù xiàng xǐhuān tā yíyàng, wúlùn tā shì shénme yàngzi, zhǎng fà duǎn fà, shì wǒ de huò búshì, wǒ quánbù dōu xǐhuān.  Zhège chūntiān, wǒ jì zhù le, tā huì wàngjì ma?”  Qiáo rán niàn zuòwén de shíhòu, bān lǐ de tóngxué jiànjiàn bú zài fúzào, tāmen jiù xiàng tīng gùshì yíyàng, rènzhēn língtīng zhe zhège shàonián de dúbái. Yěxǔ wéiyī bú tài zhuānxīn de jiùshì fāng huí, zhǐyǒu tā zhēnzhèng tīng dǒng le zhè piān yōuměi de zuòwén, jiù yīnwèi tài dǒng le, yǐ zhìyú chàdiǎn liúxià le lèi.

Người mình không thể quên, là bạn.

Người hiện tại mình thích, là bạn.

Bất luận quá khứ, hiện tại hay người sau này mình không muốn quên, vẫn chính là bạn.

Dần dần tôi đã hiểu ra 1 điều rằng, tôi thích hoa đinh hương, màu trắng, màu hồng phấn, hoa đang nở rộ, hoa đang tàn, tôi đều thích cả. Giống như việc thích người ấy vậy, cho dù người ấy thế nào, tóc dài hay tóc ngắn, là của tôi hay không phải của tôi, tôi đều thích.

Mùa xuân này, tôi vẫn nhớ, liệu người ấy có quên hay không?

Lúc Kiều Nhiên đọc bài viết này, bạn bè trong lớp không còn nô đùa nữa, họ chăm chú lắng nghe lời tâm sự của chàng trai này như đang nghe một câu chuyện. Có lẽ người duy nhất không chú tâm lắm là Phương Hồi, chỉ có cô là người hiểu thực sự bài viết hay này, chính vì quá hiểu nên nước mắt đã suýt trào ra.

#8

#9

#10 

16岁的时候在做什么?

那时同学少年的名字还能一字不差地念出来吗?

有喜欢的人吗?

和那个人现在还有联系么?

是否还在一个城市?

交往过么?

分手了么?

是因为太小所以喜欢得太短暂?

还是因为根本不懂而无意伤害?

当初牵着的手如今握紧了谁?

偶尔还会想念么?

偷偷发过誓么?

实现了么?

还是……已经全部忘了?

16 suì de shíhòu zài zuò shénme?  Nà shí tóngxué shàonián de míngzì hái néng yí zì bù chā de niàn chūlái ma?  Yǒu xǐhuān de rén ma?  Hé nàgè rén xiànzài hái yǒu liánxì me?  Shìfǒu hái zài yígè chéngshì?  Jiāowǎng guò me?  Fēnshǒu le me?  Shì yīnwèi tài xiǎo suǒyǐ xǐhuān de tài duǎnzàn?  Háishì yīnwèi gēnběn bù dǒng ér wúyì shānghài?  Dāngchū qiān zhe de shǒu rújīn wò jǐn le shéi?  Ǒu’ěr hái huì xiǎngniàn me?  Tōutōu fāguò shì me?  Shíxiàn le me?  Háishì……yǐjīng quánbù wàng le?

Năm 16 tuổi bạn đang làm gì?

Bạn còn nhớ được hết tên các bạn học thời đó hay không?

Có người bạn quý mến không?

Đến giờ bạn còn liên lạc với người đó không?

Các bạn có ở cùng một thành phố hay không?

Bạn đã từng yêu rất mãnh liệt?

Và, cũng từng chia tay rất vội vàng?

Là vì quá trẻ cho nên yêu thích quá ngắn ngủi?

Hay là do không hiểu nên đã vô tình làm tổn thương nhau?

Bàn tay nắm lúc đầu bây giờ nắm chặt tay ai?

Thỉnh thoảng bạn có chạnh lòng nhớ lại hay không?

Có bao giờ lén lút thề thốt điều gì không?

Lời hứa ấy đã thực hiện được chưa?

Hay là… đã quên hẳn rồi?

#11

TIẾNG TRUNG THĂNG LONG  Địa chỉ: Số 1E, ngõ 75 Hồ Tùng Mậu, Mai Dịch, Cầu Giấy, Hà Nội   Hotline: 0987.231.448  Học là nhớ, học là giỏi, học là phải đủ tự tin bước vào làm việc và kinh doanh.

Các Trích Dẫn Trong Truyện Của Cố Mạn / 2023

1. Bên nhau trọn đời

Nếu ở đó trời quanh mây tạnh anh hãy ở lại.

Nếu ở đó trời mưa lạnh lẽo, thì anh nhanh chóng quay trở lại đay

Quên hẳn nơi đó, quên hẳn người đó

Tình yêu là cốc nước , nóng hay lạnh chỉ có người trong cuộc mới biết.

Đối với một số người, vết thương chữa lành theo thời gian

Đối với một số người khác, thời gian chỉ càng làm cho vết thương rỉ máu…

–   

“Cậu thấy Dĩ Thâm là người thế nào?

Lãnh đạm, lý trí, khách quan.

Vậy cô ấy chính là sự không lãnh đạm, không lý trí, không khách quan của Dĩ Thâm.”

  

–  

“Thực ra cưa đổ Dĩ Thâm cũng rất dễ. Chỉ cần mặt dày liên tục quấy nhiễu anh ấy, cứ gào khóc ầm ĩ thì anh ấy sẽ giơ tay đầu hàng thôi.”

–  

– Tôi nói cho anh biết. Đây là một loại quy tắc giữa những người trưởng thành. Anh cũng không cần phải nghĩ nhiều. Tôi sẽ không chịu trách nhiệm đâu

-Tôi…Tôi là lần đầu tiên đấy, cô đừng có lợi dụng xong còn ra… ra vẻ ta đây.

– Lần đầu tiên à? Nhưng tôi cũng không chịu trách nhiệm đâu. Tạm biệt.”

Đã bảy năm trôi qua, tôi đột nhiên cảm thấy quãng thời gian đằng đẵng như vậy chỉ như trong khoảnh khắc của một cái quay đầu.

–  

Đối với một số người, vết thương được chữa lành theo thời gian. Đối với một số người khác, thời gian chỉ càng làm cho vết thương thêm rỉ máu..

–  

Khi giữa họ đã là chuyện dĩ vãng, điều khó chịu nhất, đau đớn nhất là mọi kỉ niệm đều như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

–  

Đã không nghĩ ra thì tốt nhất nên nghĩ đơn giản đi vậy.

–  

” Có những loài hoa không tên lặng lẽ ra hoa, lặng lẽ tàn, ngày tháng trôi qua không ai hỏi thăm.”

–  

Sau này em sẽ hiểu, ở nơi nào đó trên thế giới này có cô ấy xuất hiện, những người khác chỉ là tạm bợ. Anh ấy nói: “Anh không muốn tạm bợ.”

–   

Em nhớ anh! Dĩ Thâm, anh biết không? Em từng đứng một mình trên con phố xa lạ ở một đất nước xa lạ, những con người với màu da khác lạ lướt qua trước mắt, ngay một dáng người giống anh cũng không nhìn thấy. Bây giờ cuối cùng đã có thể nói với anh, em rất nhớ anh…

–   

Còn anh ngẩng đầu, nhìn thấy ánh nắng nhảy múa trên mặt cô ấy, thật là ngang ngạnh, xuyên qua lớp lớp… đi thẳng vào lòng anh không thèm hỏi một tiếng, anh thậm chí không kịp từ chối.

Cô ấy là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh, nhưng tia nắng này không chỉ chiếu duy nhất cho anh.

Bảy năm xa cách, một người đàn ông khác…

Dĩ Thâm nhắm mắt.

–  

Mặc Sênh, anh thua rồi.

“Thế là thế nào?”

– Bằng ấy năm đã trôi qua, anh vẫn thua em, thua thảm bại!

“Vì sao giọng anh nghe đắng buốt đến vậy?”

– Dĩ Thâm, anh nói gì? Anh say phải không? – Mặc Sênh lo lắng hỏi. 

Im lặng, đột nhiên Dĩ Thâm đẩy chị ra. Trong ánh sáng lờ mờ, Mặc Sênh thấy đôi mắt đẹp của anh đầy bất lực, đau đớn như con thú bị thương, nhưng giọng của anh tỉnh táo lạ lùng:– Anh không say mà là anh điên!

–  

Vốn duyên mỏng chẳng trách tình không sâu

–  

Dĩ Thâm, em đã đếm đến chín trăm chín mươi chín anh mới đến, lần sau nếu để em đếm đến một nghìn thì em sẽ mặc kệ anh!

– Dĩ Thâm, em đã đếm mấy lần chín trăm chín mươi chín rồi.

Còn bảy năm nay, anh đã đếm bao nhiêu lần chín trăm chín chín? Không phải không nghĩ đến bỏ cuộc, chỉ là không có cách nào đếm đến một nghìn!

– Có một kiểu nhớ nhung là không ngừng gõ tên anh vào công cụ tìm kiếm

                                                                              -Triệu Mặc Sênh

2. Yêu em từ cái nhìn đầu tiên

 - 

Mô-za-a cố ý nói: “Lão tam có vấn đề, tại sao không chịu mặc trang phục tình nhân với tam tẩu chứ, hay là…”

Nại Hà đáp: 

“Bọn này vợ chồng lâu năm, cần gì mấy thứ đồ khoa trương đó.” 

Vi Vi choáng. 

–  

Vi Vi nhặt hai cọng cỏ lên phất vào người anh: “…Tóm lại anh muốn thế nào?”

 - “Khi nào em mới cho anh tốt nghiệp?”

“Hử?” Cô hỏi lại với vẻ thắc mắc, “Anh tốt nghiệp gì cơ?”

Anh đáp: 

“Chẳng phải anh đã học hai năm khoa tự động kiềm chế đấy thôi”

“Chúng ta vẫn chưa đến mức tắm hồ uyên ương mà”

     “Thì ra Vi Vi thích mãnh liệt hơn à?”

‘Ăn cơm mềm’ cũng nhiều rồi, dần dần cũng quen thôi.” “Những người không có phu nhân bảo vệ như các cậu không hiểu được đâu.”

3. Sam sam đến đây ăn nè

–  

Thế giới này, lời nói phát ra từ miệng của con người trong một ngày quả thật quá nhiều. Vậy tại sao mình phải để ý đến những lời nói của người mà mình không quan tâm? Chỉ cần người quan tâm đến mình hiểu mình là được rồi. Sự cạnh tranh trong công việc, vốn dĩ là chuyện khó tránh khỏi. Cây ngay không sợ chết đứng.

Người khác nói thế nào, đó chính là tự do của họ. Có thể khiến người khác im miệng hay không, đó mới là bản lĩnh của mình.

–    

“Đúng thế, tôi là Tiết Sam Sam. Tôi không có gia thế hiển hách, không có trình độ học vấn xuất sắc, cũng chẳng có quan hệ. Thế nhưng, ngoài việc sở hữu nhóm máu hiếm ra, tôi đây còn có tinh thần bị đánh cũng quyết không lui cùng bản năng sinh tồn mãnh liệt. Bất kể ở đâu, tôi cũng sẽ kiên cường vươn lên như cây cỏ dại. Tôi nhất định sẽ trụ lại ở đất Thượng Hải này”.

–  

“Tổng giám đốc, anh bỏ tôi xuống đi, tôi có cảm giác mỗi giọt mồ hôi của anh đều đang cười nhạo cân nặng của tôi”

–  

“Chủ tịch, chết vì no có tính là tai nạn lao động không?”

- ”Vì sao ngày nào tôi cũng đến văn phòng tìm anh, ngày nào cũng ăn cơm cùng anh, không phải do anh ra lệnh cho tôi, mà là vì… tôi bị sắc đẹp mê hoặc!” – “Nếu em đã mê sắc đẹp, vậy những chuyện xảy ra sau đó có phải là do sắc đẹp ấy vẫn chưa đủ mê hoặc em không?” – “Thực ra đó là vì… tôi làm bộ lạt mềm buộc chặt thôi”.

–  

“Phong Đằng, tôi… chưa yêu ai bao giờ. Tôi cũng không biết cảm giác yêu đương là thế nào. Trước kia tôi không hề nghĩ đến những chuyện này. Nhưng dần dần tôi phát hiện ra, khi không có anh, tôi cảm thấy rất lạc lõng. Anh chờ tôi ở ngoài cục cảnh sát, tôi thấy rất xấu hổ. Anh đưa tôi về nhà đón năm mới, cùng ăn cơm tất niên, tuy không quen lắm nhưng tôi rất vui. Tôi không biết khiêu vũ nhưng tôi có thể học được mà. Tôi không thể giải mã nổi anh nhưng tôi sẵn sàng để anh giải mã mình. Tôi nghĩ… tôi thích anh mất rồi. Vậy anh xem, anh có thích tôi không?”

–  ”Em không có bệnh, uống thuốc làm gì. Em muốn sinh con, cần anh, chứ không cần thuốc”  -Phong Đằng

–  

“Tiết Sam Sam, tôi sẽ không bao giờ để em phải chịu đựng một mình mà không làm gì cả nữa”.

–   

“Mỗi ngày anh đều ăn cơm ở đây. Bỗng đến một hôm, có một cô gái xông vào sân thượng của anh. Anh ngắm cô ấy ăn cơm, rồi từng ngày cứ thế trôi qua. Có lúc thấy cô gái ấy cười, khi khác lại thấy cô ấy khóc. Cứ nhìn mãi, nhìn mãi, nhìn cho đến khi khắc vào tim”.

–  

“Cháu có thể nuôi Sam Sam cho đến khi cô ấy trả hết nợ. Bọn cháu yêu nhau, tại sao chỉ vì nợ nần mà chia tay?”.

–  

“Chiếc nhẫn này có từ thời của cụ anh, chỉ truyền lại cho con dâu nhà họ Phong. Nó đại diện cho quá khứ. Giờ chiếc nhẫn xuất hiện ở đây, tức đại diện cho hiện tại. Nếu đeo vào ngón áp út của em thì nó đại diện cho tương lai của hai ta”.

–  

“Tiết Sam Sam, từ giờ em sẽ phải tập thích ứng với rất nhiều chuyện. Ví dụ như lúc xuống xe, chủ tịch không thể mở cửa cho em nhưng bạn trai thì có thể”.

–  

“Trên thế giới này, lời nói phát ra từ miệng con người trong một ngày quả thật quá nhiều. Việc gì phải để ý đến phát ngôn của những người mình không quan tâm chứ. Chỉ cần người quan tâm mình hiểu mình là được rồi”.

4. Nắng gắt

–  

Tôi đứng sân ga nhìn xe lửa lao nhanh như bay, cảm thấy giống như mình đang đưa tiễn tuổi thanh xuân vậy. Những năm tháng ngây ngô đã vỗ cánh bay đi… Một khi đã đi sẽ không bao giờ quay trở lại…”

–  

Tôi đứng trên con phố này nhìn người đến người đi, mỗi phút trôi qua đều có rất nhiều người vội vã lướt qua trước mắt.

– Tôi gặp vô số người xa lạ, chỉ duy nhất không có anh…

–  

Có một bài trắc nghiệm thế này, nếu ăn nho, bạn sẽ ăn quả to hay quả bé trước. Tôi là người ăn quả to trước. Vì nếu như ăn quả bé trước thì có thể sẽ không ăn được quả to nữa. Vui vẻ ở trước mắt, tại sao cứ phải nghĩ xa xô

–    

Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu một chút gọi là gì?– Nhiều hơn yêu một chút?– Anh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười :)– Với anh thì, đó chính là em!

Tôi chưa từng hiểu được thế nào là thực sự ly biệt.

Cho đến khoảnh khắc đó.

Sau này, chúng tôi có thể sẽ không còn gặp lại nhau.

Sau này, cho dù gặp lại, chúng tôi cũng chỉ vồn vã trong giây lát, rồi lại ly biệt.

Có lẽ lúc đó chúng tôi sẽ không còn buồn bã như bây giờ, vì chúng tôi đã không còn quan trọng với nhau đến thế, hoặc vì chúng tôi đã kiên cường hơn.

Một cô gái như em, ngay cả câu “mãi mãi không thể chấp nhận anh” cũng không đành lòng nói ra, mềm lòng đến vậy, tôi có ngốc mới không theo đuổi được em.

Những Câu Trích Dẫn Trong Truyện Của Tân Di Ổ / 2023

1. Anh có thích nước Mỹ không?

Khi yêu, tưởng rằng người đó là cả cuộc đời mình, ai ngờ vừa tỉnh giấc mộng, đã đứng bên cạnh một người khác

.

Thượng đế rất thông minh, trong lần đầu tiên của cuộc đời người con gái, ông đã để cho họ cảm thấy đau đớn tột cùng trước sự tấn công của người đàn ông, bởi niềm vui sẽ trôi qua trong tích tắc, chỉ có niềm đau là khắc cốt ghi tâm, người con gái ấy có thể quên người đàn ông đã đem đến cho cô niềm vui mạnh mẽ nhất, nhưng mãi mãi không thể quên người đã khiến cô đau đớn trong lần đầu tiên.”

Chuyện đời làm sao có thể lưỡng toàn. Trong một đời của chúng ta, có được đồng thời cũng mất đi, may mắn hay bất hạnh chỉ khác biệt ở chỗ cái được và cái mất đó, cái nào nặng, cái nào nhẹ.

Trong trái tim mỗi người đều có một dòng sông nghẽn lại ở đó,nó chia trái tim chúng ta thàng hai bờ : bờ trái mềm yếu,bờ phải lạnh lùng ; bờ trái cảm tính,bờ phải lý trí. Bờ trái chứa đựng những dục vọng ước mơ,đấu tranh và tất cả những hỷ nộ ái ố của chúng ta,còn bờ phải có những vết tích nóng bỏng của mọi quy tắc trên thế gian in vào tim chúng ta. Bờ trái là giấc mộng,còn bờ phải là cuộc sống.

Bình yên cũng là một dạng của hạnh phúc.Hạnh phúc đó rốt cục cũng là một dạng của tình yêu.Có thể đau khổ cũng là dấu hiệu cho tình yêu,nhưng suy cho cùng cái kết cục viên mãn nhất của tình yêu mà con người ta hằng mong mỏi phải chăng là những tháng ngày bình yên sao?

Trong thế giới của đàn ông, thực ra phụ nữa chỉ là 1 ánh mây để tô điểm. Thỉnh thoảng anh ta sẽ khen ngợi vẻ đẹp của nó và cũng bày tỏ sự lưu luyến đối với nó nhưng chắc chắn sẽ không vì nó mà từ bỏ cả bầu trời bao la.

Một thời chúng ta tưởng rằng mình có thể chết vì tình yêu, thực ra tình yêu không thể làm con người ta chết, nó chỉ có thể châm một mũi kim vào chỗ đau nhất, rồi chúng ta muốn khóc mà không thể có nước mắt, chúng ta trằn trọc trăn trở, chúng ta trở nên lão luyện, chúng ta trở nên rắn rỏi.

Định luật Murphy: ” Khi bạn căm ghét một người, anh ta sẽ luôn xuất hiện trước mặt bạn mọi lúc mọi nơi, còn khi bạn muốn gặp một người lại không thể tìm được anh ta. “

–  

Có thể những điều anh nói em sẽ mãi mãi không thể hiểu được, anh đã quen với cảnh nghèo, nhưng anh không thể để người con gái mà anh yêu thương phải chịu cảnh nghèo”.

Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa- những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta

Trịnh Vi 

 Rất nhiều người khi đã lướt qua nhau sẽ trở thành người xa lạ.

2. Hóa ra anh vẫn ở đây

– Yêu đương một thời, giờ hóa thành tro bụi 

[Tô Vận Cẩm

–  

Thời gian đúng là một thứ đáng sợ, nó phủ bằng tất thảy, từng nhát từng nhát phạt sạch hết những dấu vết dù êm lành hay tệ hại, chỉ còn lại vết sẹo mờ nhòa chẳng rõ hình hài, về sau cô càng lúc càng ít nghĩ về tất cả những gì dính dáng tới anh, cuối cùng đến cả trong giấc mơ cũng không còn thấy nữa.

“Sự trung thành của đàn ông như tình yêu chân thật, có thể gặp nhưng không thể cầu, dù có tiền hay không đều đã là bản tính, khác biệt chỉ ở chỗ cám dỗ nhiều hay ít mà thôi…”

Cũng phải, người ta phải luôn nếm trải cái không hạnh phúc, thì mới hiều thế nào là hạnh phúc …

… Khi còn son trẻ, chúng mình cũng đã từng lạc bước, nhưng vẫn ổn, ngược xuôi ngang dọc, …

thì ra anh vẫn ở đây.”

Mỗi bông hoa là một thế giới,mỗi chiếc lá riêng một phiến bồ đề,Trình Tranh cố nhiên là một cậu con giời,cô tuy chỉ là một ngọn cỏ ven đường nhưng cũng tự mình là độc nhất vô nhị.

–  

Từ khía cạnh y học mà nói,mất đi cảm giác đau cũng là một dạng bệnh,hơn nữa còn khá nguy hiểm,bởi vì một người nếu không biết đau là gì thì anh ta sẽ không thể biết bệnh tình của mình nghiêm trọng đến mức nào.

3. Anh sẽ đợi em trong hồi ức

Dòng thời gian không thể chảy ngược, bởi vậy, lời thề ước cảm động lòng người nhất, không phải “Anh yêu em”, mà là “ở bên nhau.”

Anh sợ kí ức của mình như chiếc đồng hồ cát vậy, càng ngày càng vơi đi, cuối cùng sẽ có một ngày phai nhạt. A Quyết, bảy năm rồi, anh chẳng còn nhớ nổi nụ cười của em, giọng nói của em….Hàng ngày, anh không dám hồi tưởng lại vì quá hèn yếu, sợ bản thân đau khổ, nhưng lại chẳng muốn lãng quên. Vậy nên khi em đi rồi, anh vẫn ở lại trong hồi ức.

4. Cho anh nhìn về phía em

Cuộc sống cũng giống như kính vạn hoa vậy, bạn tưởng rằng mình chỉ xoay nhẹ một tí thôi nhưng thực ra bên trong nó đã biến hóa rất nhiều, biến thành cả một thế giới khác.

 Nếu như ta không thể thay đổi được sa mạc, thì chỉ còn cách biến mình trở thành cây xương rồng mà thôi.

Phượng Hoàng Sự an ủi của ngôn ngữ dù có xuất phát từ thiện ý, thì thực ra cũng chẳng hề có tác dụng gì ngoài việc một lần nữa nhắc nhở người được an ủi rằng họ đáng thương biết bao. Những việc phải xảy ra vẫn sẽ xảy ra, phải đau lòng cũng vẫn phải đau lòng.

Rất nhiều thứ có thể lặp lại, lá cây khô héo vẫn có thể xanh lại, những thứ quên rồi có thể nhớ lại, nhưng người chết rồi không thể sống lại, tuổi xuân qua rồi vĩnh viễn không thể trở lại lần nữa.”

–  

Trên đời này có hai thứ không thể nắm giữ, một là chuyện cũ, một là mưa hoa bay.”

–  

Họ sống trong cùng một thành phố, rất nhiều lần, có thể xe của anh đã phóng vụt qua trước mặt cô, có thể hai người đã đi lướt qua nhau giữa hai giá hàng trong siêu thị, có thể giữa cùng một ngã tư đông đúc, anh và cô, kẻ rẽ hướng Nam người quành hướng Bắc, hay có thể trong một quán ăn nhỏ vô danh, chỗ anh ngồi là chỗ cô vừa đứng lên…

5. Phù thế phù thành

Thời gian sẽ khiến người ta quên đi lý do yêu một người, và cũng sẽ quên lý do thù hận. “Mãi mãi không quên” chỉ là một thứ xa xỉ, cần rất nhiều tâm huyết, dũng khí, sự kiên định, thậm chí là phải liên tục ru ngủ chính bản thân mình.

Mọi người đều nói, ngựa tốt không nhai lại cỏ, bởi vì, thứ cỏ nhai lại đó phần nhiều thấm nước bọt của con ngựa khác. Nhưng nếu phía trước chỉ có gai góc, thì liệu bạn có nhai lại thứ cỏ đó không? Nếu đi thêm mấy bước nữa có thể sẽ bị chết đói trên đường, bạn có nhai lại không? Huống chi, phần lớn mọi người đều không phải là những con ngựa tốt, tiếp tục kiếm tìm có thể chỉ toàn gặp những cây khô cằn cỗi, quay đầu lại thì chỉ cần sự thỏa hiệp và dũng khí trong một khoảnh khắc mà thôi.

Ánh sáng tưởng rằng đã là nhanh nhất, nhưng bóng tối mãi mãi chờ nó ở phía trước.

6. Ánh trăng không hiểu lòng tôi

Bi kịch nào cũng cần có một người đóng vai kẻ ác để chịu việc bị người đời ghét bỏ, nếu không những nhân vật chính đau khổ sao có được tình cảm sâu sắc khi trải qua thử thách do kẻ ác gây ra.

“Con người ta sống như bước trên đám bùn, quá nhẹ nhàng đến nỗi quay đầu lại sẽ thấy tiếc nuối vì chẳng lưu lại gì. Nhưng thứ đè trong lòng lại quá nặng, hễ bất cẩn là sẽ chìm xuống, chẳng cách nào dứt ra được.”

Có những nỗi buồn và niềm đau không biểu hiện trước mặt người khác, hoàn toàn không có nghĩa là nó không tồn tại.”

Những thứ ta vốn khổ sở kiếm tìm, khi không tìm thấy thì cũng đành chịu nhưng nhiều lúc vô tình phát hiện ra mà lại phải bất lực nhìn nó rơi tuột qua kẽ tay

–  

Mọi người đều biết hoa sen thanh cao, không nhuốm bụi trần, thanh khiết nhưng không ma mị. Nhưng mấy ai nhớ rằng rễ của nó vẫn cắm dưới đất bùn hôi tanh, nó vẫn dựa vào mặt nước lạnh lẽo để tồn tại.

7. Bình minh và hoàng hôn

– Thế đấy, vừa rồi cô bé khóc hỏi tớ, có phải là em có chỗ nào không tốt, thật tớ chẳng biết phải trả lời ra sao nữa. Có những lời nói ra thật tàn nhẫn, thực ra không yêu là không yêu thôi, anh có tốt ngàn vạn đi chăng nữa cũng chẳng ích gì.

–  

Hoặc có được hoàn toàn – hoặc vứt bỏ tất thảy……

…..Nếu thế giới của một người vĩnh viễn chỉ có bóng tối vậy thì làm sao phân biệt được bình minh và hoàng hôn…

Vĩnh viễn đừng bao giờ tùy tiện nói lời chờ đợi, chờ đợi là thứ xa xỉ vô cùng. Trong phim, chỉ cần thay đổi cảnh, trên phụ đề xuất hiện vài dòng chữ nhỏ, 20 năm sau, sau đó hồng nhan biến thành tóc bạc da mồi, hết thảy đều có kết cục, nhưng đời người thì sao, chỉ dăm ba năm thôi, nhưng mỗi giây mỗi phút đều phải chính mình trải nghiệm, một đời đằng đẵng làm sao.

–   

Thật ra thì sự tin tưởng và hạnh phúc cơ bản không cần phải thề thốt. Không xa 

không rời c

ho đến giờ chẳng qua chỉ là một lời dối trá.

8. Thực tâm giả

“Đời người kỳ thực chẳng khác chuyện xếp hàng là bao. Chọn nhầm người, hay đi nhầm đường, giống như xếp nhầm hàng mua vé ở bến tàu đông đúc, chờ rồi lại chờ, trăm nghìn đắng cay, rốt cuộc tưởng đã đến lượt mình, hóa ra người phía trước đã giành đi chiếc vé cuối cùng. Chỉ là khoảng cách một bước chân, vậy mà phải làm lại từ đầu. Khi chuyển sang một hàng khác thì đã quá muộn, rất có thể khi chuyến tàu cuối đã đi xa, trên cảng chỉ còn mình mình chơ vơ đứng đó.”

Nếu không có Phó Thất Phương Đăng có còn là Phương Đăng nữa không? 

Trích Dẫn Trong Những Truyện Của Diệp Lạc Vô Tâm / 2023

“Bỏ anh, em sẽ không có lần thứ hai gặp được người đàn ông thứ hai yêu em bất chấp tất cả như thế…”

[ Đồng Lang Cộng Hôn ]

“Có dạng người, để quên anh ấy đi bạn cần thời gian dài đến ba năm, nhưng để nhớ, chỉ cần ba giây là đủ. Bạn hận anh ấy, buồn anh ấy, liên tục trong ba năm, nhưng anh ấy muốn trêu bạn cười cũng chỉ ba giây là đủ.”

[ Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách ]

“Tình yêu trong cô gần như đã khô cạn. Nhưng dù vậy, anh vẫn muốn có được cô, cho dù là tim cô đã chết hay cô chỉ còn lại thể xác, ngay cả khi cô là người thực vật, anh vẫn phải có được cô. Bởi vì trái tim anh vẫn chưa chết, tình yêu của anh dành cho cô vẫn không hề khô cạn…” [ Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách ]

“Đêm tân hôn bạn muốn người bạn đời nói với bạn câu gì? Cô nghi ngại đưa tay ra, lần này bàn tay của Trịnh Minh Hạo giữ rất chặt, không có kẽ hở nào để cô thò tay vào, vì thế cô thử lại 2 lần nhưng vẫn không chạm vào được đồng tiền. Cô liền nhắc anh: “Chặt quá! Em không thò tay vào được…”

[ Mãi Mãi Là Bao xa ]

“Rất lâu, rất lâu trước kia, có một người đàn ông cố lấy dũng khí theo đuổi người mình thương, anh ta bôn ba muôn trùng vạn dặm đến trước mặt cô gái ấy, cô gái rất thâm tình mà… ôm người đàn ông khác đi lướt qua anh ta…Về sau, anh ta vẫn không cam tâm cứ như vậy mà từ bỏ, anh ta hỏi cô gái: Anh là gì đối với em? Cô gái trả lời anh ta: Tránh xa một chút, cô nương đây rất bận! Bận báo thù một “thằng cha biến thái” chỉ cần nhìn một phát đã muốn ói, cả tháng ăn không vô!!!!”

[ Dương Lam Hàng – Mãi Mãi Là Bao Xa ]

“Thượng Đế ban tặng ngoại hình xinh đẹp cho phụ nữ là để đàn ông yêu phụ nữ. ThượngĐế ban tặng đầu óc ngu xuẩn cho phụ nữ là để phụ nữ có thể yêu đàn ông…”

[ Nếu Không Là Tình Yêu ]

“Thiên Thiên… hoá điệp chính là phương thức em yêu tôi sao?…”

[ Ngủ Cùng Sói ]

” Tình yêu là gì? Yêu chính là biết cách từ bỏ…”

[ Ngủ Cùng Sói ]

“Đàn ông như Hàn Trạc Thần, dù có vứt bỏ tôi một vạn lần, đều có bản lĩnh khiễn tôi động lòng lần thứ một vạn lẻ một vì anh…Lớn lên bên cạnh một người đàn ông như thế, trong mắt tôi chẳng còn ai có thể tính là “đàn ông”!”

[ Hàn Thiên Vu – Ngủ Cùng Sói ]

“Nếu so anh ta với Hàn Trạc Thần, không hề thua kém.

Ngày đó, anh ta vừa nhìn thấy Hàn Trạc Thần, ngay lập tức tới nghênh đón, đi tới ôm một cái rất tình cảm: “Thần ca!”

Dưới sự ảnh hưởng của thị giác, chẳng hề khoa trương khi nói nếu lúc đó anh ta làm thêm câu nữa: “Người ta nhớ anh muốn chết!”, tôi khẳng định giữa họ có gian tình…”

[ Ngủ Cùng Sói ]

“Có những lúc em tự hỏi mình, tình yêu và thù hận bên nào nặng hơn

Trong những cơn mơ, em thấy máu của người thân…

Khi tỉnh lại, em thấy anh bên mình

Có những thứ chẳng thể lựa chọn, mất đi rồi mới thấy quý báu đến chừng nào

Có những thứ chẳng thể buông tay, cho dù trái tim của cả hai bên có ứa máu

Vậy thôi, cứ như người ta nói, đời người có tí mấy đâu, yêu, và cứ yêu hết mình.”

[ Hàn Thiên Vu – Ngủ Cùng Sói ]

“Mong rằng những lúc tôi trở về, em háo hức chạy ra đón tôi là vì đợi tôi về, mà không phải muốn nghe tin tôi chết.

Mong rằng những lúc tôi mệt mỏi, em pha cho tôi cốc cà phê ấm áp, mà không phải tìm cách độc chết tôi.”

[ Hàn Trạc Thần – Ngủ Cùng Sói ]

“Yêu, chính là việc muốn ở cùng một chỗ với một người, dù là một giây cũng không nguyện chia lìa!”

[ Chờ em lớn được không ]

“Có những tình yêu, lúc yêu thì hết sức nhẹ nhàng, tĩnh lặng như nước, nhưng sau khi chia tay sẽ trở nỗi đau không thế xoá nhoà, dù không chạm vào cũng cảm thấy nhói buốt trong lòng.”

[ Hôn Nhân Không Tình Yêu ]

“…

Xem Thần Điêu hiệp lữ , biết tuổi tác không là vấn đề

Xem Brokeback Mountain, biết giới tính không là vấn đề

Xem King Kong, phát hiện thì ra giống loài cũng không phải vấn đề

Xem Ghost chưa xong, mới biết được ngay cả mẹ nó chết sống cũng không là vấn đề!

Thật đáng buồn!

Trái tim đa tình mới là mấu chốt của vấn đề a!!!

…”

[ Thoát khỏi ôn nhu của anh

“Yêu là gì? Yêu chính là… xoay người, để nước mắt rơi xuống trong đêm tối, nơi em không nhìn thấy. Còn dưới ánh mặt trời, em nhìn thấy… chính là nụ cười hăng hái của anh.”

[ Đồng lang cộng hôn – Diệp Lạc Vô Tâm ]

“Rời khỏi tôi em sẽ hối hận. Một ngày nào đó, em sẽ phát hiện ra em không thể rời khỏi tôi, giống tôi không thể rời khỏi em vậy.” Hàn Trạc Thần”

[ Ngủ Cùng Sói ]

“Bởi vì, yêu em không có gì sai cả! Theo đuổi em là tự do của anh! Ngoài em ra, không ai có tư cách nói không được!”

[ Dương Lam Hàng ]

“Năm em 7 tuổi, anh đã hứa rằng sẽ lấy em. Năm em 10 tuổi, vì em mà anh buộc phải chia tay với người anh yêu mến. Năm em 14 tuổi, anh đính hôn với em nhưng vẫn còn vấn vương một bóng hình bên Anh quốc

[ Chờ em lớn, được không ]

“Có lẽ chẳng nên cưỡng cầu, có lẽ không nên vương vấn, nhưng lại chẳng muốn buông tay… Biết rằng chẳng nên nhung nhớ, biết rằng không nên chờ đợi, nhưng lại chẳng muốn ra đi…”

[Chờ em lớn được không]

“Bỏ lỡ anh, em sẽ không gặp được người đàn ông thứ hai yêu em liều lĩnh như vậy.”

[Đồng lang cộng hôn]

“Với vóc dáng của em, em mặc size 70C sẽ thoải mái hơn một chút đó….tuy rằng, theo góc độ thưởng thức mà nói, em mặc size này, đối với đàn ông rất là quyến rũ…..”

[ Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách ]

“Khi lựa chọn chính là khi giữ người nào đó lại bên mình và buông tay một người khác…”

[ Sa Ngã Vô Tội ]

“Nếu ai muốn ở trong giang hồ, phải nhớ cho kĩ ba chữ: AN DĨ PHONG. Bởi vì hắn là lão đại, 15 năm tung hoành ngang dọc. ………………………… Nếu ai muốn ở trong giáng hồ có đường sống, phải nhớ kĩ những điều sau: Thứ nhất: An Dĩ Phong là anh em tốt nhất của Hàn Trạc Thần, 2 người một đen một trắng, có tiền có thế. Thứ hai: Ám sát An Dĩ Phong có lẽ dc toàn mạng, nhưn ám sát Hàn Trạc Thần, hoạ cả nhà!! Thứ ba: Trên mặt An Dĩ Phong luôn là nụ cười bất cần đời, nếu ai làm cho hắn k cười được nữa, vậy có thể chuẩn bị quan tài. Hàn Trạc Thần là núi băng vạn năm không tan, nếu ai làm hắn cười thì ngay cả quan tài cũng khỏi cần chuẩn bị. …………………………………………………………….

Mười ba năm trước, anh giết cha mẹ tôi, anh trai tôi. Mười năm trước anh không biết tôi là ai mà nhận tôi nuôi dưỡng. Bốn năm trước, anh yêu tôi và nói với tôi rằng” em là của tôi, em chỉ có thể nghĩ đến tôi!” Hai năm trước, khi tôi mất đi đứa con của mình, anh chỉ nói một câu” Về sau đừng bao giờ để tôi thấy em nữa”. Bỏ lại tôi té bị thương ở bệnh viện.”

[ Ngủ Cùng Sói ]

“Có những tình yêu, lúc yêu thì hết sức nhẹ nhàng, tĩnh lặng như nước, nhưng sau khi chia tay sẽ trở nỗi đau không thế xoá nhoà, dù không chạm vào cũng cảm thấy nhói buốt trong lòng.”

[ Hôn Nhân Không Tình Yêu ]

“Một tiếng ho nhẹ nhàn nhạt vang lên, Lăng Lăng thình lình quay đầu, chỉ thấy một bóng dáng tao nhã đứng cạnh cửa phòng chuẩn bị mẫu, nhìn về phía họ, hay nói chính xác là nhìn đôi tay đang nắm lấy nhau của 2 người. Cô lập tức rụt tay lại. Cô thề, cô không hề cố ý, cô chỉ đơn thuần vì sự nghiệp nghiên cứu khoa học thiêng liêng mà thôi… “Bạch Lăng Lăng, em đến văn phòng tôi một chuyến.” Bạn giáo sư nào đó mặt mày xám xịt.”

[ Trao lầm tình yêu cho anh ]

110 Câu Trích Dẫn Ngôn Tình Cổ Đại, Ngược Trong Tiểu Thuyết, Truyện / 2023

2. Thượng đế rất thông minh, trong lần đầu tiên của cuộc đời người con gái, ông đã để cho họ cảm thấy đau đớn tột cùng trước sự tấn công của người đàn ông, bởi niềm vui sẽ trôi qua trong tích tắc, chỉ có niềm đau là khắc cốt ghi tâm, người con gái ấy có thể quên người đàn ông đã đem đến cho cô niềm vui mạnh mẽ nhất, nhưng mãi mãi không thể quên người đã khiến cô đau đớn trong lần đầu tiên.

3. Chuyện đời làm sao có thể lưỡng toàn. Trong một đời của chúng ta, có được đồng thời cũng mất đi, may mắn hay bất hạnh chỉ khác biệt ở chỗ cái được và cái mất đó, cái nào nặng, cái nào nhẹ.

4. Trong trái tim mỗi người đều có một dòng sông nghẽn lại ở đó,nó chia trái tim chúng ta thàng hai bờ : bờ trái mềm yếu,bờ phải lạnh lùng ; bờ trái cảm tính,bờ phải lý trí. Bờ trái chứa đựng những dục vọng ước mơ,đấu tranh và tất cả những hỷ nộ ái ố của chúng ta,còn bờ phải có những vết tích nóng bỏng của mọi quy tắc trên thế gian in vào tim chúng ta. Bờ trái là giấc mộng,còn bờ phải là cuộc sống.

5. Bình yên cũng là một dạng của hạnh phúc.Hạnh phúc đó rốt cục cũng là một dạng của tình yêu.Có thể đau khổ cũng là dấu hiệu cho tình yêu,nhưng suy cho cùng cái kết cục viên mãn nhất của tình yêu mà con người ta hằng mong mỏi phải chăng là những tháng ngày bình yên sao?

6. Trong thế giới của đàn ông, thực ra phụ nữa chỉ là 1 ánh mây để tô điểm. Thỉnh thoảng anh ta sẽ khen ngợi vẻ đẹp của nó và cũng bày tỏ sự lưu luyến đối với nó nhưng chắc chắn sẽ không vì nó mà từ bỏ cả bầu trời bao la.

7. Một thời chúng ta tưởng rằng mình có thể chết vì tình yêu, thực ra tình yêu không thể làm con người ta chết, nó chỉ có thể châm một mũi kim vào chỗ đau nhất, rồi chúng ta muốn khóc mà không thể có nước mắt, chúng ta trằn trọc trăn trở, chúng ta trở nên lão luyện, chúng ta trở nên rắn rỏi.

8. Định luật Murphy: ” Khi bạn căm ghét một người, anh ta sẽ luôn xuất hiện trước mặt bạn mọi lúc mọi nơi, còn khi bạn muốn gặp một người lại không thể tìm được anh ta.

9. Có thể những điều anh nói em sẽ mãi mãi không thể hiểu được, anh đã quen với cảnh nghèo, nhưng anh không thể để người con gái mà anh yêu thương phải chịu cảnh nghèo

10. Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa- những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta.

11. Rất nhiều người khi đã lướt qua nhau sẽ trở thành người xa lạ.

12. Trái tim của chúng ta, một thời rộn ràng trong ngực, nóng bỏng đến mức không lúc nào yên, sốt sắng muốn đi tìm người chia sẻ, chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó nó sẽ lạnh giá, lạnh giá đến mức chúng ta phải khép chặt mình, rụt rè cảnh giác, chỉ sợ không giữ được hơi ấm mong manh còn sót lại.

13. Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa – những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta.

14. Ai yêu trước, người ấy sẽ thua

15. Anh đối xử với cô không bằng cô đối xử với anh, đó cũng có thể là do tình yêu anh dành cho cô không nhiều như cô dành cho anh, nhưng xét cho cùng tình yêu không phải là buôn bán, làm sao có thể đòi hỏi sự công bằng tuyệt đối, nếu nhất thiết pải có một người yêu nhiều hơn, thì đó là cô cũng chẳng sao. Nếu cô bỏ ra mười phần, anh chỉ đáp lại năm phần, thế thì cô cho anh hai mươi phần, không phải anh sẽ trả cô mười phần đó sao?

16. Chính cô là người quyết định yêu, không ai ép cô, thế nên chỉ cần dồn mọi tâm huyết để yêu, không phải lúc ở bên anh cô cũng thấy vui đó sao? Tuổi xuân có hạn, điều này không sai, nhưng cô càng không thể phí hoài tuổi xuân trong sự do dự và chờ đợi. Vì cô không biết vài năm nữa, cô có còn được trẻ trung đáng yêu như bây giờ hay không, có còn can đảm bất chấp tất cả như hiện tại hay không? Vậy thì tạo sao không tranh thủ hiện tại, tranh thủ lúc cô vẫn còn đang có những cái cần có để yêu hết mình?

17. Hiện thực chính là những điều tàn nhẫn như vậy đấy, nó luôn luôn hủy diệt niềm tin của bạn trong lúc bạn không hề hay biết, hủy diệt những lời hứa mà bạn tưởng rằng bạn có thể thực hiện. Trưởng thành là gì? Khi một đưa trẻ biết kim cương đẹp hơn hạt pha lê xinh xắn thì đứa trẻ này đã trưởng thành, Trần Hiếu Chính hiểu được điều này sớm hơn bất kỳ đứa trẻ nào khác.

18. Cô gái mà anh yêu trong sáng ngây thơ, cô yêu tất cả những điều tràn đầy thú vị, không biết buồn khổ là gì, cô là Ngọc diện Tiểu Phi Long quả quyết dũng cảm, người đàn ông của cô, phải đem lại cho cô một bầu trời bao la. Còn anh, anh chỉ có một mái hiên tồi tàn. Dĩ nhiên, chỉ cần anh muốn, anh tin là cô sẽ mãi mãi ở bên anh, không hối hận, nhưng khi vị ngọt của tình yêu nhạt phai, trước những trăn trở, lo toan trong cuộc sống, liệu có vì anh mà cô biến thành một người phụ nữ tiều tụy và thực dụng hay không? Anh khẽ rùng mình, nếu có một ngày như thế, anh sẽ căm hận chính bản thân mình – một điều đáng sợ hơn là khi ngày đó đến, anh sẽ căm hận cô.

19. Những lời mẹ nói đều rất tàn nhẫn, nhưng bà nói đúng, sự lựa chọn của anh chính là giữa bản thân anh và Trịnh Vi. Anh nhìn bàn tay mình đang chầm chậm dỡ ngôi nhà ra thành từng mảnh vụn – thực ra sự lựa chọn đã ở trong lòng anh từ lâu.

20. Vi Vi, đến một ngày nào đó em sẽ hiểu, con người ai cũng phải yêu mình trước. Anh không thể yêu em với hai bàn tay trắng.

21. Nàng là của ta, Bạch Tử Họa, ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi dám để cho đệ tử của ngươi làm tổn hại nàng một phân, ta sẽ giết cả nhà ngươi, nếu ngươi dám vì người trong thiên hạ tổn hại nàng một li, ta sẽ giết cả người trong thiên hạ. – Sát Thiên Mạch

22. – Người trong thiên hạ và ta, chàng chọn ai? – Ta chọn người trong thiên hạ nhưng sẽ chết cùng nàng.

23. Không phải xin hắn, nhóc con, tỷ tỷ mang muội đi, đi khỏi Tiên giới hay Ma giới chó má của hắn, đi khỏi Yêu Thần chó má của hắn. Tỷ tỷ mang muội đi, chúng ta chẳng cần gì hết, muội muốn đi đâu chúng ta đi đó. – Sát Thiên Mạch

24. Cốt Đầu, ta tới đón nàng về nhà. – Đông Phương Úc Khanh

25. Nếu ta có thể vứt bỏ tất cả, Cốt Đầu, nàng có đồng ý đi theo ta, cùng ta rời khỏi chốn này không? – Đông Phương Úc Khanh

26. Cốt Đầu, đừng chết, nghe lời ta đừng chết. Dẫu thế gian này không có ai yêu nàng thì nàng cũng phải tự yêu lấy bản thân… – Đông Phương Úc Khanh

27. – Đông Phương, đừng!!! – Thật sự ta rất muốn thấy dáng vẻ khi lớn của Tiểu Cốt, tiếc là ta không đợi được nữa rồi.

28. Bạch Tử Họa, một trăm lẻ ba nhát kiếm, mười bảy lỗ thủng, sẹo khắp người ta, không chỗ nào không phải do chàng tặng. Mười sáu năm giam cầm, thêm hai mạng người kia nữa, những gì nợ chàng, ta sớm đã trả hết. Cung Linh đã nát, Đoạn Niệm đã tàn, từ nay về sau, ta và chàng, thầy trò ân đoạn nghĩa tuyệt. (Bạch Tử Họa, trên người ta một trăm linh ba vết kiếm, 17 lỗ đinh Tiêu Hồn, không chỗ nào là không phải do ngươi ban cho. Cung Linh đã vỡ, Đoạn Niệm đã tàn. Từ nay ta và ngươi, tình thầy trò ân đoạn nghĩa tuyệt.) – Hoa Thiên Cốt

29. Đúng vậy! Tình yêu rất đáng sợ. Ngươi cho rằng ngươi chỉ yêu một người, không ngờ rằng tình yêu đó lại gây thương tổn cho người ấy, thậm chí cho cả Lục Giới. – Hoa Thiên Cốt

30. Chàng là người dịu dàng nhất thế gian, cũng là kẻ vô tình nhất thiên địa. Ta cố gắng suốt bao năm cũng không thể hiểu được chàng, nhưng giờ thì đã không cần và cũng không muốn hiểu nữa rồi, chết hay sống, chàng đang nằm trong tay ta, ta muốn thế nào cũng được. – Hoa Thiên Cốt

31. Ta không có sư phụ, không có bạn bè, không có người yêu, không có con cái, trước kia ta tưởng rằng ta có cả thiên hạ, nhưng hóa ra tất cả chỉ là giả. Người yêu ta vì ta mà chết, người ta yêu một mực muốn ta chết. Người ta tin phản bội ta, người ta nương tựa, ruồng bỏ ta. Ta không cần gì, cũng chẳng cần chi, chỉ muốn sống thật đơn giản, nhưng ông trời bức ta, chàng cũng bức ta! Chàng tưởng rằng đến bây giờ ta còn có thể quay lại sao? – Hoa Thiên Cốt

32. Rất nực cười đúng không? Lục giới vì ta mà dậy sóng, muôn dân trăm họ vì ta mà khốn khổ làm than, máu chảy thành sông, xác chết như núi. Nhưng người ta tự tay giết chết lại chỉ có mình Lạc Thập Nhất. – Hoa Thiên Cốt

33. Đừng ngốc nữa, không nỗi đau nào là không đáng. Quên người đó đi, quên đi, theo ta, đừng quan tâm tới cái thế gian chó má này nữa, ta đưa nàng đi… – Mạc Băng Tiên

34. Lục giới thì sao? Thiên hạ thì sao? Ta chỉ cần nàng. – Bạch Tử Họa

35. Bạch Tử Họa, đường xuống Suối Vàng, trong dòng Vong Xuyên, bên đá Tam Sinh, ta đã gặp chàng ở đâu? – Hoa Thiên Cốt

36. … Đời này những việc ta làm chưa từng hối hận. Nhưng nếu có thể làm lại lần nữa… Ta cũng không muốn yêu chàng… – Hoa Thiên Cốt

38. Ta lấy danh nghĩa Thần nguyền rủa chàng, đời này kiếp này bất lãi bất tử, bất thương bất diệt. – Hoa Thiên Cốt

39. Được lắm, bất lão bất tử, bất thương bất diệt. Một câu thần dụ nguyền rủa hắn phải đau khổ trọn kiếp trọn đời.

40. Tình yêu cao thượng? Đó đơn giản chỉ là đầu môi chót lưỡi? Hay là một loại cảm giác phải hiến dâng hạnh phúc của mình, hy sinh tất cả mọi thứ mới có được? Đời này sống vì Trường Lưu, sống vì tiên giới, sống vì chúng sinh, nhưng chưa từng làm gì cho nàng. Ta không phụ Trường Lưu, không phụ Lục Giới, không phụ thiên địa, nhưng cuối cùng lại phụ nàng, phụ luôn cả bản thân ta. – Bạch Tử Họa

41. Tam sinh tam thế, ba đời ba kiếp, cuối cùng cũng không chỉ là ảo mộng của riêng ai ( Sưu tầm )

42. Ba đời ba kiếp, nàng và chàng, có phải là định mệnh đi ngược lại nhân duyên không?

43. Nàng đợi đã bao năm như vậy là đợi người đó quay về, giờ người đó đã quay về, trái tim của nàng đương nhiên sẽ không thể dành chỗ cho người khác, là ta vọng tưởng mà thôi ( Dạ Hoa )

44. Không phải mỗi người đều có thể trưng nỗi đau đớn lên mặt, cho dù không trưng ra mặt, thì nỗi đau trong lòng cũng nhức nhối không kém một phân ( Bạch Thiển )

45. Yêu rồi, sai rồi, chấp nhận rồi, bất luận là hận khiến người ta trằn trọc thao thức hay là yêu khiến người ta khó tránh khỏi kiếp nạn, thực ra tất cả đều không quan trọng. Bởi vì chỉ cần yêu là đã thua một nửa rồi ( Bạch Thiển )

46. Tình yêu là thứ chưa từng nếm trải thì không thể biết ra sao, nhưng hễ nếm trải được vị ngọt của nó thì sẽ không thể buông tay, trong thiên hạ chẳng có thứ gì làm người ta mê đắm hơn nó cả ( Phượng Cửu )

47. Yêu một người sẽ thành thế này, lúc nào cũng chỉ muốn cho người mình yêu sung sướng một chút, chỉ cần người mình yêu vui vẻ, thì chính mình mới vui vẻ. Đây đúng là tác dụng diệu kỳ của tình yêu, mặc dù chịu muôn vàn khổ sở, nhưng nếu trong lòng người ấy vẫn có mình, thì đau khổ đến nghiêng trời lệch đất đi chăng nữa, bất quá chỉ là một sự dày vò ngọt ngào mà thôi ( Bạch Thiển )

48. Một người say mèm trong rừng đào mười dặm để quên hết quá khứ, một người nặng tình ba đời ba kiếp mòn mỏi chờ đợi. ( Đường Thất Công Tử )

49. Có những tình yêu giấu nơi khóe môi, đặt trong đáy lòng. Phù sinh như mộng, tình như nước chảy, yêu tựa hoa đào ( Sưu tầm )

50. Trót lụy yêu thương, có đôi khi, làm cho con người ta trở nên ti tiện hèn mọn ( Bạch Thiển )

51. Ta muốn gì ư? Điều ta muốn trước sau chỉ có mình nàng mà thôi ( Dạ Hoa )

52. Mong muốn cả đời ta chỉ là được thấy hình bóng mình trong mắt chàng mà thôi. Chàng rất tốt, chỉ là ta và chàng không có duyên mà thôi ( Bạch Thiển )

53. Một lời ước định nên duyên ba kiếp. Ba kiếp tương ngộ, có kiếp nào được hạnh phúc, bên nhau trọn đời ? ( Sưu tầm )

54. Ta sẽ thành thân với nàng, ta sẽ là đôi mắt của nàng ( Dạ Hoa )

55. Bạn đã từng yêu một người? Bạn đã từng hận một người? Thực ra yêu hận tình thù giữa hai người đó, ta chẳng qua chỉ là người qua đường, mơ mơ hồ hồ bị giữ lại, là kiếp số đã định sẵn mà thôi. ( Bạch Thiển )

56. Dạ Hoa, thiếp bỏ qua chàng, chàng cũng bỏ qua thiếp, hai người chúng ta, không ai nợ ai ( Tố Tố – Bạch Thiển )

57. Thế gian này sẽ không có một Tố Tố trên núi Tuấn Tật nữa. Đó chẳng qua chỉ là một giấc mộng của thượng thần Bạch Thiển – con gái của Đế Quân Bạch Chỉ của nước Thanh Khâu, mang theo biết bao cay đắng khổ sở và sắc hoa đào phai nhạt. Sau khi tỉnh giấc, những gì đã mơ cũng sẽ quên sạch ( Đường Thất Công Tử )

58. Nếu như cái gì cũng dùng tiên thuật để giải quyết thì làm thần tiên cũng chẳng thú vị gì ( Bạch Thiển )

59. Ta vốn hiểu tính khí của nàng, nhưng chẳng ngờ nàng vẫn dứt khoát đoạn tuyệt như vậy, chuyện cũ nàng đã quên sạch, ta vừa mong nàng nhớ lại, lại vừa mong nàng mãi mãi quên đi… ( Dạ Hoa )

60. Tình yêu là thứ chưa từng nếm trải thì không thể biết ra sao, nhưng hễ nếm trải được vị ngọt của nó thì sẽ không thể buông tay ( Bạch Thiển )

61. Không nên dây vào nam nhân vương vấn nhiều nữ nhân, càng không nên dây vào nam nhân vương vấn nhiều nam nhân khác.

62. Tiểu điện hạ đối với Đế Quân một lòng cố chấp, mặc dù khiến người khác cảm động, nhưng chuyện duyên phận, lại không phải do con người cố gắng mà có.

63. Có một câu nói là: hữu tình duyên mỏng, hữu tình là nàng, duyên mỏng là nàng và chàng. Có một từ là phúc mỏng, nàng phúc mỏng nên mới gặp chàng, chàng phúc mỏng nên mới bỏ qua nàng.

64. Không nên dây vào kẻ nam nhi vương vấn với nhiều nữ nhi, cũng không nên dây vào kẻ nam nhi vương vấn với nhiều nam nhi khác.

65. Một số người sau khi tinh thần bị chấn động mạnh sẽ lựa chọn lãng quên những kí ức gắn liền với sự việc đó.

66. Trong thế giới của đàn ông, thực ra phụ nữa chỉ là 1 ánh mây để tô điểm. Thỉnh thoảng anh ta sẽ khen ngợi vẻ đẹp của nó và cũng bày tỏ sự lưu luyến đối với nó nhưng chắc chắn sẽ không vì nó mà từ bỏ cả bầu trời bao la.

67. Một thời chúng ta tưởng rằng mình có thể chết vì tình yêu, thực ra tình yêu không thể làm con người ta chết, nó chỉ có thể châm một mũi kim vào chỗ đau nhất, rồi chúng ta muốn khóc mà không thể có nước mắt, chúng ta trằn trọc trăn trở, chúng ta trở nên lão luyện, chúng ta trở nên rắn rỏi.

68. Những chuyện phiêu phiêu bất định trên thế gian rất nhiều, vạn sự tùy tâm, nếu không thể tùy tâm thì tùy duyên phận, nếu không tùy theo duyện phận được bèn tùy thời thế.

69. Đôi khi chàng quả thực không hiểu nổi đám người đó, một vật ngoại thân như da mặt, có gì quan trọng đến thế?

70. Hoặc giả nói mọi tình cảm dưới gầm trời này đều có nguyên nhân của nó, nhưng riêng tình cảm nam nữ này lại nảy sinh không theo bất kỳ một đạo lý nào, khi nó phác tác lại có thể lấy đi cả tính mạng của con người.

71. Đối với vạn vật trên thế gian, mỗi người đều có cách nhìn nhận riêng, không thể nói ai sai ai đúng.

72. Nhưng ý trời, không phải ngươi muốn nó như thế nào thì nó sẽ như thế ấy. Trong lúc sóng yên biển lặng không hiểu sao lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đó mới là ý trời.

74. Một nửa hận thù trên thế giới này đều là thù niệm tự sinh ra mà thôi.

75. Thế gian có chuyện lớn, cũng có chuyện nhỏ, thế nào là chuyện lớn, thế nào là chuyện nhỏ, điều này lại rất khó phân định.

76. Một mối tình sẽ như thế nào, thì phải xem xem người trải qua mối tình đó là người như thế nào. Ví dụ như trên thế gian có mối tình mãnh liệt sục sôi, cũng có mối tình êm đềm bình lặng, còn có những mối tình tương kính như tân. Có người tình cảm sâu sắc nhưng không thể hiện ra bằng lời, có người tình cảm sâu sắc và lời nói cũng nồng nàn. Không thể nói tình yêu của người khác không giống với tình yêu của mình thì tình yêu của người khác không được coi là tình yêu.

77. Đời người trên trần thế này chẳng qua chỉ là một cuộc trải nghiệm. Cuộc đời dài hay ngắn quan trọng là ở trải nghiệm, trải nghiệm nhiều thì cũng là sống lâu, trải nghiệm ít thì cũng như chưa sống được bao nhiều.

78. Trước đây ngươi từng nói những chuyện đau lòng, thời gian trôi qua, tự nhiên sẽ phai nhạt đi, câu này không đúng.

79. Thế nhân nói khi yêu, điều đau khổ nhất là sống không thể gặp gỡ, chết không thể ở bên nhau. Thế nhân nói như vậy là có phần giảm nhẹ. Khi yêu, điều khiến người ta đau lòng nhất phải là rõ ràng rất yêu nàng, nhưng tới khi chết nàng vẫn không hề hay biết, còn ngươi thì không thể nào cho nàng biết được nữa.

80. Này, ngươi bỏ quên đồ”. Trong tay Đông Hoa là chiếc yếm. Chiếc yếm màu tím hồng. Chiếc yếm của nàng …

81. Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long.

82. Dĩ Thâm, em đã đếm đến chín trăm chín mươi chín anh mới đến, lần sau nếu để em đếm đến một nghìn thì em sẽ mặc kệ anh!

84. Tôi đã nói rồi, chỉ cần gặp lại Triệu Mặc Sênh, bất kì nguyên tắc nào của Hà Dĩ Thâm đều thay đổi.

85. Đau? Em cũng biết đau? Đau là cảm giác trống vắng hãi hùng khi tỉnh giấc nhớ ra em đã đi xa, không còn nhìn thấy nụ cười con trẻ của em. Là sự thất thần vô cớ khi làm bất cứ việc gì. Là nỗi cô đơn trống hoác sau những cuộc vui ồn ào mỗi lần ăn mừng thắng lợi vụ án! Làm sao em hiểu được?! Lúc đó, em đang trong vòng tay của một người đàn ông khác!

86. Dĩ Thâm, em rất nhớ anh… Em nhớ anh! Dĩ Thâm, anh biết không? Em từng đứng một mình trên con phố xa lạ ở một đất nước xa lạ, những con người với màu da khác lạ lướt qua trước mắt, ngay một dáng người giống anh cũng không nhìn thấy. Bây giờ cuối cùng đã có thể nói với anh, em rất nhớ anh…

87. Chuyện tình yêu cũng giống như uống nước, nóng lạnh thế nào chỉ có người trong cuộc biết…

88. Sau này em sẽ hiểu, ở nơi nào đó trên thế giới này có cô ấy xuất hiện, những người khác chỉ là tạm bợ. Anh không muốn tạm bợ.

89. Còn anh ngẩng đầu, nhìn thấy ánh nắng nhảy múa trên mặt cô ấy, thật là ngang ngạnh, xuyên qua lớp lớp… đi thẳng vào lòng anh không thèm hỏi một tiếng, anh thậm chí không kịp từ chối. Cô ấy là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh, nhưng tia nắng này không chỉ chiếu duy nhất cho anh.

90. Đúng là con được chụp ra đấy. Năm ấy, nếu không vì mẹ con chụp trộm bố thì làm gì có con…” Đó là một buổi chiều ánh nắng vẫn rực rỡ như trước kia, trên con đường râm mát thoang thoảng mùi hương cây cỏ, trên vỉa hè phản chiếu ba chiếc bóng đổ dài… Thời tiết đẹp như vậy, thích hợp để ra ngoài, thích hợp để chụp trộm, thích hợp… bên nhau trọn đời.

91. Bỗng nhiên tôi cảm thấy mình giống như loài hoa không biết tên này. Lặng lẽ ra hoa, lặng lẽ tàn, ngày tháng trôi qua không ai hỏi thăm.

92. Tôi cảm thấy mình giống loài hoa không biết tên này. Lặng lẽ ra hoa, lặng lẽ tàn, ngày tháng trôi qua không ai thăm hỏi.

93. Trong cái thành phố đầy ắp người này, trái tim của chúng tôi vẫn cô đơn một cách bướng bỉnh.

94. Vốn duyên mỏng chẳng trách tình không sâu.

95. Trong cái thành phố đầy ắp người này, trái tim của chúng tôi vẫn cô đơn một cách bướng bỉnh.

96. Có một kiểu nhớ nhung, đó là không ngừng nhập tên anh vào công cụ tìm kiếm.

97. Trong cái thành phố đầy ắp người này, trái tim của chúng tôi vẫn cô đơn một cách bướng bỉnh.

98. Vào lúc đó tôi chợt hiểu ý nghĩa thái độ bình thản đó. Bình thản bởi vì đã quyết định. Quyết định là sẽ chờ

99. Còn bảy năm nay, anh đã đếm bao nhiêu lần chín trăm chín chín? Không phải không nghĩ đến bỏ cuộc, chỉ là không có cách nào đếm đến một nghìn!

100. Tình yêu là cốc nước, nóng hay lạnh chỉ có người trong cuộc mới biết. – {Bên nhau trọn đời – Cố Mạn}

Trên Là 110 Câu Trích Dẫn Ngôn Tình Cổ Đại & Ngược Trong Tiểu Thuyết, Truyện Có Thể Xem Thêm Câu STT Ngôn Tình Ngắn Hay & Câu Nói Hay Ngôn Tình Ngược

Các Bạn Đang Xem Bài Viết 110 Câu Trích Dẫn Ngôn Tình Cổ Đại & Ngược Trong Tiểu Thuyết, Truyện Tại Danh Mục Quotes & Trích Dẫn Hay Trong Tiểu Thuyết của Blog chúng tôi Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé!

Bài Viết Liên Quan:

90+ STT, Quotes & Câu Nói Hay Trong Đam Mỹ Tiểu Thuyết, Ngôn Tình

80+ Quotes Hay Tiếng Việt Tâm Trạng, Ngôn Tình Buồn & Nhập Tâm

STT, Quotes & Trích Dẫn Trong Tiểu Thuyết Ngôn Tình Của Lâm Địch Nhi

STT, Quotes & Trích Dẫn Hay Trong Truyện Đông Cung – Phỉ Ngã Tư Tồn

50+ STT, Quotes & Trích Dẫn Hay Năm Tháng Vội Vã – Cửu Dạ Hồi

STT, Quotes & Trích Dẫn Hay Tiểu Thuyết Ngôn Tình Của Đồng Hoa

STT, Quotes & Trích Dẫn Ngôn Tình Hẹn Đẹp Như Mơ – Phỉ Ngã Tư Tồn

STT, Quotes & Trích Dẫn Tiểu Thuyết Ngôn Tình, Lãng Mạn – Cố Mạn

Bạn đang xem bài viết Trích Dẫn Hay Trong Truyện “Năm Tháng Vội Vã” (Cửu Dạ Hội) / 2023 trên website Boxxyno.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!