Top 6 # Những Câu Nói Hay Về Hoa Cẩm Chướng Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 3/2023 # Top Trend | Boxxyno.com

Ngôn Ngữ Riêng Của Hoa Cẩm Chướng

Ngôn Ngữ Ẩn Chứa Bên Trong Hoa Cẩm Chướng

Hoa cẩm chướng là một trong số những loài hoa có nhiều thông điệp nhất. Là loài hoa mang đến nét đẹp riêng với vẻ mỏng manh, nhẹ nhàng nhưng có vô số màu sắc rực rỡ

Nguồn gốc hoa cẩm chướng

Hoa cẩm chướng hay còn gọi là hoa cẩm nhung , nó có xuất xứ ở tận nước Hy Lạp và ưa thích sinh trưởng ở các vùng có khí hậu lạnh. Vào thời xa xưa,  hoa cẩm chướng được xem là loài hoa được yêu thích nhất ở Hy Lạp.

Đây là loài hoa có hơn 300 loại màu sắc khác nhau nhưng có một số màu thường thấy như đỏ, vàng, trắng… mang nhiều ý nghĩa ẩn ý bên trong

Thông điệp bên trong của hoa cẩm chướng

Như nhiều loài hoa khác, hoa cẩm chướng cũng mang đến vô số ý nghĩa sâu sắc.

Là loài hoa ưa nở vào tháng 1 nên thường được tượng trưng , biểu tượng cho ngày của mẹ thể hiện tình yêu thương vĩnh cửu, thủy chung.

Hoa cẩm chướng đỏ còn mang trong mình giá trị đặc biệt khi nó là loài hoa biểu tượng của tiểu bang Ohio của Mỹ. Ngoài ra, giống như Việt Nam chọn hoa sen là quốc hoa thì cẩm chướng chính là quốc hoa của nước Slovenia.

Hoa cẩm chướng nói chung đều mang ý nghĩa là sắc đẹp, là niềm tự hào của phụ nữ , hay chỉ là tình ban, thể hiện sự ái mộ đối với ai đó.

Ngoài vẻ đẹp đơn giản, dịu dàng đa sắc và ý nghĩa mà cẩm chướng mang đến, chúng còn là loại hoa được sử dụng trong ngành sản xuất với nhiều công dụng khác nhau.

Ý nghĩa hoa cẩm chướng qua các màu sắc khác nhau.

Hoa cẩm chướng có một màu thường được sử dụng để chấp nhận hay đồng ý tình cảm đối với ai đó.

Dùng hoa cẩm chướng có vằn , sọc hay tước hết lá để từ chối lời tỏ tình ,từ chối tình cảm của ai đó thì rất tinh tế.

Nếu cẩm chướng đỏ thường được gửi tặng để bày tỏ lòng ái mộ , sự tôn kính thì với hoa cẩm chướng mang màu đỏ thẫm thì không được xem như thông điệp tình yêu mãnh liệt mà là sự đau khổ , buồn bã vì ai kia.

Ngoài ra, thật không may khi bạn nhận được một bó hoa cẩm chướng màu vàng vì điều đó có nghĩa là người đó cảm thấy thất vọng, hối hận hay sự cự tuyệt đối với bạn.

Màu trắng của hoa cẩm chướng muốn nói đến tình yêu trong sáng, ngọt ngào của ban. Hoặc muốn ẩn ý về sự đáng yêu, ngây thơ trong bạn. Nó sẽ đem lại may mắn cho phụ nữ.

Màu tím là sự lãng mạn , bay bổng đối với các loài hoa khác nhưng sẽ mang ý nghĩa thất thường, đồng bóng, hay thay đổi như tính cách các cô gái đôi mươi đối với cẩm chướng tím.

Hoa cẩm chướng được kết hợp với các loài cây khác như hương thảo hay phong lữ thì lại có nghĩa như sự chờ đợi và niềm hy vọng sự trở về của các chàng trai khi phải ra chiến trường

Địa điểm cung cấp hoa cẩm chướng

Cẩm chướng còn rất rất nhiều ý nghĩa sâu sắc được miêu tả qua các câu chuyện. Mong rằng bạn có thể dễ dàng hơn trong việc nhắn gửi thông điệp cho ai đó khi lựa chọn hoa cẩm chướng.

Nếu bạn đang mong muốn tặng một món quà đặc biệt cho ai đó thì hoa sẽ là sự lựa chọn hoàn hảo , mang nhiều ý nghĩa.

Hãy liên hệ ngay với vietflower –  nơi cung cấp các loại hoa và dịch vụ giao hàng với những tiêu chí tốt nhất :

Dịch vụ điện hoa khắp 63 tỉnh thành Việt Nam

Dịch vụ điện hoa trên 163 quốc gia

Giao hoa theo mẫu

Gía hoa thấp nhất thị trường

Khách hàng có thể kiểm tra hoa đã đặt có giống mẫu hay không trước khi đi giao hoa ( không hài lòng sẽ cắm lại )

Giao hoa 24/24

100% hoa tươi

Free ship 63 tỉnh nội thành

Tặng banner, thiệp miễn phí

Cẩm Chướng Xanh Xin Đừng Tàn

Mẹ tôi có hỏi tại sao tôi lại tính đến chuyện ra nước ngoài.

– Thế còn chuyện đám cưới? Tuệ Nhi nó nhường con quá. Nó cứ thế mà chấp nhận sao? Đi lần này là bao lâu?

Bố tôi phì phèo hút điếu thuốc, nghe thấy thế, buông lời mắng mẹ:

– Đàn bà thì biết cái gì. Đây là vì sự nghiệp. Lập gia đình là thứ yếu, sự nghiệp mới trọng yếu. Cơ hội của con nó, bà đừng có lằng nhằng.

– Ông lúc nào cũng vậy. Lập gia đình rồi mới gây dựng sự nghiệp không phải tốt hơn sao.

Bố tôi là người rất nghiêm khắc. Hồi nhỏ, tôi không có tiền đóng học mà không dám đến lớp, cũng không dám nói với bố mẹ. Lúc cô giáo gọi điện về nhà, tôi bị phát hiện, bố mẹ tôi vội về tìm tôi. Lần đó, mẹ tôi thì khóc sướt mướt tưởng chừng như muốn mù luôn cả đôi mắt, còn bố thì cầm lấy cái gậy có đinh sắt cứ thế mà vụt vào cẳng chân của con trai mình. Nếu như không có hàng xóm ra can thì hai chân tôi có thể bị phế không biết chừng.

Cuộc sống mà ngay cả tiền cũng không có để đóng học, không có để mà ăn, thì nói gì tới những chuyện xa vời như yêu thương, chiều chuộng. Tôi lớn lên trong một căn nhà, mà bố từ sáng tới tối đều ở ngoài công trường xây dựng, mẹ đi bán hàng chợ, không thì cũng đi nhặt rác trên đường phố, ăn cơm nguội mà sống.

Từ nhỏ, tôi đã quen sự cô đơn, cũng quen cả lãnh đạm, cũng quen luôn những kỳ vọng của bố mẹ cho thằng con trai độc nhất.

Kiếp trước, chỉ vì một lời của Chính Đông cộng thêm tính cách cố chấp của tôi đã đẩy tất cả vào bi kịch. Mẹ tôi vì uất ức mà chết, bố thì thề rằng không có con trai tên Hà Ngạo Quân, và tôi thì hận Chính Đông, hận tất cả những người coi thường mình, bỏ rơi mình.

Vốn dĩ sống lại một kiếp, tôi muốn mọi thứ thật tốt đẹp. Chỉ là không thể nữa rồi.

– Bố. Mẹ. Con chia tay Tuệ Nhi rồi. Sẽ không có đám cưới.

Tôi biết. Một lần nữa, tôi đạp đổ hi vọng của họ.

Bầu không khí trong căn phòng trở nên căng thẳng, lạnh lẽo. Bố mẹ nhìn tôi, hệt như tôi là kẻ phạm tội bất hiếu.

– Mày nói lại lần nữa.

Bố tôi hét lên. Ông đứng bật dậy khỏi ghế ngồi, khuôn mặt vặn vẹo đi vì tức giận. Tôi nhắm mắt lại, chỉ nhắc lại từng lời một rõ ràng:

– Con chia tay cô ấy rồi. Không có đám cưới.

Một chiếc gạt tàn phi vào đầu tôi. Nó sượt qua khóe mắt, rạch một vệt dài, rồi mới đập vào bức tường phía sau, vỡ tan thành những mảnh vụn.

Cuộc hôn nhân với Tuệ Nhi, không chỉ khiến mẹ vui mà bố cũng tự hào. Bố kỳ vọng rất nhiều vào chuyện này. Nếu lấy Tuệ Nhi, lấy một gia đình giàu có có gia giáo, gia đình tôi sẽ không còn phải cúi đầu trước người khác, có thể nở mày nở mặt.

Kiếp trước, tôi cũng mang tâm tư như vậy để theo đuổi con gái của luật sư nổi tiếng. Tuy không có tình yêu, nhưng tôi từng thề rằng sẽ đối tốt với Tuệ Nhi, sẽ coi em là vợ của mình.Mẹ tôi lại khóc.

– Con có người khác rồi?

Tôi gật đầu rồi lại lắc đầu.

Tôi có người khác không? Tôi yêu Chính Đông nhưng tôi biết chúng tôi không thể bên nhau.

Bố tôi mắng chửi tôi thậm tệ. Nếu không phải mẹ ngăn lại, e rằng tôi cứ thế đi nhập viện.

Tối muộn, tôi ở trong phòng với cái đầu đầy băng. Tôi gọi cho Chính Đông. Chúng tôi đang nói chuyện thì mẹ bước vào phòng.

Có vẻ như mẹ đã nghe thấy tôi gọi Chính Đông, bà lên tiếng hỏi:

– Con vẫn còn liên lạc với Chính Đông sao?

– Vâng mẹ.

– Ừ.

Mẹ tôi có điều khó nói. Bà cắn môi, mấy phút sau mới ngẩng đầu:

– Đừng có gần gũi với thằng bé quá.

– Tại sao ạ?

Tôi hỏi.

– Chẳng phải mẹ thấy Chính Đông đáng thương sao?

– Ừ…Nhưng mà…cái chính là… thằng bé là…

Thằng bé là gay.

– Mẹ. Đồng tính không phải là bệnh.

– Là con tự mình bước vào con đường này.

Câu sau tôi chỉ lẩm bẩm, mẹ không nghe thấy. Tôi không biết họ sẽ nghĩ gì khi biết con trai họ đã yêu Chính Đông, một người đàn ông. Ghê tởm hay cũng thấy tôi thật tội nghiệp.

– Mẹ chỉ nói thế. Mẹ không ác cảm với cậu ấy.

Mẹ tôi giải thích. Tôi biết, mẹ không phải là người phụ nữ xấu. Bà không ghét người đồng tính, nhưng bà sợ con trai mình cũng trở thành người như vậy. Mẹ trước đây không cho tôi chơi với đám bạn nhà nghèo, vì sợ rằng tôi cũng sẽ không có tiền đồ như chúng. Rốt cuộc, nhà giàu thì chúng không chơi với tôi, nhà nghèo thì tôi không được chơi. Kết quả, đến tận thời đại học, tôi cũng chỉ có một người bạn duy nhất là Kiệt Hào.

Mẹ tôi tiến lại gần, sờ tay lên băng trên đầu tôi, ánh mắt lộ vẻ quan tâm:

– Đau không? Ngủ sớm đi. Mai không phải ra sân bay sao? Tới đó nhớ nghe lời ông ấy. Đừng cãi lời.

Tôi, gần 30 tuổi, vẫn còn được xem như con nít.

Mẹ đi ra khỏi phòng. Trước khi mẹ đóng lại cánh cửa, tôi không kiềm lòng được mà nói:

– Mẹ, con xin lỗi.

Xin lỗi vì đã không thể gánh trên vai kỳ vọng của bố mẹ được nữa.

Xin lỗi vì đã khiến mọi người thất vọng.

Xin lỗi vì đã đạp đổ mọi hi vọng của cả gia đình.

Cũng xin lỗi vì giữa vô vàn người, tôi lại yêu Chính Đông.

Tôi gọi lại cho Chính Đông. Giọng của em ngái ngủ đáp lại tôi, có vẻ như vừa bị tôi đánh thức. Nhưng tôi lúc này chỉ muốn tạm biệt em:- Chính Đông, mai tôi đi rồi. Em nhớ chiếu cố bản thân thật tốt.

Đầu dây bên kia im lặng. Tôi tưởng rằng em đã ngủ, định cứ thế kết thúc cuộc gọi. Đột nhiên, tiếng của Chính Đông bất ngờ vang lên trong điện thoại:

– Anh… Lên đường bảo trọng.

Chỉ cần một câu nói này của em là đủ rồi.

Tôi nói với bác sĩ Lương, nếu tôi thất bại, hai năm sau tôi vẫn không thể trở thành một bác sĩ giỏi, Chính Đông phải nhờ tới bác sĩ Lương chữa trị.

Bác sĩ Lương chỉ hừ mũi:

– Ít nói nhảm.

Cuộc sống ở Pháp khiến tôi không quen. Tôi không thể ăn được những món Pháp. Nhưng bệnh viện mà chúng tôi tới lại cách nhà hàng Trung Quốc rất xa. Và tôi cũng không thể ngày nào cũng ăn món Trung Quốc bởi ở đây đồ ăn Trung Quốc rất đắt đỏ. Rốt cuộc, suốt nhiều tháng trời, tôi chỉ có thể ăn mỳ tôm và bánh mỳ.

Một lần, tôi là bác sĩ phụ mổ cho một ca phẫu thuật tim có bác sĩ Lương mổ chính, đột nhiên, tôi đau bụng không chịu nổi. Lúc ấy, phải cắn chặt răng mới có thể không xông thẳng ra ngoài. Thậm chí dù chỉ đứng phụ mổ, quan sát, và đưa dụng cụ, tôi vẫn ra nhiều mồ hôi lạnh hơn bác sĩ mổ chính. Khi 6 tiếng phẫu thuật vừa mới kết thúc, tôi liền cứ thế chạy một mạch tới nhà vệ sinh. Báo hại, bên người nhà bệnh nhân cứ tưởng có chuyện cũng chạy theo tôi với bộ dạng hoảng hốt.

Sau chuyện đó, dần dần tôi mới bắt đầu học cách làm quen với cuộc sống Pháp, và đồ ăn ở Pháp.

Có lúc, tôi lại nhớ tới hồi cùng Chính Đông tham gia tập huấn quân sự, bản thân tôi không quen ăn đồ ở đó nên nhịn đói, Chính Đông mới bảo tôi nếu muốn chết thì cứ nhịn ăn. Chính Đông, so với tôi, có thể dễ dàng làm quen với môi trường mới.

Trong một thời gian dài, tôi chỉ đi cùng bác sĩ Lương tới gặp bệnh nhân. Bác sĩ Lương khám bệnh, hỏi triệu chứng của bệnh nhân. Sau đó, ông quay sang nhìn tôi, hỏi bệnh nhân bị bệnh gì, chữa trị như thế nào?

– Người bệnh bị suy tim sung huyết nên có cảm giác mệt mỏi, suy nhược do các cơ quan trong cơ thể, não và cơ bắp không có đủ máu, oxy và chất dinh dưỡng. Lực bơm máu vào tim yếu, gây ra ho khan, ho ra máu. Người bệnh còn bị khó thở khi ngủ. Cho thấy mức độ suy tim sung huyết rất nặng.

– Cách chữa ra sao? – Bác sĩ Lương hỏi tôi.

– Bệnh nhân cần hạn chế muối, dầu mỡ. Các loại thuốc kiểm soát gồm thuốc trợ tim, lợi tiểu và hạ áp.

Bác sĩ Lương gật đầu, đưa cho tôi bệnh án.

– Cậu nói đúng. Nhưng việc dùng thuốc như thế nào còn phụ thuộc vào tình trạng của từng bệnh nhân. Nhớ kĩ!

Buổi tối, bác sĩ Lương giao cho tôi quản lý bệnh án. Nói là quản lý, nhưng tôi phải đọc nó, và sáng hôm sau, nộp cho ông báo cáo về những gì tôi rút ra được.

Cuối tuần, tôi cùng bác sĩ Lương đi khám bệnh tình nguyện ở trại trẻ mồ côi và mổ miễn phí cho những em bé thuộc hộ gia đình nghèo bị suy tim bẩm sinh.Một buổi tối, sau khi từ bệnh viện trở về nhà, trước khi đọc bệnh án bác sĩ Lương giao cho, tôi gọi điện cho Chính Đông.

Lúc này ở Pháp là 6 giờ tối, nhưng ở Tây An đã là gần nửa đêm. Tôi biết Chính Đông có lẽ đã ngủ, chỉ là tôi không kiềm lòng được muốn được nghe giọng nói của em.

– Alo

Giọng nói ngái ngủ của Chính Đông vang lên trong điện thoại, trầm và êm. Trước đây, tôi không biết giọng nói của một người đàn ông qua điện thoại lại khiến tôi thấy hay như vậy. Cũng không biết có ngày mình sẽ chờ mong từng giờ, từng phút được nghe giọng nói này.

– Chính Đông, anh không đánh thức em dậy chứ?

Chính Đông nói không sao.

Tôi kể cho em nghe về cuộc sống ở Pháp, những gì tôi nhìn thấy, những thứ tôi trải qua. Tôi hỏi chuyện của em, hỏi em có còn cảm thấy choáng váng, hay đau tim nữa không. Tôi bảo em luôn phải đến bệnh viện kiểm tra hàng tháng.

– Chính Đông, hôm nay ở bệnh viện có một người đàn ông phải truyền nước. Anh ta bị ốm nhưng không có người nhà tới thăm. Đến lúc tôi cảm thấy anh ta đáng thương thì bạn trai người đàn ông ấy xuất hiện trong bệnh viện. Không quan tâm ánh mắt của mọi người, người bạn trai ấy ôm lấy người yêu. Hai người cười thật hạnh phúc. Tôi thấy tình cảm của họ thật tốt. Tôi có chút ghen tị.

Đầu dây bên kia im lặng. Tôi cầm điện thoại ra bên ngoài ban công, đưa mắt nhìn xa xăm về phía trước, không biết nơi nào là Trung Quốc, không biết nơi nào có Chính Đông.

– Đến lúc em 30 tuổi, vẫn không ở bên ai, em cho tôi cơ hội chứ? Tôi sẽ đối tốt với em.

Tôi hỏi.

Nhưng đáp lại lời của tôi, chỉ có sự im lặng.

Tựa như tình cảm của tôi cũng chẳng thể có hồi đáp. Phải chăng, lúc tôi phát hiện mình yêu em là đã quá muộn, nên tôi chẳng thể có được em?

– Em ngủ rồi?

– Ngủ ngon Chính Đông.

Tôi tắt điện thoại, thở dài rồi quay lại bàn làm việc.

Pháp…lại một đêm thức trắng.

Tôi từ phụ mổ lên mổ chính. Bác sĩ Lương đứng bên cạnh để quan sát tôi mổ như thế nào. Suốt ca phẫu thuật, bác sĩ Lương không nói một lời. Tôi trở nên căng thẳng, mồ hôi tuôn ra đầm đìa trên trán và sống lưng, ngay cả y tá lau mồ hôi cũng không kịp.

Có lúc tôi bị chính mồ hôi của mình rơi vào mắt, xót vô cùng, nhưng chẳng dám dụi hay nhắm mắt lại.

Bởi tôi biết, tính mạng của một người đang nằm dưới dao mổ của tôi, tôi càng không thể phạm một sai lầm nhỏ.

– Kéo mổ…kẹp răng chuột…

Tôi ra lệnh cho y tá ở bên.

– Bác sĩ, không sao chứ?

Đột nhiên, máu chảy ra rất nhiều, người bệnh co giật lên tục. Tôi trở nên hoảng loạn. Tiếng tút dài của máy đo nhịp tim khiến đầu tôi như muốn nổ tung.

Tôi dùng mọi cách để khiến tim của bệnh nhân đập trở lại.

Gần 10 phút trôi qua, cánh tay đã mỏi nhừ. Ngay cả khi y tá bên cạnh nói bằng giọng lo lắng.

– Bác sĩ, bệnh nhân qua đời rồi.

– Bác sĩ, anh không sao chứ?

– Bác sĩ?

Tôi biết mình không xong rồi.

Bác sĩ Lương đẩy tôi ra một bên. Ông nhìn đồng hồ, rồi đọc giờ tử của bệnh nhân cho y tá ghi chép.

Chiếc khăn trắng được trùm lên thi thể.

Đó là ca phẫu thuật đầu tiên của tôi. Nhưng tôi đã thất bại.

Ngày hôm đó, tôi giống như một cái xác chết, cứ thế đi ra khỏi phòng mổ, không nói gì khi người nhà bệnh nhân hỏi, cũng không thể đối mặt với tiếng khóc lóc và đau khổ của họ.

Lúc cầm dao mổ trên tay, đối diện với cái chết của người bệnh, tôi đột nhiên có một ảo giác. Người nằm đó, không phải là một người xa lạ. Mà là Chính Đông. Đường Chính Đông.

Ánh mắt em trợn trừng nhìn lên trần nhà, không cam tâm.

Bác sĩ Lương nói với tôi, ca phẫu thuật đó, tôi làm không có gì sai, nhưng sống chết không chỉ một mình bác sĩ quyết định.

Nhưng, tôi không sao xóa đi ảo giác Chính Đông nằm trên giường bệnh, tấm khăn trắng phủ lên người em, tôi cầm trong tay dao mổ nhưng bất lực chẳng thể làm gì. Máu của em dính đầy lên chiếc áo blouse trắng tôi đang mặc.

Ngày hôm đó, tôi ngồi hàng giờ trong nhà tắm, giặt thật sạch vết máu dính trên áo.

Chính Đông không thích máu, tôi muốn giặt bằng hết.

Nhưng giặt thế nào, tôi vẫn nhìn thấy máu trước mặt mình.

Tôi biết, tôi không xong rồi.

Tôi sau đó đã không thể cầm trên tay dao mổ. Bất cứ lúc nào, ảo giác đều có thể xuất hiện. Chính Đông. Máu. Tử vong.

Tôi không biết mình đang làm gì. Tôi muốn chính mình trở thành bác sĩ, chính mình cứu em. Nhưng rốt cuộc, tôi lại mắc phải chứng ám ảnh cưỡng chế.

Tôi không đến bệnh viện nữa. Mỗi ngày đều như một thứ đồ bỏ sống trong nhà. Rượu và những mẩu thuốc lá nằm vương vãi khắp mọi nơi.

Tôi hút thuốc rồi. Tôi hiểu tại sao Chính Đông lại hút nhiều thuốc như vậy. Có lẽ là vị đắng của nó? Càng đắng lại càng muốn hút nhiều hơn.

Tới một ngày, tôi bật dậy khỏi mặt đất, cuống cuồng mặc áo vest, nhìn đồng hồ đã là 12 giờ đêm. Tôi đột nhiên nhớ ra hôm nay là sinh nhật của Chính Đông.

Tôi chạy tới sân bay, mua vé chuyến sớm nhất để trở về Tây An.

Lúc tôi đến Tây An, thời gian đã là giữa buổi sáng. Sự xuất hiện đột ngột của tôi làm Chính Đông ngạc nhiên. Nhưng có lẽ điều sửng sốt nhất vẫn là bộ dạng luộm thuộm, râu không cạo, tóc không cắt của tôi.

Tôi cương quyết cùng Chính Đông đi xem phim ở rạp rồi nhất quyết chọn một bộ phim về đề tài đồng tính đang chiếu.

Nhưng tôi không biết rằng, lúc cả rạp người ta xem phim, tôi lại ngủ mất. Tôi dựa vào Chính Đông mà ngủ.

Nhưng đó là lần duy nhất sau thời gian khủng hoảng, tôi có thể ngủ say. Có thể, vì tôi biết em đang ở bên.

Giây phút này chỉ cần như vậy là đủ.

Dù đã muộn mất một ngày, tôi vẫn muốn nói với Chính Đông.

” Chúc em sinh nhật vui vẻ.”

Đọc Truyện Cẩm Chướng Xanh Xin Đừng Tàn

Mẹ tôi có hỏi tại sao tôi lại tính đến chuyện ra nước ngoài.

– Thế còn chuyện đám cưới? Tuệ Nhi nó nhường con quá. Nó cứ thế mà chấp nhận sao? Đi lần này là bao lâu?

Bố tôi phì phèo hút điếu thuốc, nghe thấy thế, buông lời mắng mẹ:

– Đàn bà thì biết cái gì. Đây là vì sự nghiệp. Lập gia đình là thứ yếu, sự nghiệp mới trọng yếu. Cơ hội của con nó, bà đừng có lằng nhằng.

– Ông lúc nào cũng vậy. Lập gia đình rồi mới gây dựng sự nghiệp không phải tốt hơn sao.

Bố tôi là người rất nghiêm khắc. Hồi nhỏ, tôi không có tiền đóng học mà không dám đến lớp, cũng không dám nói với bố mẹ. Lúc cô giáo gọi điện về nhà, tôi bị phát hiện, bố mẹ tôi vội về tìm tôi. Lần đó, mẹ tôi thì khóc sướt mướt tưởng chừng như muốn mù luôn cả đôi mắt, còn bố thì cầm lấy cái gậy có đinh sắt cứ thế mà vụt vào cẳng chân của con trai mình. Nếu như không có hàng xóm ra can thì hai chân tôi có thể bị phế không biết chừng.

Cuộc sống mà ngay cả tiền cũng không có để đóng học, không có để mà ăn, thì nói gì tới những chuyện xa vời như yêu thương, chiều chuộng. Tôi lớn lên trong một căn nhà, mà bố từ sáng tới tối đều ở ngoài công trường xây dựng, mẹ đi bán hàng chợ, không thì cũng đi nhặt rác trên đường phố, ăn cơm nguội mà sống.

Từ nhỏ, tôi đã quen sự cô đơn, cũng quen cả lãnh đạm, cũng quen luôn những kỳ vọng của bố mẹ cho thằng con trai độc nhất.

Kiếp trước, chỉ vì một lời của Chính Đông cộng thêm tính cách cố chấp của tôi đã đẩy tất cả vào bi kịch. Mẹ tôi vì uất ức mà chết, bố thì thề rằng không có con trai tên Hà Ngạo Quân, và tôi thì hận Chính Đông, hận tất cả những người coi thường mình, bỏ rơi mình.

Vốn dĩ sống lại một kiếp, tôi muốn mọi thứ thật tốt đẹp. Chỉ là không thể nữa rồi.

– Bố. Mẹ. Con chia tay Tuệ Nhi rồi. Sẽ không có đám cưới.

Tôi biết. Một lần nữa, tôi đạp đổ hi vọng của họ.

Bầu không khí trong căn phòng trở nên căng thẳng, lạnh lẽo. Bố mẹ nhìn tôi, hệt như tôi là kẻ phạm tội bất hiếu.

– Mày nói lại lần nữa.

Bố tôi hét lên. Ông đứng bật dậy khỏi ghế ngồi, khuôn mặt vặn vẹo đi vì tức giận. Tôi nhắm mắt lại, chỉ nhắc lại từng lời một rõ ràng:

– Con chia tay cô ấy rồi. Không có đám cưới.

Một chiếc gạt tàn phi vào đầu tôi. Nó sượt qua khóe mắt, rạch một vệt dài, rồi mới đập vào bức tường phía sau, vỡ tan thành những mảnh vụn.

Cuộc hôn nhân với Tuệ Nhi, không chỉ khiến mẹ vui mà bố cũng tự hào. Bố kỳ vọng rất nhiều vào chuyện này. Nếu lấy Tuệ Nhi, lấy một gia đình giàu có có gia giáo, gia đình tôi sẽ không còn phải cúi đầu trước người khác, có thể nở mày nở mặt.

Kiếp trước, tôi cũng mang tâm tư như vậy để theo đuổi con gái của luật sư nổi tiếng. Tuy không có tình yêu, nhưng tôi từng thề rằng sẽ đối tốt với Tuệ Nhi, sẽ coi em là vợ của mình.Mẹ tôi lại khóc.

– Con có người khác rồi?

Tôi gật đầu rồi lại lắc đầu.

Tôi có người khác không? Tôi yêu Chính Đông nhưng tôi biết chúng tôi không thể bên nhau.

Bố tôi mắng chửi tôi thậm tệ. Nếu không phải mẹ ngăn lại, e rằng tôi cứ thế đi nhập viện.

Tối muộn, tôi ở trong phòng với cái đầu đầy băng. Tôi gọi cho Chính Đông. Chúng tôi đang nói chuyện thì mẹ bước vào phòng.

Có vẻ như mẹ đã nghe thấy tôi gọi Chính Đông, bà lên tiếng hỏi:

– Con vẫn còn liên lạc với Chính Đông sao?

– Vâng mẹ.

– Ừ.

Mẹ tôi có điều khó nói. Bà cắn môi, mấy phút sau mới ngẩng đầu:

– Đừng có gần gũi với thằng bé quá.

– Tại sao ạ?

Tôi hỏi.

– Chẳng phải mẹ thấy Chính Đông đáng thương sao?

– Ừ…Nhưng mà…cái chính là… thằng bé là…

Thằng bé là gay.

– Mẹ. Đồng tính không phải là bệnh.

– Là con tự mình bước vào con đường này.

Câu sau tôi chỉ lẩm bẩm, mẹ không nghe thấy. Tôi không biết họ sẽ nghĩ gì khi biết con trai họ đã yêu Chính Đông, một người đàn ông. Ghê tởm hay cũng thấy tôi thật tội nghiệp.

– Mẹ chỉ nói thế. Mẹ không ác cảm với cậu ấy.

Mẹ tôi giải thích. Tôi biết, mẹ không phải là người phụ nữ xấu. Bà không ghét người đồng tính, nhưng bà sợ con trai mình cũng trở thành người như vậy. Mẹ trước đây không cho tôi chơi với đám bạn nhà nghèo, vì sợ rằng tôi cũng sẽ không có tiền đồ như chúng. Rốt cuộc, nhà giàu thì chúng không chơi với tôi, nhà nghèo thì tôi không được chơi. Kết quả, đến tận thời đại học, tôi cũng chỉ có một người bạn duy nhất là Kiệt Hào.

Mẹ tôi tiến lại gần, sờ tay lên băng trên đầu tôi, ánh mắt lộ vẻ quan tâm:

– Đau không? Ngủ sớm đi. Mai không phải ra sân bay sao? Tới đó nhớ nghe lời ông ấy. Đừng cãi lời.

Tôi, gần 30 tuổi, vẫn còn được xem như con nít.

Mẹ đi ra khỏi phòng. Trước khi mẹ đóng lại cánh cửa, tôi không kiềm lòng được mà nói:

– Mẹ, con xin lỗi.

Xin lỗi vì đã không thể gánh trên vai kỳ vọng của bố mẹ được nữa.

Xin lỗi vì đã khiến mọi người thất vọng.

Xin lỗi vì đã đạp đổ mọi hi vọng của cả gia đình.

Cũng xin lỗi vì giữa vô vàn người, tôi lại yêu Chính Đông.

Tôi gọi lại cho Chính Đông. Giọng của em ngái ngủ đáp lại tôi, có vẻ như vừa bị tôi đánh thức. Nhưng tôi lúc này chỉ muốn tạm biệt em:- Chính Đông, mai tôi đi rồi. Em nhớ chiếu cố bản thân thật tốt.

Đầu dây bên kia im lặng. Tôi tưởng rằng em đã ngủ, định cứ thế kết thúc cuộc gọi. Đột nhiên, tiếng của Chính Đông bất ngờ vang lên trong điện thoại:

– Anh… Lên đường bảo trọng.

Chỉ cần một câu nói này của em là đủ rồi.

Tôi nói với bác sĩ Lương, nếu tôi thất bại, hai năm sau tôi vẫn không thể trở thành một bác sĩ giỏi, Chính Đông phải nhờ tới bác sĩ Lương chữa trị.

Bác sĩ Lương chỉ hừ mũi:

– Ít nói nhảm.

Cuộc sống ở Pháp khiến tôi không quen. Tôi không thể ăn được những món Pháp. Nhưng bệnh viện mà chúng tôi tới lại cách nhà hàng Trung Quốc rất xa. Và tôi cũng không thể ngày nào cũng ăn món Trung Quốc bởi ở đây đồ ăn Trung Quốc rất đắt đỏ. Rốt cuộc, suốt nhiều tháng trời, tôi chỉ có thể ăn mỳ tôm và bánh mỳ.

Một lần, tôi là bác sĩ phụ mổ cho một ca phẫu thuật tim có bác sĩ Lương mổ chính, đột nhiên, tôi đau bụng không chịu nổi. Lúc ấy, phải cắn chặt răng mới có thể không xông thẳng ra ngoài. Thậm chí dù chỉ đứng phụ mổ, quan sát, và đưa dụng cụ, tôi vẫn ra nhiều mồ hôi lạnh hơn bác sĩ mổ chính. Khi 6 tiếng phẫu thuật vừa mới kết thúc, tôi liền cứ thế chạy một mạch tới nhà vệ sinh. Báo hại, bên người nhà bệnh nhân cứ tưởng có chuyện cũng chạy theo tôi với bộ dạng hoảng hốt.

Sau chuyện đó, dần dần tôi mới bắt đầu học cách làm quen với cuộc sống Pháp, và đồ ăn ở Pháp.

Có lúc, tôi lại nhớ tới hồi cùng Chính Đông tham gia tập huấn quân sự, bản thân tôi không quen ăn đồ ở đó nên nhịn đói, Chính Đông mới bảo tôi nếu muốn chết thì cứ nhịn ăn. Chính Đông, so với tôi, có thể dễ dàng làm quen với môi trường mới.

Trong một thời gian dài, tôi chỉ đi cùng bác sĩ Lương tới gặp bệnh nhân. Bác sĩ Lương khám bệnh, hỏi triệu chứng của bệnh nhân. Sau đó, ông quay sang nhìn tôi, hỏi bệnh nhân bị bệnh gì, chữa trị như thế nào?

– Người bệnh bị suy tim sung huyết nên có cảm giác mệt mỏi, suy nhược do các cơ quan trong cơ thể, não và cơ bắp không có đủ máu, oxy và chất dinh dưỡng. Lực bơm máu vào tim yếu, gây ra ho khan, ho ra máu. Người bệnh còn bị khó thở khi ngủ. Cho thấy mức độ suy tim sung huyết rất nặng.

– Cách chữa ra sao? – Bác sĩ Lương hỏi tôi.

– Bệnh nhân cần hạn chế muối, dầu mỡ. Các loại thuốc kiểm soát gồm thuốc trợ tim, lợi tiểu và hạ áp.

Bác sĩ Lương gật đầu, đưa cho tôi bệnh án.

– Cậu nói đúng. Nhưng việc dùng thuốc như thế nào còn phụ thuộc vào tình trạng của từng bệnh nhân. Nhớ kĩ!

Buổi tối, bác sĩ Lương giao cho tôi quản lý bệnh án. Nói là quản lý, nhưng tôi phải đọc nó, và sáng hôm sau, nộp cho ông báo cáo về những gì tôi rút ra được.

Cuối tuần, tôi cùng bác sĩ Lương đi khám bệnh tình nguyện ở trại trẻ mồ côi và mổ miễn phí cho những em bé thuộc hộ gia đình nghèo bị suy tim bẩm sinh.Một buổi tối, sau khi từ bệnh viện trở về nhà, trước khi đọc bệnh án bác sĩ Lương giao cho, tôi gọi điện cho Chính Đông.

Lúc này ở Pháp là 6 giờ tối, nhưng ở Tây An đã là gần nửa đêm. Tôi biết Chính Đông có lẽ đã ngủ, chỉ là tôi không kiềm lòng được muốn được nghe giọng nói của em.

– Alo

Giọng nói ngái ngủ của Chính Đông vang lên trong điện thoại, trầm và êm. Trước đây, tôi không biết giọng nói của một người đàn ông qua điện thoại lại khiến tôi thấy hay như vậy. Cũng không biết có ngày mình sẽ chờ mong từng giờ, từng phút được nghe giọng nói này.

– Chính Đông, anh không đánh thức em dậy chứ?

Chính Đông nói không sao.

Tôi kể cho em nghe về cuộc sống ở Pháp, những gì tôi nhìn thấy, những thứ tôi trải qua. Tôi hỏi chuyện của em, hỏi em có còn cảm thấy choáng váng, hay đau tim nữa không. Tôi bảo em luôn phải đến bệnh viện kiểm tra hàng tháng.

– Chính Đông, hôm nay ở bệnh viện có một người đàn ông phải truyền nước. Anh ta bị ốm nhưng không có người nhà tới thăm. Đến lúc tôi cảm thấy anh ta đáng thương thì bạn trai người đàn ông ấy xuất hiện trong bệnh viện. Không quan tâm ánh mắt của mọi người, người bạn trai ấy ôm lấy người yêu. Hai người cười thật hạnh phúc. Tôi thấy tình cảm của họ thật tốt. Tôi có chút ghen tị.

Đầu dây bên kia im lặng. Tôi cầm điện thoại ra bên ngoài ban công, đưa mắt nhìn xa xăm về phía trước, không biết nơi nào là Trung Quốc, không biết nơi nào có Chính Đông.

– Đến lúc em 30 tuổi, vẫn không ở bên ai, em cho tôi cơ hội chứ? Tôi sẽ đối tốt với em.

Tôi hỏi.

Nhưng đáp lại lời của tôi, chỉ có sự im lặng.

Tựa như tình cảm của tôi cũng chẳng thể có hồi đáp. Phải chăng, lúc tôi phát hiện mình yêu em là đã quá muộn, nên tôi chẳng thể có được em?

– Em ngủ rồi?

– Ngủ ngon Chính Đông.

Tôi tắt điện thoại, thở dài rồi quay lại bàn làm việc.

Pháp…lại một đêm thức trắng.

Tôi từ phụ mổ lên mổ chính. Bác sĩ Lương đứng bên cạnh để quan sát tôi mổ như thế nào. Suốt ca phẫu thuật, bác sĩ Lương không nói một lời. Tôi trở nên căng thẳng, mồ hôi tuôn ra đầm đìa trên trán và sống lưng, ngay cả y tá lau mồ hôi cũng không kịp.

Có lúc tôi bị chính mồ hôi của mình rơi vào mắt, xót vô cùng, nhưng chẳng dám dụi hay nhắm mắt lại.

Bởi tôi biết, tính mạng của một người đang nằm dưới dao mổ của tôi, tôi càng không thể phạm một sai lầm nhỏ.

– Kéo mổ…kẹp răng chuột…

Tôi ra lệnh cho y tá ở bên.

– Bác sĩ, không sao chứ?

Đột nhiên, máu chảy ra rất nhiều, người bệnh co giật lên tục. Tôi trở nên hoảng loạn. Tiếng tút dài của máy đo nhịp tim khiến đầu tôi như muốn nổ tung.

Tôi dùng mọi cách để khiến tim của bệnh nhân đập trở lại.

Gần 10 phút trôi qua, cánh tay đã mỏi nhừ. Ngay cả khi y tá bên cạnh nói bằng giọng lo lắng.

– Bác sĩ, bệnh nhân qua đời rồi.

– Bác sĩ, anh không sao chứ?

– Bác sĩ?

Tôi biết mình không xong rồi.

Bác sĩ Lương đẩy tôi ra một bên. Ông nhìn đồng hồ, rồi đọc giờ tử của bệnh nhân cho y tá ghi chép.

Chiếc khăn trắng được trùm lên thi thể.

Đó là ca phẫu thuật đầu tiên của tôi. Nhưng tôi đã thất bại.

Ngày hôm đó, tôi giống như một cái xác chết, cứ thế đi ra khỏi phòng mổ, không nói gì khi người nhà bệnh nhân hỏi, cũng không thể đối mặt với tiếng khóc lóc và đau khổ của họ.

Lúc cầm dao mổ trên tay, đối diện với cái chết của người bệnh, tôi đột nhiên có một ảo giác. Người nằm đó, không phải là một người xa lạ. Mà là Chính Đông. Đường Chính Đông.

Ánh mắt em trợn trừng nhìn lên trần nhà, không cam tâm.

Bác sĩ Lương nói với tôi, ca phẫu thuật đó, tôi làm không có gì sai, nhưng sống chết không chỉ một mình bác sĩ quyết định.

Nhưng, tôi không sao xóa đi ảo giác Chính Đông nằm trên giường bệnh, tấm khăn trắng phủ lên người em, tôi cầm trong tay dao mổ nhưng bất lực chẳng thể làm gì. Máu của em dính đầy lên chiếc áo blouse trắng tôi đang mặc.

Ngày hôm đó, tôi ngồi hàng giờ trong nhà tắm, giặt thật sạch vết máu dính trên áo.

Chính Đông không thích máu, tôi muốn giặt bằng hết.

Nhưng giặt thế nào, tôi vẫn nhìn thấy máu trước mặt mình.

Tôi biết, tôi không xong rồi.

Tôi sau đó đã không thể cầm trên tay dao mổ. Bất cứ lúc nào, ảo giác đều có thể xuất hiện. Chính Đông. Máu. Tử vong.

Tôi không biết mình đang làm gì. Tôi muốn chính mình trở thành bác sĩ, chính mình cứu em. Nhưng rốt cuộc, tôi lại mắc phải chứng ám ảnh cưỡng chế.

Tôi không đến bệnh viện nữa. Mỗi ngày đều như một thứ đồ bỏ sống trong nhà. Rượu và những mẩu thuốc lá nằm vương vãi khắp mọi nơi.

Tôi hút thuốc rồi. Tôi hiểu tại sao Chính Đông lại hút nhiều thuốc như vậy. Có lẽ là vị đắng của nó? Càng đắng lại càng muốn hút nhiều hơn.

Tới một ngày, tôi bật dậy khỏi mặt đất, cuống cuồng mặc áo vest, nhìn đồng hồ đã là 12 giờ đêm. Tôi đột nhiên nhớ ra hôm nay là sinh nhật của Chính Đông.

Tôi chạy tới sân bay, mua vé chuyến sớm nhất để trở về Tây An.

Lúc tôi đến Tây An, thời gian đã là giữa buổi sáng. Sự xuất hiện đột ngột của tôi làm Chính Đông ngạc nhiên. Nhưng có lẽ điều sửng sốt nhất vẫn là bộ dạng luộm thuộm, râu không cạo, tóc không cắt của tôi.

Tôi cương quyết cùng Chính Đông đi xem phim ở rạp rồi nhất quyết chọn một bộ phim về đề tài đồng tính đang chiếu.

Nhưng tôi không biết rằng, lúc cả rạp người ta xem phim, tôi lại ngủ mất. Tôi dựa vào Chính Đông mà ngủ.

Nhưng đó là lần duy nhất sau thời gian khủng hoảng, tôi có thể ngủ say. Có thể, vì tôi biết em đang ở bên.

Giây phút này chỉ cần như vậy là đủ.

Dù đã muộn mất một ngày, tôi vẫn muốn nói với Chính Đông.

” Chúc em sinh nhật vui vẻ.”

Stt Về Hoa Cẩm Tú Cầu Hay Nhất ❤️ Ngọt Ngào Nhất

Hoa cẩm tú cầu còn gọi là Dương Tú Cầu, hay Tử Dương. Là loài hoa thường được tặng trong ngày kỷ niệm 4 năm cưới nhau của các cặp vợ chồng. Hoa cẩm tú cầu mang ý nghĩa thể hiện cảm xúc chân thành, trung thực, tượng trưng cho sự hay thay đổi trong tình yêu

STT Hay Hoa Cẩm Tú Cầu

Đầu tiên, chúng tôi muốn mang đến cho các bạn tuyển tập STT Hay Về Hoa Cẩm Tú Cầu luôn mang lại màu sắc yên bình và trong trẻo đến động lòng.

Nếu cẩm tú cầu là tri kỉ của những cơn mưa sầu thì hoa hướng dương sẽ là nhân tình của mặt trời rực rỡ.

Năm tháng vội vã đi qua, để lại đó bao niềm luyến tiếc. Món quà đầu tiên anh tặng tôi là chậu hoa cẩm tú cầu đang độ nở rộ. Từng quả cầu trắng tinh khôi được kết từ hang trăm bông hoa nhỏ xíu, cánh mỏng manh. Từ đó tôi thích hoa cẩm tú cầu.

Lối xưa cỏ mọc um tùm…hoa kia thơm ngát cho chàng yêu em

Cảm nhận tình yêu thương theo cái cách của hoa Cẩm tú cầu bộc lộ

Tím chi cho lắm mà say lòng người…

Vườn củ giờ đây thiếu bóng người….Em về e ấp mấy xuân xanh.

Cẩm tú cầu xinh đẹp ở cao nguyên. Vì ở đây có khí hậu se lạnh nên cẩm tú cầu sẽ sống được và nở hoa.

🌹🌹 Bên Cạnh STT Hay Về Hoa Cẩm Tú Cầu, Tiết Lộ Thêm Stt Về Hoa Hồng Hay Nhất ❤️ 1001 Cap, Status Hoa Hồng

Cô đơn là khi đứng giữa một rừng hoa, bạn lại cảm thấy bạn là hoa còn tất cả số hoa đó dù đẹp mấy cũng chỉ là cỏ.

Sáng nay, dưới ánh mặt trời, những bông hoa cẩm tú cầu bung nở tròn trịa, trắng tinh khôi, rung rinh trong làn gió sớm.

Tâm trạng của một con mê cẩm tú cầu khi nhìn thấy bạt ngàn cẩm tú cầu đến chính mình cũng không dám tưởng tượng lại nữa. Ước mơ mua cái nhà trên Bà Nà là có thật.

Có đôi khi em chỉ muốn sống thật tốt và trọn vẹn ý nghĩa cho ngày hôm nay thôi vì biết đâu được, ngày mai anh sẽ không còn ở bên em, rồi em lại sợ, em lại lo lắng và em lại buồn.

Hoa cẩm tú cầu dịu dàng, nhẹ nhàng, thuỷ chung, thanh thoát như chính tình yêu đầu đời của người con gái.

Cảm nhận được yêu thương, được quan tâm và được dõi theo.

Đủ nắng hoa sẽ nở, đủ gió mây sẽ bay và đủ yêu thương hạnh phúc sẽ dong đầy!

🌼 Ngoài STT Hay Về Hoa Cẩm Tú Cầu, Đừng Bỏ Lỡ 1001 STT Về Hoa Dại Hay Nhất ❤️️ 1001 Tus Hoa Dại Ngắn Gọn

🌻🌻 Bên Cạnh STT Hay Về Hoa Cẩm Tú Cầu, Khám Phá Thêm Stt Về Hoa Bỉ Ngạn Hay ❤️ 1001 Status, Tus Hoa Tình Yêu

Hoa cẩm tú cầu là một loài hoa khá đẹp mắt và độc đáo với nhiều màu sắc rực rỡ trong nắng. Xin gợi ý đến bận những STT Liên Quan Đến Hoa Cẩm Tú Cầu để đăng cùng với hoa

🌼 Ngoài STT Liên Quan Về Hoa Cẩm Tú Cầu, Đừng Bỏ Lỡ 1000+ STT Dễ Thương Ngắn Hay ❤️ Thả Thính Dễ Thương Nhất

🌹 Ngoài STT Về Hoa Cẩm Tú Cầu Ý Nghĩa, Chia Sẻ Cho Bạn STT Về Nắng Hay Nhất ❤️ 1001 Tus, STT Nắng Thả Thính

Những STT Về Hoa Cẩm Tú Cầu sẽ giúp bạn có được stt cực đáng yêu đăng kèm những bức ảnh lung linh đấy.

⚡ Ngoài STT Về Hoa Cẩm Tú Cầu, Bỏ Túi Ngay STT Ngày Nắng Đẹp ❤️ Cap Ngày Nắng Nóng

🌻 Ngoài STT Về Hoa Cẩm Tú Cầu, Có Thể Bạn Sẽ Cần Đến 1001 Stt Về Cuộc Sống Ngắn Hay ❤️ 1001 Tus Cuộc Sống Chất

💌 Ngoài Câu STT Hay Về Loài Hoa Cẩm Tú Cầu, Đừng Bỏ Lỡ Thơ Về Hoa Mai Hoa Đào Hay ❤️️ Chùm Thơ Nhất Chi Mai

Cập nhật thêm những câu STT Về Cẩm Tú Cầu Dễ Thương sâu sắc và ấn tượng nhất.

🌼 Ngoài STT Về Cẩm Tú Cầu Chất, Khám Phá Thêm Câu Đố Hoa Quả Vui Nhất ❤️️ Đố Trái Cây, Quả Chuối

Những thi sĩ đã đưa vẻ đẹp của cẩm tú cầu vào vần thơ để tạo nên Những Câu Thơ Nói Về Hoa Cẩm Tú Cầu vô cùng ý nghĩa và lãng mạn, ngọt ngào.

Vịnh Cẩm Tú Cầu – Tác giả: Huyền Băng

Xinh thay một đóa cẩm tú cầu,Đơm hoa kết nụ đẹp gì đâu!Chùm hoa tròn trỉn như tinh tú,Ẩn hiện trong đêm thật nhiệm mầu.Tôi yêu những đóa cẩm tú cầu,Sắc mầu linh hoạt biết dường nào.Lúc trắng, lúc xanh, lúc hồng nhạt.Thanh thản trong sương không biết sầu.

Cẩm Tú Cầu – Tác giả: Sưu tầm

Trở lại với đồi thông đầy khói đốt rừngChưa kịp khóc đã cay xè mắt ướtTrở lại với rừng dã quỳ khoe nhan sắcAi yêu ai mà lả ngọn đợi chờ!Trở lại sáng nay âu yếm soi hồCô đơn cười cùng khách lạCô đơn bên Cẩm tú cầu như ngọc

Cô đơn hỏi một tên đườngTôi biếc xanh như hoa Cẩm tú hứng sươngHứng gió hứng tình chưa biếtAi ngoảnh mặt biền biệtĐể chới với Eva buồnCon suối rừng hết nắngGío lạnh quấn đôi chân trợt dốcNày tôi bên Cẩm tú ngọt ngàoỞ xa lắm mùa xuân đang quay lạiMà tôi về giận dỗi lá đông bay

Nhặt Nắng – Tác giả: Khánh Linh

Rớt xuống thềm hoa vạt nắng hồngLàm cho Cẩm Tú nở vài bôngSương mai hứng trọn dàn thanh khiếtGió sớm mang theo trải ấm nồngSợi ngắn xôn xao cài tháng lạnhTia dài vấn vít phủ ngày đôngKhùa tay lấy giọt tô màu máĐể nhớ thương anh khỏi chất chồng !

Hoa Cẩm Tú Cầu – Tác giả: Sưu Tầm

Khi thu sang cẩm tú cầu bừng nởĐài hoa xanh phơn phớt trắng, hồngCô dâu mới chọn bông hoa hạnh phúcƯớc duyên mình viên mãn với lang quân

🌻🌻 Chia Sẻ Thêm Thơ Chế Về Hoa ❤️ Thơ Vui Hoa Hồng, Phượng, Đào, Dã Quỳ

Cuối cùng đừng bỏ lỡ những STT Về Hoa Cẩm Tú Cầu Bằng Tiếng Anh đặc sắc nhất.

STT Về Hoa Cẩm Tú Cầu Bằng Tiếng Anh Tạm Dịch STT Về Hoa Cẩm Tú Cầu Bằng Tiếng Anh

If hydrangeas are the soul mate of the melancholy rains, the sunflowers will be the mistresses of the brilliant sun.

Nếu cẩm tú cầu là tri kỷ của những cơn mưa sầu thì hoa hướng dương sẽ là nhân tình của mặt trời rực rỡ.

I like hydrangeas, white or blue. And I like you too, whether it’s mine or not mine, I still like it.

Tôi thích những bông hoa cẩm tú cầu, dù là màu trắng hay màu xanh. Và tôi cũng thích anh, dù là của tôi hay không phải là của tôi, tôi vẫn thích.

The loneliest day, is the day when the hydrangeas are still so beautiful, only we don’t know where to go or where to go.

Ngày cô đơn nhất, là ngày mà hoa cẩm tú cầu vẫn đẹp xinh như thế, chỉ còn chúng ta là chẳng biết đi đâu, về đâu.

This morning, under the sun, hydrangea flowers bloomed round, pristine white, fluttering in the early breeze.

Sáng nay, dưới ánh mặt trời, những bông hoa cẩm tú cầu bung nở tròn trịa, trắng tinh khôi, rung rinh trong làn gió sớm.

Hydrangeas have to undergo a long time of fertilization to reveal their scent buds. The flower of love will not suddenly bloom, so love at first sight cannot be trusted.

Hoa cẩm tú cầu phải trải qua thời gian chăm bón lâu dài mới hé nụ tỏa hương. Đóa hoa tình yêu sẽ không đột nhiên khoe sắc, cho nên tình yêu sét đánh không thể tin cậy.

⚡️ Ngoài STT Về Hoa Cẩm Tú Cầu Bằng Tiếng Anh, Bật Mí Thêm 1001 STT Bình Yên Trong Cuộc Sống ❤️ Status Muốn Bình Yên