Top 10 # Lời Phật Dạy Nhân Duyên Vợ Chồng Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Boxxyno.com

Lời Phật Dạy Về Duyên Nợ Vợ Chồng

Duyên nợ vợ chồng dường như đã bị lãng quên trong xã hội xô bồ nhộn nhịp. Ở cuộc sống hiện tại họ vội vàng kết hôn, rồi tới khi hôn nhân không được như ý muốn họ lại vội vàng chia tay bởi những lý do được đưa ra là : chúng tôi không hợp nhau, người kia đã thay đổi hay tôi đã yêu người khác

Hãy cùng Phong thủy toàn tập trải nghiệm bài học ý nghĩa mà Phật dạy về duyên nợ vợ chồng qua câu chuyện dưới đây, để tự tìm cho mình một giá trị riêng, một ý niệm riêng về cuộc sống và giá trị của hôn nhân.

Đêm trong ngôi chùa vắng

Đêm khuya, trong một ngôi Chùa, có một người quỳ dưới chân Đức Phật nhờ Ngài dạy về chuyện tình yêu.

Người: Thưa Đức Phật thánh minh, con là một người đã có vợ, con hiện đang yêu say đắm một người đàn bà khác, con thật không biết nên làm thế nào?

Đức Phật: Con có thể xác định người đàn bà con đang yêu hiện nay là người đàn bà cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con không?

Người: Thưa vâng.

Đức Phật: Con ly hôn, sau đó lấy cô ấy ?

Người: Nhưng vợ con hiện nay dịu dàng, lương thiện, thảo hiền. Con bỏ cô ấy liệu có phần tàn nhẫn không, có mất đạo đức không, thưa Đức Phật?

Đức Phật: Trong hôn nhân không có tình yêu mới là tàn nhẫn và mất đạo đức. Con hiện giờ đã yêu người khác, không yêu vợ nữa. Con làm như thế là đúng.

Người: Nhưng vợ con vẫn rất yêu con, quả thật yêu con lắm, thưa Đức Phật.

Đức Phật: Vậy thì vợ con hạnh phúc.

Người: Sau khi con chia tay vợ để lấy người khác, vợ con sẽ rất đau khổ, tại sao lại hạnh phúc, thưa Đức Phật?

Đức Phật: Trong hôn nhân, vợ con vẫn có tình yêu đối với con, còn con đã mất đi một tình yêu đối với vợ con. Bởi vì con đã yêu người khác, chính vì có hạnh phúc, mất đi mới đau khổ, cho nên người đau khổ là con.

Người: Nhưng con cắt đứt vợ, sau đó cưới người khác, vậy là cô ấy đã mất con, cô ấy mãi là người đau khổ.

Đức Phật: Con nhầm rồi, con chỉ là người vợ con yêu thật sự trong hôn nhân. Khi một người như con không tồn tại, thì tình yêu thật sự của vợ con sẽ tiếp nối sang một người khác, bởi vì tình yêu thực sự của vợ con trong hôn nhân xưa nay chưa từng mất, cho nên vợ con mới là người hạnh phúc, con mới là người đau khổ.

Người: Vợ con đã từng nói kiếp này chỉ yêu mình con thôi. Cô ấy sẽ không yêu ai khác.

Đức Phật: Con cũng đã từng nói thế phải không?

Người: Con…con…con…

Đức Phật: Bây giờ con nhìn ba ngọn nến trong lư hương trước mặt, xem ngọn nào sáng nhất?

Người: Quả thật con không biết, hình như đều sáng giống nhau.

Đức Phật: Ba ngọn nến ví như ba người đàn bà. Một ngọn trong đó là người đàn bà hiện giờ con đang yêu. Đông đảo chúng sinh, đàn bà đâu chỉ là mười triệu trăm triệu…Ngay đến một trong ba ngọn nến, ngọn nào sáng nhất con cũng không biết, cũng không tìm được người con hiện đang yêu, thì làm sao con xác định được người đàn bà hiện nay là người đàn bà cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con?

Người: Con…con…con…

Đức Phật: Bây giờ con cầm một cây nến đặt trước mắt để tâm nhìn xem ngọn nào sáng nhất?

Người: Đương nhiên ngọn trước mặt sáng nhất.

Đức Phật: Bây giờ con đặt nó vô chỗ cũ, lại xem xem ngọn nào sáng nhất.

Người: Quả thật con vẫn không nhìn ra ngọn nào sáng nhất.

Đức Phật: Thật ra cây nến con vừa cầm giống như người đàn bà cuối cùng con đang yêu hiện nay, tình yêu nảy sinh từ trái tim, khi con cảm thấy yêu nó, để tâm ngắm nghía, con sẽ thấy nó sáng nhất. Khi con để nó vô chỗ cũ, con lại không tìm được một chút cảm giác sáng nhất. Theo kinh phật thứ gọi là tình yêu cuối cùng và duy nhất của con chỉ là hoa trong gương trăng dưới nước, suy cho cùng chỉ là con số không, một cuộc tình trống rỗng.

Người: Con hiểu rồi, không phải Đức phật bảo con phải ly hôn vội vã, Đức Phật đang niệm chú làm cho con ngộ đạo.

Đức Phật: Nhìn thấu sẽ không nói trắng ra, con đi đi!

Người: Bây giờ con đã biết thật sự con yêu ai, người đó chính là vợ con hiện nay, thưa Đức Phật. Đức Phật: A Di Đà Phật…

Lời Phật Dạy Về Duyên Nợ Của Vợ Chồng

Nhiều cặp vợ chồng, đôi lứa đang sống hạnh phúc với nhau mà một trong hai người bỗng có tình cảm với người khác, dẫn đến chuyện chia tay. Những người dung tục sẽ nói người kia là trăng hoa, đểu cáng… nhưng thật ra đó chỉ là người ta đã trả xong nợ và đã đến lúc phải rời đi. Chuyện tình cảm không thể níu kéo được. Lời Phật Dạy về Duyên Nợ và Tình Yêu.

Có một chàng trai đau khổ vì người yêu bỏ đi lấy chồng. Anh ta đau khổ nên tìm lên chùa và hỏi một vị sư thầy.

– Tại sao Con yêu cô ấy nhiều như thế mà cô ấy vẫn đi lấy người khác?

Sư thầy mỉm cười và cho anh chàng xem một chiếc gương. Trong đó có hình ảnh một cô gái đẹp khỏa thân nằm chết bên đường.

Mọi người đi qua đều bỏ đi…

Chỉ có một anh chàng dừng lại nhưng cũng chỉ đắp cho cô gái ấy một cái áo rồi cũng bỏ đi.

Mãi sau có một chàng trai khác đến và đem xác cô gái đi chôn.

Sư thầy nhìn anh chàng và nói:

– Kiếp trước anh mới chỉ là người đắp áo cho cô ấy thôi. Còn người chồng cô ấy lấy bây giờ chính là người kiếp trước đã chôn cô ấy,đó chính là chữ NỢ, anh chỉ có DUYÊN với người Con gái ấy thôi!”

Phật nói rằng: Kiếp sống con người chỉ là một giai đoạn trong dòng chảy luân hồi. Kiếp này nối tiếp kiếp khác, thừa hưởng và kế thừa lẫn nhau. Con người gặp nhau là bởi chữ DUYÊN, sống và yêu nhau là bởi chữ NỢ. Nhiều cặp vợ chồng, đôi lứa đang sống với nhau mà một trong hai người bỗng có tình cảm với người khác, dẫn đến chuyện chia tay. Những người dung tục sẽ nói người kia là trăng hoa, đểu cáng… nhưng thật ra đó chỉ là người ta đã trả xong nợ và đã đến lúc phải rời đi. Chuyện tình cảm không thể níu kéo được.

Nhiều cặp vợ chồng, đôi lứa đang sống hạnh phúc với nhau mà một trong hai người bỗng có tình cảm với người khác, dẫn đến chuyện chia tay. Những người dung tục sẽ nói người kia là trăng hoa, đểu cáng… nhưng thật ra đó chỉ là người ta đã trả xong nợ và đã đến lúc phải rời đi. Chuyện tình cảm không thể níu kéo được.

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”

Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”

Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?” Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…

Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.

Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm…

Đêm khuya, trong một ngôi Chùa, có một người quỳ dưới chân Đức Phật nhờ Ngài dạy về chuyện tình yêu.

Người: Thưa Đức Phật thánh minh, con là một người đã có vợ, con hiện đang yêu say đắm một người đàn bà khác, con thật không biết nên làm thế nào?Đức Phật: Con có thể xác định người đàn bà con đang yêu hiện nay là người đàn bà cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con không?

Người: Thưa vâng.

Đức Phật: Con ly hôn, sau đó lấy cô ấy ?

Người: Nhưng vợ con hiện nay dịu dàng, lương thiện, thảo hiền. Con bỏ cô ấy liệu có phần tàn nhẫn không, có mất đạo đức không, thưa Đức Phật?

Đức Phật: Trong hôn nhân không có tình yêu mới là tàn nhẫn và mất đạo đức. Con hiện giờ đã yêu người khác, không yêu vợ nữa. Con làm như thế là đúng.

Người: Nhưng vợ con vẫn rất yêu con, quả thật yêu con lắm, thưa Đức Phật.

Đức Phật: Vậy thì vợ con hạnh phúc.

Người: Sau khi con chia tay vợ để lấy người khác, vợ con sẽ rất đau khổ, tại sao lại hạnh phúc, thưa Đức Phật?

Đức Phật: Trong hôn nhân, vợ con vẫn có tình yêu đối với con, còn con đã mất đi một tình yêu đối với vợ con. Bởi vì con đã yêu người khác, chính vì có hạnh phúc, mất đi mới đau khổ, cho nên người đau khổ là con.

Người: Nhưng con cắt đứt vợ, sau đó cưới người khác, vậy là cô ấy đã mất con, cô ấy mãi là người đau khổ.

Đức Phật: Con nhầm rồi, con chỉ là người vợ con yêu thật sự trong hôn nhân. Khi một người như con không tồn tại, thì tình yêu thật sự của vợ con sẽ tiếp nối sang một người khác, bởi vì tình yêu thực sự của vợ con trong hôn nhân xưa nay chưa từng mất, cho nên vợ con mới là người hạnh phúc, con mới là người đau khổ.

Người: Vợ con đã từng nói kiếp này chỉ yêu mình con thôi. Cô ấy sẽ không yêu ai khác.

Đức Phật: Con cũng đã từng nói thế phải không?

Người: Con…con…con…

Đức Phật: Bây giờ con nhìn ba ngọn nến trong lư hương trước mặt, xem ngọn nào sáng nhất?

Người: Quả thật con không biết, hình như đều sáng giống nhau.

Đức Phật: Ba ngọn nến ví như ba người đàn bà. Một ngọn trong đó là người đàn bà hiện giờ con đang yêu. Đông đảo chúng sinh, đàn bà đâu chỉ là mười triệu trăm triệu…Ngay đến một trong ba ngọn nến, ngọn nào sáng nhất con cũng không biết, cũng không tìm được người con hiện đang yêu, thì làm sao con xác định được người đàn bà hiện nay là người đàn bà cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con?

Người: Con…con…con…

Đức Phật: Bây giờ con cầm một cây nến đặt trước mắt để tâm nhìn xem ngọn nào sáng nhất?

Người: Đương nhiên ngọn trước mặt sáng nhất.

Đức Phật: Bây giờ con đặt nó vô chỗ cũ, lại xem xem ngọn nào sáng nhất.

Người: Quả thật con vẫn không nhìn ra ngọn nào sáng nhất.

Đức Phật: Thật ra cây nến con vừa cầm giống như người đàn bà cuối cùng con đang yêu hiện nay, tình yêu nảy sinh từ trái tim, khi con cảm thấy yêu nó, để tâm ngắm nghía, con sẽ thấy nó sáng nhất. Khi con để nó vô chỗ cũ, con lại không tìm được một chút cảm giác sáng nhất. Thứ gọi là tình yêu cuối cùng và duy nhất của con chỉ là hoa trong gương trăng dưới nước, suy cho cùng chỉ là con số không, một cuộc tình trống rỗng.

Người: Con hiểu rồi, không phải Đức phật bảo con phải ly hôn vội vã, Đức Phật đang niệm chú làm cho con ngộ đạo.

Đức Phật: Nhìn thấu sẽ không nói trắng ra, con đi đi!

Người: Bây giờ con đã biết thật sự con yêu ai, người đó chính là vợ con hiện nay, thưa Đức Phật.

Đức Phật: A Di Đà Phật…

Lời Phật Dạy Về Nhân Duyên Năm 2022

Đức Phật nói: Năm trăm lần quay đầu kiếp trước mới đổi một lần gặp gỡ kiếp này. Trong cuộc gặp gỡ ngắn ngủi đó, có bao nhiêu số phận bi thương nhưng nhớ ở kiếp trước. Nắm tay là một loại định mệnh, quay đầu nhìn lại cũng là một loại nhân duyên. Tình yêu là một loại định mệnh, còn kiếp sau chính là nhân duyên. Lời phật dạy về nhân duyên chính là tùy duyên, có duyên ắt sẽ gặp lại. Hệt như câu nói “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ – Vô duyên đối diện bất tương phùng”

Một số điều mãi mãi sẽ đi qua, nhân duyên tốt đẹp có lúc cũng phải dừng. Một số người chỉ có thể là người qua đường trong cuộc sống của bạn. Bạn sẽ hoài cổ, và mọi kỳ vọng cuối cùng sẽ trở nên trống rỗng. Hãy từ bỏ. Nếu bạn giữ mọi thứ bạn muốn, bạn sẽ không có gì. Đừng để những ham muốn bất tận chôn vùi niềm vui và hạnh phúc ban đầu. Có những thứ, để nó ra đi khi nó đẹp nhất còn hơn là ôm ấp mãi những thứ cũ kỹ, xấu xí.

Lời phật dạy về nhân duyên – Những bài học đáng nhớ

Lời phật dạy về nhân duyên rằng: Mọi thứ mà mọi người nhìn thấy và gặp gỡ đã được sắp xếp từ lâu, đều là định mệnh. Duyên đến duyên đi, duyên tụ duyên tán, tất cả đều là ý trời.

Nhân sinh không có kiếp sau, kiếp này gặp được nhau chính là duyên. Cuộc gặp gỡ trong cuộc đời này là định mệnh. Giữa mọi người, gặp nhau là định mệnh. Cho dù đó là sự sắp đặt của thiên đường cũng có thể do ta tác động. Nhưng gặp nhau là hữu duyên. Vậy nên mới có câu: Tu trăm năm mới đi chung thuyền, tu ngàn năm mới nên duyên vợ chồng.

Lời phật dạy về nhân duyên: Hãy từ bỏ khi trái tim mệt mỏi. Khi bạn làm việc chăm chỉ, bạn sẽ nhận ra các giá trị của cuộc sống. Lúc đó mới hiểu được bạn bỏ lỡ bao nhiêu, cuộc sống của bạn, tình yêu của cuộc sống. Nhưng lúc quay đầu nhìn lại, một đời quyến luyến, tóc đen đầu bạc, tất cả chỉ còn là bức tranh của hồi ức.

Đức Phật nói: Tất cả chúng sanh được sinh ra, tất cả đều là định mệnh. Tình cờ gặp gỡ, ngẫu nhiên nhìn lại, chỉ vì khoảnh khắc ánh mắt giao nhau mà trầm mê.

Lời phật dạy về nhân duyên: Nhân sinh hiếm có, bạn phải trân trọng nó, đừng từ bỏ nhẹ nhàng và đừng quên nó một cách dễ dàng.

Tâm hồn: Phong cách sống làm việc nên chừa cho mình một đường lùi

Lời phật dạy về nhân duyên: Có nhiều sự hối tiếc mà chúng ta mãi không thể cứu vãn được. Giống như thanh xuân có câu nói khiến ai cũng phải suy ngẫm rất lâu: “Cậu ấy của năm đó là cậu ấy tuyệt vời nhất, nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thắng được thanh xuân”. – Điều tuyệt vời nhất của chúng ta, Cảnh Cảnh – Dư Hoài.

Cho nên có những thứ đã qua rồi, hối tiếc muộn màng cũng vô ích. Và cuộc đời, tốt nhất nên nhìn về phía trước. Vì một số thứ chúng ta có cố gắng như thế nào cũng không thể quay về lúc bắt đầu được.

Lời phật dạy về nhân duyên: Muốn hạnh phúc thì phải lấy chân tình đối đãi thực cảm. Duyên phận muốn lâu bền thì phải dụng tâm. Bởi vì cái gì từ trái tim thì sẽ đến thẳng trái tim.

Một số người tin vào định mệnh là một lối thoát, một cái cớ và thỏa hiệp với cuộc sống. Nhưng khi bạn thực sự nhớ một người bạn yêu hoặc yêu bạn rất nhiều, bạn chỉ có thể thở dài cùng số phận.

Cuộc sống bị giới hạn, mọi thứ đều có được – mất, ngay cả sinh mệnh của con người cũng thế. Mọi việc luôn có kết thúc. Nhưng thay vì lo lắng về điều đó, hãy để nó trôi qua tự nhiên. Đôi khi, nếu bạn bỏ lỡ món quà này, bạn sẽ không bao giờ có cơ hội lần nữa. Bạn không bao giờ có thể nếm trải hạnh phúc nếu bạn không từ chối nó. Có những mất mát định sẵn là mất mát, cho nên chúng ta không thể nào nắm giữ mọi thứ trong tay.

Đạo Vợ Chồng Theo Lời Phật Dạy

(PPUD) Phật giáo vốn không xa rời với cuộc sống của con người. Đức Phật thị hiện cũng là vì an vui hạnh phúc của nhân loại.

Nhưng việc diễn dịch nhiều khi lại chỉ chú trọng đến giải thoát, giác ngộ và niết bàn mà có phần quên đi vai trò của Phật giáo đối với xã hội. Thực tế, Đức Thích Ca Mâu Ni có rất nhiều lời dạy về những mối quan hệ nhất là tình cảm gia đình. Một trong số đó là bài dạy của Đức Phật về cách giữ gìn hạnh phúc vợ chồng qua kinh Bảy loại vợ.

Dù trải qua nhiều biến cố thăng trầm trong lịch sử nhưng Giáo pháp của Đức Phật Thích Ca vẫn tồn tại trường cửu suốt 2550 năm qua. “Chính tôi được nghe, một buổi sáng nọ, Đức Phật đến dự lễ cúng dường tại nhà của cư sĩ Cấp Cô Độc. Khi thân hành tới nơi, Đức Phật thoáng nghe những lời chửi bới ồn ào vọng lên từ sau nhà. Ngài hỏi cư sĩ Cấp Cô Độc rằng: – Này cư sĩ, trong nhà có việc gì mà ồn ào như thế ? Cư sĩ Cấp Cô Độc thẹn thùng cung kính thưa rằng: – Bạch Đức Thế Tôn, đó là sự ngỗ nghịch lớn tiếng của nàng dâu của con, Su-cha-ta. Tuy là dâu trong gia đình, nhưng nó ỷ vào sự giàu có của gia đình cha mẹ ruột nên nó thất lễ, không chịu vâng lời, không biết cung kính cha mẹ chồng. Bạch Đức Thế Tôn, ngay cả chồng nó, nó cũng xử sự thô lỗ và vô lễ như vậy. Ngoài ra, nó cũng không biết cung kính đảnh lễ những Bậc Đạo Sư. Dù biết Thế Tôn thân lâm, nó cũng không tỏ ra trọng nể, vẫn ồn ào lớn tiếng nãy giờ. Kính xin Thế Tôn từ bi cảm hóa nó. Lúc bấy giờ Đức Phật cho gọi nàng dâu ra và dạy rằng: – Này Su-cha-ta, có bảy loại người vợ trên đời này. Con hãy chín chắn suy nghĩ, so sánh và trả lời cho Như Lai biết con thuộc loại vợ nào: – Một là vợ như kẻ sát nhân. – Hai là vợ như người ăn trộm. – Ba là vợ như chủ nhân. – Bốn là vợ như người mẹ. – Năm là vợ như người em. – Sáu là vợ như người bạn. – Bảy là vợ như người hầu. Với gương hạnh hiền từ, cứu độ của Đức Phật, nàng dâu bắt đầu tỏ ra vâng phục rồi lễ phép thưa: – Bạch Đức Thế Tôn, lời dạy của Ngài quá ngắn gọn, con không thể hiểu được. Kính xin Ngài từ bi chỉ dạy cặn kẽ thêm. Lúc ấy, Đức Phật ân cần dạy như sau: – Một là, Người vợ nào có tâm địa hiểm độc, hai lòng không chung thủy trong hôn nhân, bỏ rơi chồng mình, quan hệ bất chính với các đàn ông khác chỉ vì choáng ngộp trước sự giàu có hay vẻ bề ngoài của họ, khinh bỉ chồng và tính tình hiếu sát. Người vợ như vậy, Như Lai gọi là loại vợ sát nhân. – Hai là, người vợ nào không chung lo kinh tế gia đình, trái lại còn tiêu xài hoang phí tài sản hợp pháp của chồng tạo ra. Người vợ như vậy Như Lai gọi là loại vợ trộm cướp. – Ba là, người vợ nào sống ỷ lại, lười biếng, không có lời từ ái, nhu hòa với chồng mà chỉ biết phát ngôn thô tháo, lấn lướt chồng. Người vợ như vậy Như Lai gọi là vợ chủ nhân. – Bốn là, người vợ nào biết thương yêu chăm sóc, giúp đỡ chồng, biết cách giữ gìn và làm giàu tài sản của chồng như một người mẹ lo lắng chu tất cho con cái. Người vợ như vậy, Như Lai gọi là loại vợ như mẹ. – Năm là, người vợ nào thùy mỵ, đoan trang, khiêm tốn, biết chiều chuộng và thuận phục chồng mình như đối với một người anh trong gia đình. Người vợ như vậy, Như Lai gọi là loại vợ như em. – Sáu là, người vợ nào luôn luôn niềm nở, vui vẻ, hòa thuận với chồng như thể khi hội ngộ một người bạn thân từ lâu mới gặp lại. Luôn giữ tiết hạnh và thủy chung với chồng. Người vợ như vậy, Như Lai gọi là loại vợ như bạn. – Bảy là, người vợ nào luôn mềm mỏng, không nóng tánh, không sân hận, giận dỗi. Dù bị chồng đối xử không đẹp nhưng vẫn nhường nhịn, không tỏ thái độ lỗ mãng, lớn tiếng. Trái lại còn biết tùy thuận để khuyên răn và chinh phục chồng mình. Người vợ như vậy, Như Lai gọi là loại vợ như người hầu. – Này Su-cha-ta, trong bảy loại người vợ mà Như Lai vừa nói, ba hạng đầu là loại vợ như sát nhân, như những người bất hảo, do đó con nên xa tránh. Những hạng vợ như vậy do sống không giới hạnh, ác khẩu và vô lễ, sau khi qua đời phải sanh vào cõi xấu. Bốn loại vợ sau là đáng tôn kính và noi theo. Đó là vợ như mẹ, vợ như em, vợ như bạn và vợ như người hầu. Những hạng vợ này khi sống thì tạo ra hạnh phúc cho gia đình và con cái; khi qua đời thì được sanh vào cõi lành. Nghe Đức Phật ân cần giáo dục, nàng dâu của cư sĩ Cấp Cô Độc tỏ ra ân hận và thành tâm sám-hối. Nàng phát nguyện sẽ chung sống và phụng sự chồng với tư cách như người hầu. Từ đó, gia đình của cư sĩ Cấp Cô Độc trở nên đầm ấm, an lạc và hạnh phúc thật sự. Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật. (3 lần, xá 3 xá)”[1]

Nếu nói Đức Phật là một nhà tâm lý học, một nhà xã hội học tuyệt vời cũng không có gì là quá lời. Cách đây hơn 2550 năm, Đức Phật từ việc phân tích ra những loại vợ để có lời khuyên với nàng Su Cha Ta là một cách để hòa giải những rắc rối trong gia đình trưởng giả Cấp Cô Độc. Lời dạy đó đến nay vẫn còn giá trị.

Nhưng ở đây, chúng ta cũng phải hiểu rằng, Đức Phật nói Kinh Bảy Loại Vợ không có nghĩa là chỉ để dành khuyên những người vợ mà ở đó còn có cả những người chồng. Theo đó, có bảy loại chồng:

– Một là chồng như kẻ sát nhân. – Hai là chồng như người ăn trộm. – Ba là chồng như chủ nhân. – Bốn là chồng như người cha. – Năm là chồng như người anh – Sáu là chồng như người bạn. – Bảy là chồng như người hầu.

Ngày nay, qua báo đài hay tận mắt chứng kiến những người xung quanh, chúng ta thấy biết bao nhiêu mái nhà rơi vào thảm kịch vì vợ giết chồng, chồng giết vợ, vợ lừa chồng, chiếm đoạt tài sản của chồng. Họ đã phải trả giá cho những hành động tàn nhẫn của mình. Ở đây, chúng tôi chỉ nêu dẫn chứng một vài trường hợp tiêu biểu sau:

Vụ án gây chấn động dư luận suốt một thời gian dài tại Việt Nam là một người vợ phóng hỏa giết chồng – nhà báo Hoàng Hùng, đã phải nhận mức án tù chung thân.

Theo dânviet.vn (ngày 14/4/2013), TAND tỉnh Bình Định đã tuyên án tù chung thân với bị cáo Lê Thanh Tuấn vì hành vi giết vợ bằng búa rất dã man.

Những ai quan tâm đến thế giới giải trí sẽ không thể không biết cuộc ly hôn “trị giá” 14 triệu USD của người mẫu Ngọc Thúy. Theo đó, trong cuộc ly hôn, nhờ vào người tình là luật sư đã giúp cô chiếm đoạt tất cả tài sản mà chồng cũ – doanh nhân Việt kiều Nguyễn Đức An đã dành cả cuộc đời lao động vất vả mới có được.

Từ thực trạng trên, chúng ta mới thấy rằng đạo đức con người ngày càng suy đồi, xuống cấp trầm trọng. Dường như chỉ vì những cơn nóng giận, ghen tuông mù quáng hay vì lòng tham mà một người sẵn sàng hãm hại người vợ/ chồng của mình. Những loại người vợ/chồng đó chẳng khác gì những kẻ sát nhân hay kẻ trộm. Nếu lý giải nguyên nhân là do họ không có nền tảng giáo dục thì sẽ không thể thuyết phục được. Có lẽ lòng ích kỷ, tham lam, không nhớ đến vai trò và trách nhiệm của mình đối với người bạn đời mà họ mới có những hành động mất nhân tính như thế.

Vì thế, bên cạnh việc luật pháp trừng trị nghiêm minh đối với các trường hợp phạm tội thì việc giáo dục các đôi bạn trẻ ngay từ khi bắt đầu bước vào đời sống hôn nhân là điều vô cùng cần thiết. Một trong những cách giúp gia đình được vững bền và hạnh phúc là hành theo lời Phật dạy. Ngày nay, nhiều Tu viện, Chùa, Tịnh xá đã tổ chức những Lễ Hằng Thuận cho các đôi Tân lang – Tân nương. Theo đó, các đôi vợ chồng trẻ được các Chư Tăng ban đạo từ, hiểu về vai trò và trách nhiệm của vợ/chồng thông qua Kinh Bảy Loại Vợ.

Việc kết hợp đọc tụng và giải giảng ý nghĩa Kinh Bảy Loại Vợ trong các Lễ Hằng Thuận mang một ý nghĩa vô cùng to lớn. Hạnh phúc gia đình không thể chỉ tồn tại vĩnh cửu nếu chỉ vì dục lạc, đam mê mà còn phải có sự tôn trọng, sống có tình có nghĩa với nhau, làm tròn bổn phận dâu hiền, rể thảo, hiếu dưỡng ông bà, cha mẹ hai bên. Một khi hai vợ chồng hiểu được trách nhiệm của mình thì sẽ hạn chế những trường hợp đáng tiếc xảy ra như chúng tôi vừa nêu.

Chúng tôi hy vọng rằng những lời dạy của Đức Phật về việc giữ gìn hạnh phúc gia đình, sẽ ngày càng được nhiều Phật tử tại gia nhất là những đôi uyên ương sắp bước vào cuộc sống hôn nhân luôn luôn ghi nhớ, áp dụng vào thực tế cuộc sống. Được như vậy thì tình yêu của họ mới luôn luôn vững bền và đủ sức mạnh vượt qua những thử thách, chông gai trong cuộc sống.

[1] Thích Nhật Từ biên soạn (2005), Kinh tụng hằng ngày, NXB Tôn Giáo TP. HCM, tr 199 – 208 Nhuận Đoan tổng hợp