Xem Nhiều 12/2022 #️ Những Chuyện Chưa Biết Về Mao Trạch Đông / 2023 # Top 21 Trend | Boxxyno.com

Xem Nhiều 12/2022 # Những Chuyện Chưa Biết Về Mao Trạch Đông / 2023 # Top 21 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Những Chuyện Chưa Biết Về Mao Trạch Đông / 2023 mới nhất trên website Boxxyno.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tác giả: Nguyễn Hải Hoành

Chuyện Mao Trạch Đông cũng là chuyện thời nay của đất nước chiếm 1/4 số dân loài người, cường quốc kinh tế thứ hai toàn cầu. Sau khi Mao qua đời, người ta dần dà phát hiện và công bố không ít điều tiếng kinh khủng của nhân vật được dân Trung Quốc tôn thờ như một vị thánh này. Hai cuốn Hồi ký bác sĩ riêng của Mao, rồi Mao Trạch Đông ngàn năm công tội đã gây sốc dư luận thế giới. Nhưng Mao: The Unknown story (Những chuyện chưa biết về Mao Trạch Đông) mới thực sự là một công trình nghiên cứu công phu về Mao và chính trường Trung Quốc thời Mao. Sau khi được Nhà xuất bản Jonathan Cape in lần đầu tại Anh tháng 6/2005, cuốn sách đã gây chấn động dư luận.

Tháng 10 cùng năm, sách được xuất bản tại Mỹ, một tháng sau, bản tiếng Nhật dầy 562 trang ra đời tại Tokyo. Tháng 9/2006, bản tiếng Trung 毛澤東:鮮為人知的故事 dầy 732 trang do Jung Chang dịch từ tiếng Anh sang tiếng Trung, sau một quá trình trục trặc, cuối cùng được Nhà xuất bản (NXB) tạp chí Khai Phóng (Open Magazine Publishing, Hong Kong) xuất bản, đồng thời phát hành tại Hong Kong, Đài Bắc, New York, và trong chưa đầy ba tháng sau đã tái bản 4 lần.

Tác giả chính Những chuyện chưa biết về Mao — bà Jung Chang (張戎, Zhang Rong, Trương Nhung, tên thật là張二鴻, Zhang Er Hong, Trương Nhị Hồng, sinh 1952) — là con Phó Trưởng ban tuyên truyền tỉnh ủy Tứ Xuyên, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), một người yêu văn học, do phản đối Cách mạng Văn hóa mà bị hãm hại đến chết trong cuộc “cách mạng” này. Con gái ông phải về nông thôn lao động, làm “thầy thuốc chân đất”.

Năm 1973, Jung Chang học khoa Ngoại ngữ Đại học Tứ Xuyên; năm 1978 trúng tuyển kỳ sát hạch chọn học sinh đi Anh Quốc theo học bổng của Anh. Năm 1982 Jung Chang giành học vị tiến sĩ ngôn ngữ học, sau đó kết hôn với tiến sĩ Halliday, nhà văn và nhà sử học người Ireland, thạo tiếng Nga và mấy ngoại ngữ, tác giả của nhiều tác phẩm. Halliday góp phần quan trọng giúp vợ viết sách tiếng Anh, đặc biệt ông đã khai thác tốt các tài liệu tiếng Nga tại Viện Lưu trữ hồ sơ mật của CHLB Nga.

Từ 1986, Jung Chang bắt đầu viết sách văn học. Cuốn “Câu chuyện ba thế hệ phụ nữ Trung Quốc” (Wild Swans: Three Daughters of China) viết về bà ngoại, mẹ và tác giả, xuất bản năm 1991, in bằng 37 ngôn ngữ, bán được hơn 13 triệu bản. Sách được tặng hai giải thưởng lớn là 1992 NCR Book Award và 1993 British Book of the Year, đem lại uy tín rất cao cho tác giả. Năm 2013 Jung Chang xuất bản cuốn Empress Dowager Ci Xi (Thái hậu Từ Hy).

Jung Chang và Jon Halliday đã bỏ ra 12 năm để viết cuốn Mao: The Unknown story. Họ đi khắp thế giới sưu tầm tài liệu, dành hai năm để phỏng vấn 34 người từng làm việc bên Mao Trạch Đông, 116 chứng nhân lịch sử và 159 chính khách quan trọng nước ngoài từng tiếp xúc Mao, gồm 6 Tổng thống, 6 Thủ tướng, 4 Bộ trưởng Ngoại giao, 13 lãnh tụ cộng sản. Trong đó có Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Kissinger, Tổng thống Mỹ Ford, Thủ tướng Anh Edward Heath, đức Đạt Lai Lạt Ma, người phiên dịch của Stalin và Khrushchev, ba nhân vật quan trọng của Quốc Dân Đảng (QDĐ) là Trương Học Lương, Tưởng Vĩ Quốc, Trần Lập Phu,[1] 18 cán bộ Trung Quốc từng làm việc bên Mao[2]…

Họ đã đến tra cứu tư liệu ở nhiều thư viện lớn trên khắp thế giới và 28 cơ quan Lưu trữ hồ sơ của 28 nước như Albania, Nga, CHDC Đức, Mỹ, Anh, Vatican,…, trong đó các hồ sơ lưu trữ của Nga có nhiều giá trị tham khảo hơn cả.

Sách gồm 58 chương, dầy 832 trang, gồm 82 trang ghi tên hơn 1.000 tài liệu trích dẫn. Ngay ở phần đầu, tác giả đã nêu rõ ý tưởng “cái quan luận định” cho Mao Trạch Đông, gọi Mao là “Nhà cai trị trong mấy chục năm định đoạt vận mệnh 1/4 số dân thế giới đã dẫn đến cái chết của ít nhất 70 triệu người Trung Quốc trong thời bình” .

Jung Chang nói sách này “mở ra một tầm nhìn nhận thức mới về Mao Trạch Đông”, “mong rằng có thể cung cấp một góc nhìn mới để hiểu Mao”, “trong sách không có lời bình chủ quan của tác giả, không dùng lời lẽ phê phán Mao”, “chỉ dùng sự thực để kể chuyện, để người đọc tự cảm thấy Mao có đáng để phê bình hoặc ca ngợi hay không”.

Sách viết: Trong thời kỳ các phong trào “Trấn áp phản cách mạng”, “Cải cách ruộng đất” thập niên 1950, chính sách sai lầm của Mao đã làm chết ít nhất 3 triệu người. Năm 1957 ít nhất có 550 nghìn nhà trí thức bị coi là “Phái hữu”, số người liên lụy nhiều không kể xiết. Thời kỳ Đại Nhảy vọt, số người chết vì đói ăn và lao lực lên đến 38 triệu. Thời kỳ Cách mạng Văn hóa ít nhất 3 triệu người chết vì tai họa, số người bị hãm hại và liên lụy lên tới vài trăm triệu.

Những chuyện chưa biết về Mao phơi bày khá nhiều bí mật chưa ai từng biết như: – Mao Trạch Đông từng giở những trò bí hiểm nào trong cuộc kháng chiến chống Nhật; – Mao dựa vào ai để cai trị Trung Quốc? – Mối quan hệ phức tạp giữa Mao với Tưởng Giới Thạch; – Vì sao Mao cuốn tham gia vào cuộc chiến tranh Triều Tiên; – Đâu là nguyên nhân thực sự khiến Mao phát động Cách mạng Văn hóa; – Các thủ đoạn đấu tranh của Mao nhằm giành quyền lực nội bộ ĐCSTQ; – Những chuyện bí ẩn có nguồn gốc sâu xa giữa Mao với Stalin và Liên Xô; – Quan hệ giữa Mao với vợ con và phụ nữ v.v…

Chương VII “Cái chết của Dương Khai Tuệ” được nhiều người quan tâm, nó kể lại mối tình giữa Mao với người vợ thứ hai là Dương Khai Tuệ. Chính quyền Trung Quốc giữ bí mật những tài liệu về vấn đề này. Ý nghĩa của chương VII là ở chỗ tác giả không kiêng nể vạch ra bộ mặt đạo đức giả và máu lạnh của Mao Trạch Đông.

Người Trung Quốc khoảng trên 40-50 tuổi đều còn nhớ bài từ “Điệp Luyến Hoa — trả lời Lý Thục Nhất” Mao làm hồi tháng 5/1957 gửi bà Lý Thục Nhất, vợ góa chiến hữu-liệt sĩ Liễu Trực Tuân. Trong đó câu thơ nổi tiếng “Ngã thất kiêu dương, quân thất liễu” — tạm dịch: Tôi mất kiêu Dương, bà mất Liễu. Mao dùng từ kiêu Dương ý nói Dương Khai Tuệ là chiến sĩ cách mạng kiêu hãnh của Mao — được nhiều người khen; họ ca ngợi Mao có đạo đức cách mạng mẫu mực, biết quý trọng tình cảm đối với Dương Khai Tuệ, người đồng chí, liệt sĩ cách mạng, vợ của mình. Người ta đã phổ nhạc bài thơ này thành các điệu hát dân gian được ca hát và lưu truyền cho tới nay. Nhưng nếu biết rằng Mao từng mấy lần cố ý khoanh tay bỏ qua cơ hội cứu sống Dương Khai Tuệ thì người ta sẽ có suy nghĩ thế nào về sự bội bạc tình nghĩa của Mao?[3]

Người Trung Quốc đều thuộc lòng câu chuyện “Hồng quân dùng hỏa lực mạnh vượt cầu treo trên sông Đại Độ” đêm 29/05/1935. Đây là một sự kiện quan trọng trong lịch sử Trung Quốc hiện đại, nhưng Jung Chang phát hiện đó là chuyện bịa. Trên cầu này hôm ấy hoàn toàn không có bắn nhau gì cả, chứng cứ quan trọng nhất là chẳng có ai thương vong. Cầu dài khoảng 100 m, mặt cầu lát ván gỗ trên dây cáp treo. Người ta bịa ra chuyện ván mặt cầu đã bị đốt cháy hết, 22 chiến sĩ Hồng quân tiền trạm phải bò trên dây cáp mà vượt cầu dưới làn mưa đạn súng máy của lính QDĐ. Thực ra ván cầu còn nguyên, phía bên kia cầu không hề có quân đội QDĐ đồn trú. Hồng quân đi bộ qua cầu, cả 22 người không ai thương vong, sau đó mỗi người được thưởng một bộ bát đũa. Tài liệu lịch sử của ĐCSTQ cũng không có ghi chép về thương vong trong trận đánh này. Jung Chang đã phỏng vấn một bà cụ bán đậu phụ ở vùng này, cụ nói năm ấy ở đây không có đánh nhau.

Các học giả phương Tây tìm thấy một đoạn đối thoại giữa Đặng Tiểu Bình với Brzezinski, Cố vấn An ninh quốc gia Mỹ: Brzezinski nói ông đã đi qua cầu treo Đại Độ, và khen Hồng quân Trung Quốc có sức chiến đấu cao siêu. Đặng bảo ông: Đó là chuyện chúng tôi bịa ra, xuất phát từ nhu cầu tuyên truyền “để nói lên tinh thần chiến đấu của Hồng quân”.

Jung Chang cho biết trong sách có quá nhiều chuyện mới lạ, như Mao Trạch Đông vào ĐCSTQ như thế nào, ông có phải là người sáng lập Đảng hay không? Nội dung của cuộc khởi nghĩa Thu Thu ngày 09/09/1927 do Mao lãnh đạo là gì? Cuộc trường chinh sau đó ra sao? Chính sách của Mao trong kháng chiến chống Nhật như thế nào? Mao giành được chính quyền ra sao? “Tất cả đều có phát hiện mới”, bà nói.

Người Trung Quốc ai cũng biết sự kiện Hồng quân dưới sự lãnh đạo của Mao Trạch Đông làm cuộc trường chinh 25 nghìn dặm, đánh bại quân QDĐ, cuối cùng đến căn cứ địa cách mạng Thiểm Bắc. Thế nhưng theo nghiên cứu của Jung Chang thì câu chuyện hoàn toàn khác. Bà phát hiện Hồng quân đi đến đâu thì quân đội QDĐ đều mở sẵn đường cho họ đi, bởi lẽ hồi ấy con trai duy nhất của Tưởng Giới Thạch là Tưởng Kinh Quốc đang bị Stalin giữ làm con tin ở Liên Xô. Tưởng cố ý mở đường sống cho Hồng quân của ĐCSTQ để đổi lấy mạng con mình. Cuối cùng khi Hồng quân đến Thiểm Bắc thì Tưởng Kinh Quốc được trả tự do.

Jung Chang nói: thập niên 1980 – 90, Trung Quốc xuất bản nhiều tài liệu lịch sử. Tập “Sử liệu quân đội QDĐ đuổi và chặn cuộc trường chinh của Hồng quân” có sưu tầm các bức điện báo của quân đội QDĐ, qua đó có thể thấy QDĐ mở đường sẵn cho Hồng quân đi qua. Khi Hồng quân bắt đầu trường chinh, Tưởng Giới Thạch đề nghị Stalin cho Tưởng Kinh Quốc về nước; Hồng quân đi qua hết 4 tuyến phong tỏa, Tưởng Giới Thạch lại nêu ra yêu cầu này. Trong hồ sơ lưu trữ của Liên Xô có ghi chép chi tiết việc đó, Tưởng Giới Thạch cũng có viết trong nhật ký của mình. Năm 1993, Jung Chang phỏng vấn nguyên lão QDĐ Trần Lập Phu, “Ông ấy cũng nói với chúng tôi như thế”.

Ngoài ra nội tình vụ Biến cố Tây An cũng có chuyện chưa ai biết: hồi ấy tướng QDĐ Trương Học Lương bắt giữ Tưởng Giới Thạch khi Tưởng đến Tây An không phải là để buộc Tưởng chống Nhật mà là do Trương muốn lên thay Tưởng để lãnh đạo chính phủ chống Nhật.

Một phát hiện nữa là Mao Trạch Đông cài được 4 người của mình vào cơ quan đầu não QDĐ: Thiệu Lực Tử, Trương Trị Trung, Vệ Lập Hoàng và Hồ Tôn Nam (nhưng các hậu duệ của Hồ Tôn Nam bác bỏ ý kiến này). Nhờ có nội gián nên Mao thắng trong cuộc nội chiến với Tưởng.

Trong chuyện Mao Trạch Đông làm bom nguyên tử, Jung Chang chứng minh “Trung Quốc làm không nổi bom nguyên tử, cơ sở làm bom nguyên tử chỉ là nhà máy thứ hai của chuyên gia Liên Xô đặt tại Trung Quốc mà thôi”.

Trong quá trình biên soạn sách, Jung Chang phát hiện có mấy việc làm bà sửng sốt. Thứ nhất là việc bỏ mặc dân chết đói để trưng thu lương thực đổi lấy bom nguyên tử của Liên Xô; 156 cơ sở công nghiệp Liên Xô giúp Trung Quốc thực hiện công nghiệp hóa thực ra là đều làm công nghiệp quân sự. Nếu Trung Quốc không xuất khẩu nông sản để đổi lấy kỹ thuật quân sự của Liên Xô thì sẽ chẳng có người nào chết đói cả.

Trong ba năm 1958-1960, có 38 triệu dân chết đói. Mới đầu Jung Chang cho rằng đó là do Mao không biết làm kinh tế, nhưng qua tìm hiểu kỹ, bà mới biết tuy Mao không hiểu kinh tế nhưng khi Mao đã biết dân chết đói rồi mà ông vẫn cứ quán triệt chính sách của mình, trưng thu lương thực lẽ ra dùng để nuôi sống dân đem xuất khẩu sang Liên Xô đổi lấy trang bị quân sự tiên tiến. Thậm chí Mao còn nói xác người chết đem chôn làm phân bón ruộng là xong. Để làm phong trào Đại Nhảy vọt, Mao còn nói không tiếc chết một nửa số dân cả nước. Lưu Thiếu Kỳ thấy không thể làm thế bèn triệu tập cuộc họp 7.000 người định ngăn Đại Nhảy vọt. Đây chính là nguyên nhân Mao phát động Cách mạng Văn hóa để trả thù Lưu. Như vậy việc Mao muốn làm bom nguyên tử đã gây ra số người chết nhiều gấp 100 lần số người chết bởi hai quả bom nguyên tử Mỹ ném xuống Nhật trong Thế chiến II.

Thứ hai là chuyện năm 1975, Mao đã 82 tuổi, biết mình chẳng còn sống được bao lâu nữa, khi ấy người ông muốn gặp nhất là Tổng thống Mỹ Nixon. Thực ra hai người đã gặp nhau lần đầu khi Nixon đến thăm Trung Quốc hồi tháng 2/1972. Lần này Mao có ý muốn chào vĩnh biệt Tổng thống Mỹ. Tháng 2/1976, Mao ra lệnh cho một chiếc chuyên cơ Boeing 707 chở Vụ trưởng Vụ Lễ tân Bộ Ngoại giao Trung Quốc sang Los Angeles đón Nixon đến Bắc Kinh. Jung Chang viết: Khi gặp lại nhau, Mao dùng trà thay cho rượu, hai người cũng cạn chén với nhau. Khi Nixon ra về, Mao cố gắng bước loạng choạng ra tận cửa tiễn khách với bộ mặt vô cùng ngao ngán. Mao còn chủ ý đưa vào chương trình buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng Nixon tiết mục ngâm mấy bài thi từ cổ của Vương An Thạch mà Mao ưa thích. Ngày 9/9 cùng năm, Mao qua đời.

Thứ ba là chuyện Mao làm lễ truy điệu Tưởng Giới Thạch — người Mao coi là kẻ thù lớn nhất trong đời mình. Lễ truy điệu chỉ có tính chất cá nhân. Hôm ấy Mao ăn rất ít, lặng lẽ, nghiêm trang nghe đĩa ghi giọng ngâm bài từ của Trương Nguyên Can, bài này rất ngắn, chỉ có vài phút nhưng Mao yêu cầu nghe đi nghe lại mấy lần, tạo ra không khí tang lễ. Mao muốn dùng bài từ có nội dung tiễn bạn đi lưu vong nơi xa này để chia tay Tưởng lần cuối cùng “Mao nằm yên lặng nghe, thỉnh thoảng đập tay xuống giường cất giọng ngâm theo, tỏ ra rất buồn bã” — trong sách viết.

Báo Đức Thế giới nhận xét: Điều làm cho sách này gây chấn động dư luận là ở chỗ nó đã bóc trần những câu chuyện thần thoại và bịa đặt về công trạng và chiến lược cao siêu của Mao trong quá trình xây dựng nước Trung Hoa Mới kể từ cuộc trường chinh năm 1934-1935. Số người tham gia trường chinh lúc đầu là 86 nghìn, khi kết thúc chỉ còn chưa đầy 4 nghìn. Ngoài các điều kiện bất lợi như khí hậu khắc nghiệt, thiếu lương thực … thì nguyên nhân chính gây ra thiệt hại về người là do sự lãnh đạo chỉ huy kém cỏi của Mao.

Jung Chang còn không kiêng nể phơi bày một sự thật là từ thời thanh niên Mao đã không quan tâm tới vấn đề nông dân. Mọi người đều biết “Thần thoại về Mao Trạch Đông” chủ yếu ca ngợi Mao là nhà quân sự của chiến tranh nông dân, nhà tổ chức các cuộc vận động nông dân. Jung Chang viết: các “Chỉ thị vĩ đại” “Vấn đề trung tâm của cách mạng Trung Quốc là vấn đề nông dân”, “Phải tiến hành cách mạng ruộng đất” đều đến từ Moskva; sau khi tiếp thu chỉ thị đó, Mao mới bắt đầu quan tâm tới vấn đề nông dân. “Cống hiến đặc biệt” của Mao đối với nông dân là ông ta không chút thương xót bắt họ đi lính, đi phu, đóng sưu cao thuế nặng và trưng thu lương thực của họ; sau khi giành chính quyền, Mao dựa vào sự bóc lột quyền lợi của nông dân để phát triển công nghiệp nặng và công nghiệp quân sự.

Mang danh là “Người con của nông dân Trung Quốc”, Mao dựa vào sự hy sinh to lớn của nông dân để giành được giang sơn này, nhưng ông ta lại không uống nước nhớ nguồn, bù đắp cho nông dân chút nào; ngược lại, Mao còn gây ra đại bi kịch xưa nay chưa từng có, làm cho mấy chục triệu người chết đói. Khi thấy người chết nhiều quá, có nơi người đói ăn thịt lẫn nhau, Chủ tịch nước Lưu Thiếu Kỳ lo lắng: “Người ăn thịt người, sách sử phải chép lại chuyện này”. Nhưng Mao chẳng hề xúc động, vẫn quyết làm theo ý mình, đúng là một người lòng dạ sắt đá. Chương 36 phơi bày nguồn gốc sự bần cùng của Trung Quốc là chính sách công nghiệp hóa do Mao tiến hành vào thập niên 1950, thực chất đó là công nghiệp hóa quân sự nhằm xây dựng bá quyền vũ lực của Mao.

Cuốn sách còn tiết lộ những bí mật chưa ai biết như sau khi gia nhập ĐCSTQ, Mao từng nhận tiền “Trợ cấp nhà cách mạng chuyên nghiệp” do Liên Xô đài thọ. Mao từng cảm ơn số tiền này đã giúp cải thiện đời sống vật chất của ông.

Chương 19 có nêu tin: Sau khi Trung Quốc và Nhật xảy ra chiến tranh toàn diện, Ngoại trưởng Liên Xô Litvinov nói với Phó Thủ tướng Pháp rằng Liên Xô “Cảm thấy cực kỳ phấn khởi trước việc Nhật giao chiến với Trung Quốc và mong cuộc chiến này càng kéo dài càng tốt.” Đó là vì Stalin muốn Nhật bận chiến tranh ở Trung Quốc mà không gây sự với Liên Xô.

Chương 28 có nói về thái độ của Mỹ và Liên Xô đối với cuộc nội chiến ở Trung Quốc. Mới đầu Mỹ giữ chính sách trung lập, không cung cấp vũ khí cho bên ĐCSTQ hoặc bên QDĐ. Sau 1948 Mỹ mới cung cấp viện trợ quân sự và tài chính cho phía QDĐ.

Liên Xô cung cấp cho ĐCSTQ các vũ khí thu được từ quân Nhật đầu hàng, gồm: 900 máy bay, 700 xe tăng, hơn 3.700 trọng pháo các loại, gần 12 nghìn súng máy, một hạm đội khá nhiều tàu chiến nhỏ, rất nhiều súng bộ binh, súng máy cao xạ, xe bọc thép. Liên Xô cũng chuyển cho ĐCSTQ rất nhiều trang bị quân sự (dùng hơn 2.000 xe tải mới chở hết) thu được từ quân Nhật đóng tại Triều Tiên, cũng như nhiều trang bị quân sự Liên Xô thu được từ quân Nhật ở Mông Cổ. Liên Xô cũng cung cấp cho ĐCSTQ các vũ khí Liên Xô và vũ khí Đức thu được trên chiến trường Xô-Đức, nhưng ĐCSTQ đều cho mài hết các chữ Đức trên vũ khí và nói đấy là vũ khí Mỹ cướp được từ quân đội Tưởng.

Ngoài ra ĐCSTQ còn bí mật nhận từ Liên Xô hàng chục nghìn tù binh Nhật do Liên Xô bắt giữ. Số tù binh này đã góp công lớn huấn luyện quân đội của Mao Trạch Đông có khả năng tác chiến giỏi. Họ dạy người Trung Quốc cách sử dụng, bảo dưỡng, sửa chữa vũ khí Nhật. Chính phi công tù binh Nhật đã lập ra không quân của Quân Giải phóng Trung Quốc.

——————–

[1] Tưởng Vĩ Quốc (1916-1997), con thứ hai của Tưởng Giới Thạch (nghe nói là con nuôi), nhà chiến lược quân sự, Tư lệnh bộ đội thiết giáp quân đội QDĐ. – Trương Học Lương (1901-2001), Thượng tướng quân đội QDĐ, đồng chủ mưu vụ bắt giữ TGT ở Tây An năm 1936, sau bị TGT bắt giam. Năm 1990 được trả tự do ở Đài Loan. – Trần Lập Phu (1900-2001), nguyên Trưởng ban Bí thư QDĐ, bí thư cơ yếu của TGT.

[2] Các nhân viên làm việc bên MTĐ vào cuối đời Mao như Mạnh Cẩm Vân, Sư Triết, Chương Hàm Chi, Trương Ngọc Phượng, và những người cũ như La Chương Long, Dịch Lễ Dung, Tằng Chí, Lý Thục Nhất, Tiêu Khắc, …, một số người từng có quan hệ công việc với Mao như Vương Quang Mỹ (vợ Lưu Thiếu Kỳ), vợ Lý Lập Tam, con gái Lâm Bưu, con gái Bác Cổ, con gái Vương Minh, mẹ kế Đặng Tiểu Bình v.v…

[3] Mao ở chiến khu vui vẻ với các cô gái mà không đón vợ và 3 con lên theo, vì thế vợ ở quê nhà bị QDĐ bắt.

Trích Dẫn ‘Câu Ngạn Ngữ’ Của Mao Trạch Đông, Joe Biden Có Ý Gì? / 2023

Ứng viên tổng thống đảng Dân chủ Joe Biden đã trích câu nói của Mao Trạch Đông, cựu lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), trong một buổi gây quỹ trực tuyến tối thứ Hai (13/7), theo The Epoch Times.

“Bây giờ, chúng ta phải nhờ cậy vào bàn tay phụ nữ để giúp đỡ hồi phục nền kinh tế”, ông Biden nói, trước khi nói với mọi người rằng ông muốn trích dẫn “một câu tục ngữ cổ của người Trung Quốc”.

“Phụ nữ nắm giữ một nửa bầu trời”, Biden nói.

Chiến dịch của ông Biden đã không phản hồi khi được hỏi liệu ông Biden có biết về nguồn gốc của câu nói này hay không.

Cựu phó tổng thống Mỹ đã nói trong buổi gây quỹ rằng cuộc khủng hoảng kinh tế đang tấn công các ngành công nghiệp do phụ nữ thống trị.

“Trừ khi anh sử dụng một nửa hoặc lớn hơn sức mạnh bộ não, anh sẽ không bao giờ ở trong vị thế mà có thể cạnh tranh trên trường quốc tế”, ông nói thêm.

“Vì Phụ nữ. Vì Phụ nữ. Vì Phụ nữ”, Ông Biden nhấn mạnh.

“Hãy nhớ rằng Joe Biden đang nằm trong túi Trung Quốc”, ông đã viết trong một tuyên bố trên mạng xã hội.

“Mao Chủ tịch sẽ rất tán đồng [với Biden]”, ông Tim Murtaugh, giám đốc truyền thông trong Chiến dịch tái tranh cử của ông Trump, nói.

(ảnh: The Epoch Times)

Anita Dunn, một cố vấn cấp cao trong chiến dịch tranh cử của Biden, người cũng từng là giám đốc truyền thông trong chiến dịch của Tổng thống Barack Obama, đã ca ngợi Mao vào năm 2009, mô tả tên độc tài này là một trong hai nhà triết học chính trị yêu thích của bà ta.

Mao và Đức mẹ Theresa là “hai người mà tôi hướng đến nhiều nhất để đi đến một luận điểm đơn giản, đó là: Bạn có thể đưa ra lựa chọn, bạn có thể thách thức [trật tự cũ], bạn có thể nói tại sao lại không thể được nhỉ”, bà Dunn nói với một đám đông khán giả là các học sinh trung học.

Theo CNBC, hôm thứ Ba (14/7) vừa qua tại Vườn hồng Nhà Trắng, Tổng thống Trump đã có bài phát biểu chỉ trích các hành động của Trung Quốc, trong đó ông cũng đồng thời lên án đối thủ tranh cử tổng thống Joe Biden.

Tổng thống Trump nói toàn bộ sự nghiệp của cựu Phó Tổng thống Joe Biden “là món quà cho Đảng Cộng sản Trung Quốc” và “điều đó là sự tàn phá đối với người lao động Mỹ”.

Tổng thống Trump nói: “Ông Biden từng bày tỏ nhiều lời khen ngợi về Trung Quốc hơn là về nước Mỹ”.

Năm 2019, ông Biden từng thu hút sự chỉ trích từ cả hai phía Dân chủ và Cộng hòa, sau khi ông bác bỏ mối nguy hại của Trung Quốc đối với Hoa Kỳ.

“Trung Quốc sẽ cướp miếng ăn của chúng ta? Thôi nào, làm gì có chuyện đó”, ông Biden phát biểu hôm 1/5/2019 tại thành phố Iowa. “Ý tôi là, bạn biết đó, họ không phải người xấu”.

Giới chuyên gia cho biết ông Biden là người đã khiến chính quyền Obama không cho phép hải quân Hoa Kỳ tuần tra ở Biển Đông từ năm 2012 đến 2015, tạo điều kiện cho Trung Quốc ra sức xây dựng các đảo nhân tạo và cơ sở hạ tầng quân sự trong khu vực.

Vài ngày sau khi nhập chức vào tháng 2/2017, Tổng thống Trump đã chỉ trích lập trường của chính quyền Obama về Biển Đông. Ông Trump nói: “Điều này không xảy ra dưới chính quyền Trump, điều này đã xảy ra dưới chính quyền Obama. Nhiều thứ đã diễn ra mà đáng lẽ chúng không được phép. Một trong số đó là việc xây dựng một tổ hợp quân sự khổng lồ ở giữa Biển Đông.”

Tâm Sự Y Giáo: Những Câu Nói “Bất Hủ” Của Mao Trạch Đông Và Giới Lãnh Đạo Trung Quốc Về Việt Nam Và Đông Nam Á. / 2023

ÔNG NGUYỄN BÁ THANH: BÁC HỒ TỪNG LÔI XỀNH XỆCH MAO TRẠCH ĐÔNG QUA MÁT-XCƠ-VA GẶP XÍT-TA-LIN !

Đây là một phần bài nói của ông Nguyễn Bá Thanh trước 4.500 cán bộ các cấp của Đà nẵng (Nguồn:    YOUTUBE ). Mời bà con đọc qua chút xả xì…

ĐOÀN NGUYÊN ĐỨC VÀ CÂU CHUYỆN “CÓ HỌC”

Hẳn là GS Ngô Bảo Châu sẽ chau mày khi nghe ông Đoàn Nguyên Đức đưa tên mình ra để ví von trong câu chuyện ý kiến của TS Alan Phan về thị…

SÁCH TIẾNG VIỆT LỚP 3: KẺ THÙ CỦA HAI BÀ TRƯNG LÀ KẺ THÙ NÀO?

Chuẩn bị bước vào năm học mới, mẹ của cu út nhà minh (tức là vợ mình) ra hiệu sách mua về cho con một bộ sách lớp 3 mới tinh, giao nhiệm …

HÃY KHẨN CẤP BẢO VỆ PHÓ GIÁO SƯ TIẾN SĨ NHÀ VĂN PHÓ TỔNG BIÊN TẬP NGUYỄN THANH TÚ

  Có rất nhiều dấu hiệu cho thấy một sự thật khó mà chối cãi, rằng Phó giáo sư Tiến sĩ Nhà văn Trung tá Phó tổng biên tập Nguyễn Thanh Tú đ…

NHỮNG LÝ LUẬN ĐẶC SẮC CỦA HAI VỊ TƯỚNG

    Phen này các thế lực thù địch có mà chạy đằng trời, chỉ có chết tới bị thương. Một khi hàng loạt vị tướng đã đăng đàn trên báo QĐND t…

TÂM TƯ CỦA MỘT DƯ LUẬN VIÊN VỀ VIỆC “ĐÁNH” HUY ĐỨC VÀ BÊN THẮNG CUỘC.

Kính thưa các xếp, Rõ ràng là việc các xếp vừa giao, thật sự là nó quá sức đối với em, một người mới gia nhập đội ngũ dư luận viên nửa …

DƯ LUẬN VIÊN VO VĂN VE: HÃY KIÊN QUYẾT BẢO VỆ BÍ MẬT HIỆP NGHỊ THÀNH ĐÔ!

Gần đây, các thế lực thù địch, cận thù địch và kể cả chưa phải là thù địch (sau đây sẽ gộp lại gọi chung là thế lực chống đối cho nó gọn)…

59 năm bài thơ khóc Stalin: ĐỜI ĐỜI NHỚ ÔNG

Tháng 5/1953, Tố Hữu viết bài thơ ĐỜI ĐỜI NHỚ ÔNG để bày tỏ tình cảm khi nghe tin Stalin từ trần. Đã 59 năm trôi qua kể từ khi bài thơ ra…

THÁI ĐỘ BẤT LỊCH SỰ CỦA PUTIN BỊ MỔ XẺ TỚI NƠI TỚI CHỐN

Mời xem lại : GỬI ÔNG PUTIN! Nhiều tờ báo của Hàn Quốc trong vài ngày qua đã đồng loạt lên tiếng phê phán gay gắt thái độ bất lịch sự của…

MỘT BÀI BÁO ‘SIÊU ĐẠO VĂN’ CỦA PETROTIMES !

TSYG: Báo PetroTimes vừa có bài Hiểm họa từ Facebook và Blog , đúng vào ngày 2-9-2013 (không biết có ẩn ý gì không?). Chưa rõ cái hiểm họ…

Những Câu Chuyện Ít Người Biết Về Che Guevara / 2023

1. Câu chuyện về dòng họ và những bí danh

Che, tên đầy đủ là Ernesto Guevara de la Serna, sinh năm 1928 tại thành phố Rosario, Argentina trong một gia đình trung lưu thành thị. Trong dòng máu của anh có sự hòa trộn của những tổ tiên gốc gác người Tây Ban Nha, người Ireland và người Argentina. Các cụ tổ của Che đã di cư từ châu Âu sang từ thời kỳ xâm chiếm và khai phá thuộc địa của thực dân Tây Ban Nha, trải qua nhiều thế hệ định cư và làm ăn tại Argentina. Cả bên nội và bên ngoại của Che, trong những giai đoạn lịch sử của Argentina đều có những nhân vật có thế lực về chính trị và kinh tế, và cũng có những người mang trong mình dòng máu ưa phiêu lưu mạo hiểm khám phá.

Bản thân Che thường không chú ý đến phả hệ dòng họ nhà mình, nhưng sau khi cách mạng Cuba thành công và Che trở nên nổi tiếng thì vấn đề này cũng hay được nhắc đến, nhất là đối với báo chí nước ngoài, vì họ tò mò về một “sỹ quan nước ngoài” đang giữ những chức vụ quan trọng trong quân đội và chính quyền cách mạng Cuba.

Năm 1964, có một người ở Casablanca tên là Maria Rosario Guevara có gửi thư cho Che, hỏi rằng dòng họ Guevara của anh bắt nguồn từ đâu. Che đã viết thư trả lời rằng: “Thưa bà! Thành thật mà nói thì tôi cũng không biết đích xác tổ tiên của tôi đã từ miền nào của Tây Ban Nha đến đây. Họ đã rời nơi chôn rau cắt rốn của mình từ rất lâu rồi… Tôi không nghĩ rằng bà và tôi là những người có họ hàng gần với nhau, nhưng nếu bà có thể run người lên vì phẫn nộ mỗi khi có sự bất công xảy ra trên thế giới này, thì tôi với bà là đồng chí của nhau, mà điều đó thì quan trọng hơn rất nhiều.”

Chính từ bức thư này đã xuất hiện câu nói “Khi bạn tức giận run người trước những bất công thì bạn là đồng chí của tôi” mà ngày nay người ta vẫn thường trích và chú thích như là một trong những câu nói nổi tiếng của Che.

Cũng sau chiến thắng của cách mạng Cuba, có người đã hỏi Che rằng anh đối với cái tên mới (-El Che) của mình như thế nào, Che đã trả lời: “Đối với tôi, “Che” có nghĩa là cái quan trọng nhất, quý báu nhất trong đời mình. Khác nữa thì không thể có. Tên và họ của tôi chỉ là một cái gì đó nhỏ bé, riêng tư, không đáng kể.

Như chúng ta đã biết, bản thân Che, trong cuộc đời của mình có rất nhiều biệt danh, từ những biệt danh trìu mến khi còn là một cậu bé hay chàng trai trong gia đình, cho đến những bí danh khi tham gia hoạt động cách mạng sau này. Nhưng cái tên “Che” đã trở nên nổi tiếng và gắn liền với người anh hùng, được bạn bè, đồng chí và nhân dân các nước thường dùng để gọi anh lúc sinh thời cũng như hiện nay chúng ta vẫn gọi anh đơn giản và gần gũi là “Che” thay cho tên thật và dòng họ quý tộc xưa của anh.

Từ “che” (- đọc là /chê/) có nguồn gốc từ ngôn ngữ Guarani của người da đỏ, là một thán từ được dùng phổ biến ở Argentina, Uruguay. Tùy theo giọng nói và cách nói, thán từ “che” biểu lộ các thái độ tình cảm như: ngạc nhiên, thích thú, trìu mến, đồng tình hay phản đối …, cũng có thể được hiểu tương tự như “Hey you!” của tiếng Anh.

Cuối năm 1953, khi đó Che vẫn gọi là Ernesto, trên hành trình xuyên châu Mỹ của mình, đã đến Goatemala. Tại đây, anh đã lần đầu tiên tiếp xúc với một số chiến sỹ cách mạng Cuba vừa trốn thoát khỏi sự truy lùng của chính quyền Batista sau khi tham gia trận tấn công pháo đài Moncada. Trong số đó, có Antonio “Nico” Lopez Fernandez và họ nhanh chóng trở nên thân thiết. Chính Nico Lopez đã đặt cho Ernesto biệt danh “El Che Argentino” vì thói quen sử dụng từ “che” của anh. Nico Lopez cũng chính là người đã giới thiệu Che với Raul và Fidel Castro để rồi đó là điểm bắt đầu cho một tình bạn, tình đồng chí thắm thiết và cảm động kéo dài mãi về sau. Nico Lopez là một trong 82 người có mặt trên con tàu Granma đổ bộ về Cuba để phát động khởi nghĩa cùng với Fidel, Che, Raul … nhưng đã hy sinh ngay sau khi đổ bộ trong trận chiến đấu đầu tiên với quân Batista trên cánh đồng mía vùng Alegria de Pio.

Sau chiến thắng, khi chính phủ phát hành những đồng tiền cách mạng đầu tiên, Che với tư cách là Thống đốc Ngân hàng Quốc gia Cuba đã ký tên trên những tờ giấy bạc mới phát hành ấy bằng cái tên Che do những đồng đội Cuba đặt cho anh.

2. Những câu chuyện về thời kỳ lao động xây dựng chủ nghĩa xã hội

Sau ngày cách mạng Cuba thành công (1/1959), Che được chính phủ Cuba ra sắc lệnh, công nhận “có quốc tịch Cuba từ lúc mới sinh” vì những cống hiến xuất sắc trong cuộc đấu tranh giải phóng của nhân dân Cuba. Nhiệm vụ đầu tiên sau chiến thắng của Che, khi đó đang mang hàm Tư lệnh (- Comandante, cấp bậc cao nhất trong quân đội cách mạng), là phụ trách việc xét xử các tên tay sai, mật vụ, ác ôn của chính quyền Batista có nhiều nợ máu với cách mạng và nhân dân. Sau đó, Che được giao phụ trách viện cải cách ruộng đất quốc gia, tiến hành công tác cải cách ruộng đất, quốc hữu hóa những đồn điền mía đường, hoa quả của các công ty tư bản Mỹ và bọn địa chủ bản xứ. Sau đó, Che còn được giao nhiều trọng trách trong công tác tổ chức các lực lượng vũ trang cách mạng, rồi Bộ trưởng Bộ công nghiệp… Nhưng có một nhiệm vụ mà Che được giao thường được anh kể lại như một giai thoại. Điều này cũng được chủ tịch Fidel Castro kể lại trong bộ phim tài liệu về Che của kênh truyền hình Discovery thực hiện năm 1995.

Cuối năm 1959, do có âm mưu bạo loạn phản cách mạng, Huber Matos, nguyên là tư lệnh quân khu Camaguey, cùng các đồng sự bị bắt giữ và đưa ra xét xử, trong đó có Fellipe Pazos lúc đó là Thống đốc Ngân hàng quốc gia Cuba. Trong một cuộc họp của chính phủ quyết định thay thế vị trí của Pazos, Fidel có nói với các đồng chí của mình rằng những gì anh âý cần là một nhà kinh tế. Fidel đã rất ngạc nhiên khi thấy Che giơ tay: “Nhưng Che, tôi không biết anh là một nhà kinh tế đấy. Anh là một nhà kinh tế từ bao giờ vậy?” Lúc đó, Che mới đáp: “ồ, tôi tưởng anh nói là cần một người cộng sản…”. “Thế là tôi được bổ nhiệm làm Thống đốc Ngân hàng.” Che kể lại với vẻ hóm hỉnh. Sở dĩ có chuyện như vậy là trong tiếng Tây Ban Nha, từ nhà kinh tế – economista phát âm gần giống như từ người cộng sản – communista. Giai thoại này cũng có ý nghĩa riêng, nó thể hiện quan điểm của Che về việc một người cách mạng cần phải phấn đấu làm tốt nhiệm vụ cho dù ở vị trí hay công việc nào. Anh cho rằng mặc dù mình không phải là một chuyên gia về kinh tế, nhưng sẽ công tác theo sự cần thiết cho cách mạng. Bản thân Che vốn coi “tiền là biểu hiện cho cái ác từ cổ xưa”, và anh cũng cho rằng nền tài chính và ngân hàng phải phục vụ lợi ích của nhân dân chứ không phải là công cụ bóc lột của giai cấp tư sản.

Cũng trong thời gian làm Thống đốc Ngân hàng Quốc gia, Che đã cho dừng chương trình xây dựng tòa nhà ngân hàng 32 tầng vốn đã được chính quyền Batista thiết kế xong nhưng chưa kịp xây dựng, vì cho rằng đó là một sự lãng phí không cần thiết. Thay vào đó, tại khu đất dự định xây tòa nhà ngân hàng đó, Che và Fidel đã cho xây dựng một bệnh viện mới.

Trong thời gian đầu xây dựng chính quyền và xã hội mới ở Cuba, đã có rất nhiều câu chuyện về những đức tính “cần kiệm liêm chính”, sự nghiêm khắc và gương mẫu của Che. Bởi Che cho rằng người cách mạng cộng sản, nhất là những người lãnh đạo, phải là một người có đức tính giản dị , không vụ lợi. Trong vấn đề đó, Che không cho phép một sự nhượng bộ nào.

Ngoài lương cơ bản của một sỹ quan quân đội cách mạng, khi đảm nhận các chức vụ khác (như Thống đốc Ngân hàng, hay Bộ trưởng …) Che không nhận thêm chế độ lương của các chức vụ đó. Những nhuận bút của những bài báo hay tác phẩm được xuất bản trong nước hay ở nước ngoài, Che cũng thường chuyển cho các tổ chức xã hội ở Cuba hay ở nước ngoài. Khi đi công tác nước ngoài, mặc dù là người đại diện chính phủ Cuba cao nhất, nhưng Che cũng chỉ nhận chế độ công tác phí như các chiến sỹ bảo vệ hay cấp dưỡng của đoàn. Ngoài ra, Che là người cổ vũ mạnh mẽ và cũng rất gương mẫu, đi đầu thực hiện phong trào lao động tình nguyện, ngày thứ Bảy cộng sản, coi đó là một môi trường rèn luyện và là động lực xây dựng đất nước. Cứ thứ bảy, chủ nhật, là cả nhà Che lại hăng hái đi về các nông trường tham gia chặt mía, hay lao động trên các công trường xây dựng bệnh viện, trường học… Che không nhận bất cứ khoản tiền thưởng nào do thành tích lao động này, hoặc các khoản thù lao cho những bài nói chuyện tại các trường đại học hay ở nước ngoài . Có lẽ, Che luôn thực hiện theo lời của Jose Marti, người sinh thành nền độc lập của Cuba: “Hình thức tốt nhất của lời nói chính là việc làm”.

Cũng từ sau khi cách mạng thành công, ở Cuba bắt đầu thực hiện chế độ tem phiếu thực phẩm (-và vẫn thực hiện cho đến ngày nay). Có một lần, tại văn phòng của Che, những người dưới quyền Che đã tranh luận về số thực phẩm mỗi gia đình nhận được, một số phàn nàn về sự ít ỏi đó. Che không đồng ý, và dẫn chứng là gia đình anh không cảm thấy thiếu thực phẩm. Một ai đó đã nói: “Đồng chí là thủ trưởng, hẳn là đồng chí nhận được phần thực phẩm trội hơn.”

Che bực lắm. Thế rồi, hôm sau, Che báo lại cho các đồng nghiệp ở cơ quan: “Tôi đã kiểm tra. Quả là gia đình tôi đã nhận được phần thực phẩm trội hơn. Bây giờ thì cái trò bậy bạ ấy đã chấm dứt rồi”

Ngày nay, chúng ta nghe câu chuyện này có thể cho đó là tư tưởng “quá tả” hay là “bình quân chủ nghĩa” nhưng điều đó phản ánh nguyện vọng của Che, cũng như của Fidel và những đồng chí của họ, là chứng tỏ với nhân dân rằng phục vụ nhân dân là nghĩa vụ cách mạng, và không vì thế mà có những đặc quyền đặc lợi.

Sau này, khi rời Cuba đi chiến đấu, trong bức thư tạm biệt đầy xúc động gửi cho Fidel, những dòng cuối cùng Che đã viết: “Tôi không ân hận vì đã không để lại tài sản gì cho vợ con tôi. Tôi rất hạnh phúc vì điều đó. Tôi không yêu cầu gì cho họ, vì tôi biết nhà nước sẽ chu cấp cho họ được sống và học hành đầy đủ…”

Che cũng nổi tiếng là người nghiêm khắc, đặc biệt là với những cộng sự trẻ tuổi được anh chọn lựa, bồi dưỡng và dìu dắt trong suốt cuộc chiến tranh du kích và quá trình xây dựng chính quyền. Họ đều trưởng thành, kể cả khi Che đã hy sinh thì họ đều là những người tiếp tục thực hiện con đường của Che. Người cộng sự thân cận nhất của Che là Orlando Borrego, sau này được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Bộ mía đường khi mới 27 tuổi, có kể lại một câu chuyện về sự nghiêm khắc của Che đối với anh.

Sau khi cách mạng thắng lợi, giai cấp tư sản – địa chủ là những tầng lớp thượng lưu giàu có của Cuba đã bỏ chạy ra nước ngoài, họ để lại nhiều biệt thự, ô-tô, sau đó chính quyền cách mạng đã tịch thu sung công quỹ. Đối với số ô-tô, một số Bộ, cơ quan nhà nước đã phân cho cán bộ của họ sử dụng. Orlando cũng có một cái xe rất ‘xịn”. Số là, trong một lần về làm việc tại một nhà máy sản xuất xì-gà, người quản lý ở đó có chỉ vào một chiếc xe thể thao mui trần đã bị tên chủ đồn điền bỏ lại, và đề xuất với Orlando có thể lấy về dùng, vì vẫn để nằm không từ đó đến nay vì loại xe này rất khó lái. Orlando cảm thấy thích ngay chiếc xe, và thường ngồi sau tay lái chạy quanh đây đó trong hơn một tuần sau đó, cho đến một hôm anh ấy lái chiếc xe vào ga-ra nơi anh ấy và Che thường đỗ xe, và Che phát hiện ra. Che đi về phía Orlando và giận dữ: “Cậu đúng là một tên ma cô!” Che chỉ chiếc xe và hỏi Orlando có nghĩ là mình đang làm gì khi đi khắp nơi với chiếc xe như thế. Nó là một cái xe “ăn chơi đàng điếm”, phô trương, và không một ai là “đại diện của nhân dân” lại lái nó. Orlando lo lắm, vội nói với Che là anh ấy sẽ trả lại xe về như cũ. “Tốt.” – Che nói, “tôi cho cậu 2 tiếng để làm việc đó.”

Sau đó, tại cơ quan, Che nói với Orlando Borrego rằng anh ấy nên lái một chiếc xe khiêm tốn như của Che, chiếc Chevy Impala cũ kỹ màu xanh. Sau đó, Orlando đã nhận một chiếc xe y hệt của thủ trưởng mình, chỉ khác một điểm là nó có 2 màu xanh-trắng, và anh đã lái chiếc xe đó trong 12 năm tiếp theo. “Che là một người cực kỳ nghiêm khắc …” Orlando nhớ lại, “… như Chúa Jesus vậy.” Mấy năm sau, lúc đang chiến đấu ở Bolivia, khi kể với một du kích khác về Orlando Borrego, Che đã nói: “Anh ấy giống hệt tôi, chỉ khác là anh ấy không bị bệnh hen thôi” (-Che bị bệnh hen từ nhỏ) như là một biểu hiện cho tình cảm và sự đánh giá cao với người cộng sự trẻ tuổi của mình.

3. Những câu chuyện về tính cách nhân hậu của Che

Sau chiến thắng, khi Che được giao phụ trách việc xét xử những tên tay sai ác ôn, mật vụ của Batista có nhiều nợ máu với nhân dân, thì những thế lực phản động lưu vong đã vu khống và bôi nhọ Che như là một người “vô nhân đạo” hay là “kẻ ưa giết chóc”. Những giọng điệu xuyên tạc đó đã không làm cho bạn bè đồng đội và nhân dân Cuba hiểu sai về Che, vì những ai đã sống, chiến đấu và gặp gỡ Che đều biết về tấm lòng nhân đạo và cao thượng của Che. Trong những trận chiến đấu với quân chính phủ Batista, với tư cách là một bác sỹ, Che vẫn thường cứu chữa cho những tù binh bị thương, không cho phép chiến sỹ của mình đối xử thô bạo với tù binh, và số tù binh này sau khi được cứu chữa thường được Che phóng thích.

Những việc tương tự cũng diễn ra khi Che chiến đấu ở Congo và Bolivia sau này. Còn đối với chiến sỹ và những đồng chí của mình bị hy sinh, Che thường rất đau xót và xúc động. Một du kích đã kể lại: “Khi người ta báo cho Che biết tin Ciro Redondo bị giết, như có một điều gì khủng khiếp xảy ra với anh ấy. Tôi không nghĩ rằng Che có thể khóc, nhưng lúc đó, nỗi đau đớn quá lớn, Che dựa vào tảng đá, hai tay bưng lấy mặt và cứ thế nức nở một cách đau xót”. Ciro Redondo là một chỉ huy xuất sắc của quân khởi nghĩa, đồng thời là một người bạn, một người đồng chí thân thiết của Che.

Cũng trong thời kỳ chiến tranh du kích ở chiến khu Sierra Maestra, có một câu chuyện được Che ghi lại trong Nhật ký Sierra Maestra của mình. Đó là một lần quân đội Batista càn quét khu căn cứ nhằm tiêu diệt quân khởi nghĩa. Với quân số và vũ khí ít hơn, đội quân của Che thường dùng cách đánh du kích để chống càn và tổ chức những trận phục kích tiêu diệt quân địch. Đội du kích của Che có một chú chó săn con, bị buộc ở lều nhưng dứt đứt dây chạy theo các chiến sỹ du kích. Khi đội du kích tiến hành ẩn nấp và tổ chức phục kích tại một hẻm núi, trong khi quân địch đang tiến tới, chú chó con mắc vào bụi gai và sủa ầm ĩ. Che phải ra lệnh cho một chiến sỹ “không được để cho nó sủa nữa” để giữ bí mật và đảm bảo an toàn cho đội du kích. Trong Nhật ký của mình, Che đã mô tả về nỗi buồn hết sức nặng nề và cảm thấy có lỗi với việc này: “Nỗi xúc động trào dâng trong lòng tất cả chúng tôi. Chú chó con bị giết như đang nhìn chúng tôi qua cặp mắt hiền lành, và trong đó có thể đọc thấy sự trách móc.”

Sau này, Che có viết một truyện ngắn có tựa đề “Chú chó con bị giết” đăng trên báo. Năm 1963, tập Nhật ký Sierra Maestra của Che được chính phủ Cuba biên tập và xuất bản thành tập sách lịch sử “Những mẩu chuyện chiến tranh cách mạng”.

Che, có thể coi là một người “khắc kỷ” với bản thân mình, nhưng sâu trong con người anh là một tâm hồn rất lãng mạn, và chứa chan tình cảm dành cho đồng chí, bạn bè, vợ con, và rộng hơn là cho những người bị áp bức bóc lột mà anh đã gặp trên những chặng đường cách mạng của mình. Có một câu chuyện đầy xúc động được người vợ của anh, Aleida March kể lại.

Khi Che bí mật rời Cuba đi chiến đấu, ngoài Fidel và vợ anh, chỉ có một vài người thân cận được biết việc này. Che thay đổi hình dạng, và cải trang với một hộ chiếu giả để che mắt các cơ quan tình báo nước ngoài. Trước khi Che lên đường, mấy ngày cuối cùng là khoảng thời gian xúc động với mọi người, nhưng đáng nhớ và xúc động nhất là buổi gặp gỡ cuối cùng của Che với Aleida và các con, khi họ được đưa đến căn cứ huấn luyện bí mật để gặp Che. Che lúc này vẫn cải trang chứ không phải như là người cha mà lũ trẻ thường thấy, anh được giới thiệu là “chú Ramon”. Anh nói với lũ trẻ là anh mang theo một tin của cha chúng – người đã đi vắng một thời gian dài, rằng anh mới gặp cha chúng gần đây, và có nhờ anh chuyển quà cho từng đứa. Họ ăn trưa cùng với nhau, với ‘chú Ramon” ngồi ở đầu bàn ăn, giống như “ba Che” vẫn thường ngồi.

Điều lớn nhất mà Che có thể làm với các con của mình là bảo từng đứa hãy hôn anh một cái “để chú chuyển cho ba Che của các cháu”. Khi ấy, cô con gái 5 tuổi của anh, Aliusha, chạy tới và hôn vội lên má anh rồi chạy về bên Aleida March và thì thầm với mẹ: ” Mẹ ơi, con nghĩ là chú này yêu con lắm”. Che thoáng nghe thấy lời nói đó của con gái, và khi đó ngay lập tức đôi mắt của anh ướt nhòe những giọt nước mắt. Aleida, vợ Che cũng rất xúc động, nhưng cố kìm nén những giọt nước mắt của mình cho đến khi cô chạy khuất ra ngoài cửa để lũ trẻ không nhìn thấy.

Và rồi, “chú Ramon” vẫy tay chào từ biệt với vợ và các con. Đó là lần cuối cùng họ nhìn thấy nhau, và như trong lá thư gửi cho các con mình ( đã chỉ được công bố sau ngày anh hy sinh) Che có viết rằng: “Các con sẽ chẳng nhớ mấy về cha, và em bé út sẽ chẳng nhớ gì cả.”

Như Fidel đã từng phát biểu: “Những giờ phút cuối cùng của đời Che trong tay kẻ thù mà đồng chí khinh bỉ, hẳn phải là những giờ phút rất đắng cay với đồng chí. Nhưng không một ai được chuẩn bị tốt hơn để đương đầu với thử thách như vậy”. Sau này, khi các tài liệu được giải mật và công bố, cho thấy khi bị rơi vào tay kẻ thù, Che vẫn hết sức can trường, anh luôn ngẩng cao đầu và tỏ thái độ kiêu hãnh của mình. Khi các sỹ quan tướng lĩnh Bolivia và đặc vụ CIA đến gặp, anh đã tuyên bố mình không thể bị hỏi cung, bác bỏ những luận điệu vu khống của chúng đối với phong trào cách mạng, từ chối cung cấp thông tin về chiến dịch, đặc biệt là khi chúng dụ dỗ anh tuyên bố chống lại và nói xấu Fidel và Cuba. Biết không thể khuất phục được người du kích huyền thoại, kẻ thù đã thủ tiêu anh hết sức hèn hạ, dù lúc đó anh đang bị thương.

Theo hồi ký của nhân viên CIA Felix Rodriguez có mặt chứng kiến sự kiện đó, thì trước khi Che bị hành quyết, anh ta có vào phòng học nơi giam giữ Che, nói với Che rằng anh ta rất tiếc và đã cố gắng làm tất cả những gì có thể những mệnh lệnh đến từ Bộ tư lệnh tối cao Bolivia … Anh ta không nói hết câu, nhưng Che hiểu “mệnh lệnh” đó nghĩa là gì. Theo Rodriguez, Che không hề tỏ thái độ ngạc nhiên hay sợ sệt, vẫn điềm tĩnh và nói: “Sẽ tốt hơn là như thế này … tôi không bao giờ nên để bị bắt sống”. Rodriguez đề nghị có nhắn gì cho gia đình, và Che đã nói với anh ta là: “…nói với Fidel là anh ấy sẽ sớm được thấy cuộc cách mạng toàn diện ở Mỹ La-tinh này … nói với vợ tôi là hãy tái giá và sống hạnh phúc và nuôi dạy các con …” Rodriguez sau đó có bày tỏ sự khâm phục và kính trọng đối với Che về bản lĩnh của một người đàn ông và về những gì mà Che đã thể hiện khi chuẩn bị đối diện với cái chết của mình. Tuy những nội dung về cuộc nói chuyện riêng giữa hai người mà nhân viên CIA này đưa ra không ai khác có thể kiểm chứng về tính xác thực của nó, nhưng qua đó cũng có thể thấy được sức cảm phục của Che, đúng như Fidel đã nói: ” Che là một con người mà ngay cả kẻ thù cũng phải cảm thấy kính nể”.

Ngày 18/10/1967, trên quảng trường Cách mạng, thủ đô La Havana, trong cuộc mit-tinh tưởng niệm Che với hơn 1 triệu người tham dự, chủ tịch Fidel Castro đã tuyên bố: “…Nếu chúng ta muốn tìm hình mẫu một con người, không phải của thời đại chúng ta mà dành cho xã hội tương lai, một con người thực sự, không một vết nhơ trong nhân cách, không một vết nhơ trong cuộc đời, tôi sẽ nói từ sâu thẳm trái tim mình, rằng: đó là Che!

Nếu phải bày tỏ lòng mong muốn thế hệ con cháu chúng ta sẽ trở thành người như thế nào, với tất cả lòng nhiệt tình cách mạng từ trong trái tim, chúng ta phải nói: hãy giống như Che!

Nếu chúng ta muốn con cháu chúng ta được giáo dục như thế nào, chúng ta sẽ không ngần ngạ nói rằng chúng ta mong chúng sẽ được giáo dục theo tinh thần của Che!”

Năm 1997, sau 30 năm kể từ khi anh hy sinh, chính phủ Cuba mới tìm thấy hài cốt của Che và đưa anh về Cuba.

Để kết thúc bài viết về Che, là một câu chuyện của hiện tại. Câu chuyện của nhà báo Jon Lee Anderson của tờ New York Times, một tiểu sử gia về Che. Suốt nhiều năm, anh đã bỏ rất nhiều công sức thu thập tư liệu, gặp gỡ các nhân chứng, từ Cuba, Argentina, Bolivia và các nước Mỹ La-tinh khác, từ các trung tâm lưu trữ tài liệu mật ở Mỹ, ở Nga và tiếp xúc với hàng nghìn người, để viết nên cuốn sách “Che Guevara – A revolutionary Life” được đánh giá là tác phẩm đầy đủ nhất về Che. Jon Lee Anderson có 3 con: 2 gái 1 trai, đều đang ở tuổi thiếu niên, anh có kể rằng cuốn sách này đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng. Đối với tất cả chúng, Che Guevara là người đầu tiên mà chúng có thể biết rõ ngoài những người trong gia đình anh. Các con anh đều bắt đầu học tiếng Tây Ban Nha và có thể sử dụng thành thạo ngôn ngữ của Che, và chúng thường bắt đầu mỗi buổi sáng bằng câu “Seremos como el Che” : Em sẽ thành người như Che!

Theo HAICHE / CHE-VIETNAM.COM

Tags: Danh nhân thế giới, Che Guevara

Bạn đang xem bài viết Những Chuyện Chưa Biết Về Mao Trạch Đông / 2023 trên website Boxxyno.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!