Xem Nhiều 11/2022 #️ Những Bài Thơ Hay Về Miền Tây Sông Nước, Con Gái Con Trai Miền Tây / 2023 # Top 19 Trend | Boxxyno.com

Xem Nhiều 11/2022 # Những Bài Thơ Hay Về Miền Tây Sông Nước, Con Gái Con Trai Miền Tây / 2023 # Top 19 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Những Bài Thơ Hay Về Miền Tây Sông Nước, Con Gái Con Trai Miền Tây / 2023 mới nhất trên website Boxxyno.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Có những bài thơ nào hay về miền Tây sông nước nhỉ?

Những bài thơ hay về miền tây Sông nước, con gái con trai miền Tây

Thơ về miền Tây 1: Gửi Miền Tây

Đã lâu không trở lại miền Tây bạn vẫn ở bên lòng thung cũ? nơi những quả đồi trầm tư đêm gió hú suối tự tình thủ thỉ vơi đầy bao nỗi hoa ban?

Nhớ gió Lào táp lửa Điện Biên nước rình rập những mùa mưa lũ dưới trăng xanh, nằm gối đầu lên miền lịch sử cỏ dưới lưng, thầm thì huyền thoại Mường Then. đêm bạn bên ta, đèn nhập nhoạng gió rừng bốn cái bóng tụ trong mùi men lá ta uống vào nhau cả tiếng nai tác mẹ chuyện gừng cay muối mặn vỗ xao lòng…

Bây giờ mình tận biển xanh mở mắt ra đã ập đầy phường phố bao chuyện đời quên nhiều hơn nhớ áo cơm sây sẩm mặt mày.

Bây giờ ở nơi đâu miếng cơm lam ủ lửa lòng người những ân nghĩa nảy mầm xanh từ đói nghèo rơm rạ và em nữa bông hoa rừng mộng mị có còn dan díu miền Tây?

Bài thơ nói về nỗi niềm của tác giả khi đã lâu rồi không về thăm miền Tây sông nước. Tác giả miêu tả lại những hình ảnh quen thuộc mà xưa kia tác giả gặp phải khi còn ở miền Tây. Bây giờ lên thành phố chỉ còn thấy “biển xanh” chứ không còn sông nước và tình người như miền Tây nữa.

Thơ về miền Tây 2: Miền Tây

miền Tây sông rạch là phố cho người róc rách tìm nhau Cửu Long giang như chùm rễ đước cắm vào thời gian cho đất thành người

miền Tây lạ lùng anh đến chim kêu cá quẫy bốn bề biết em còn chờ nơi cửa gió anh là Gò Nổi sóng dâng

miền Tây lục bình khoe tím phù sa điên điển khoe vàng trước cõi U Minh thăm thẳm anh là đứa trẻ cạn nông

miền Tây ngửa lòng sông nước sum suê hương rễ gọi mời đêm cuối cùng nghe sóng phà Rạch Miễu biết chín cửa sông vây bủa anh rồi…

Một vùng đất của tình người chân chất, của những cánh đồng bạt ngàn, những vườn cây trái sum xuê và chín dòng sông huyền thoại đã tụ hội lại trong hai từ Miền Tây. Câu thơ “Cửu Long giang như chùm rễ đước“ cho ta thấy được sông ở miền Tây chăng chít như thế nào.​

Thơ về miền Tây 3: Một góc miền Tây

Nhà đủ ấm để lòng thôi bỡ ngỡ Vừa đủ nồng để lạc hết bơ vơ Một chút cay lăng lắng đọng vào thơ Đọng vào mắt chúng mình – ôi, đáy mắt …

Men rượu ấy vì anh em đã nhấp Sẽ vì anh em thức trọn đêm nay Aanh đã sống và lòng anh đã trải Em lẽ nào không mắc nợ miền tây!

Anh lẽ nào không biết mắt em cay Buồn chất ngất bao ngày, tim đã mỏi Em trót quên mà miền tây vẫn đợi Góc bạn bè ươm lại chút thơ ngây

Góc bạn bè nương nhẹ một vòng tay Và anh nữa … lòng em thôi lạc lõng Xin đừng trách những chân trời xa rộng Chúng mình ơi xin đừng trách tâm hồn

Xin đừng trách khoảng đời xưa đã lỡ Buồn vui ta theo gió giạt phương nào Men rượu ấm em nhắp tình xứ sở May giữa đời còn chốn để thương nhau

May giữa đời còn chốn để chiêm bao …

Ào ạt lướt rầm rầm ào ạt tạnh giống em hay lúc giận lúc hờn mưa lúc nhặt lúc khoan chiều sông hậu Mưa đầu Cần Thơ gửi đuôi Long Xuyên mắt gửi mắt tay gửi mềm tay ấm chân gửi đâu mà cứng cả Cần Thơ

Em đi ngang gió vườn thơm quả em đi ngang phố ngẩn đèn vàng mưa một nét cười hoang sông Hậu một khúc tình tang tưng tửng đàn kìm một giọng cổ ca khều nón trắng một cái nhìn còn dán ở eo lưng

Mưa tong tả dạt anh về ngõ tạnh em rồi nhặt bong bóng cơn mơ.

Bài thơ tả về cảnh mưa ở miền Tây. Tác giả đã dùng rất nhiều hình ảnh để gợi tả cho chúng ta thấy được mưa ở miền tây đa dạng, đa vẻ như thế nào, vừa thể hiện được sức hút của miền Tây vừa làm cho người đọc được bay vào bài thơ.

Thơ miền Tây xưa 5: Pháp chiếm ba tỉnh miền Tây

Muốn đoạt luôn những miền còn lại Năm Đinh Mão (1867) đánh lấy miền Tây Tối hậu thư, Vie gởi ngay Nhưng vua Tự Đức để ngoài lời đe

Phan Thanh Giản cử đi kinh lược Gởi thêm quân vào trước trong Nam Đắp thành, phòng thủ lo toan Ghé qua Gia Định hỏi han tình hình

Bọn giặc Pháp nửa đêm rạng sáng Lệnh khởi binh tiến đánh Vĩnh Long Một đoàn thuyền chiến rợp sông Thuỷ quân lục chiến tấn công vào thành

Quan kinh lược không đành nhìn thấy Cảnh thịt rơi, máu chảy dân mình Cho nên ông phải thân chinh Mở lời đàm phán, hạ mình cứu nguy

Thế giặc mạnh màng chi thương thuyết Cứ tràn vào cố quyết chiếm luôn Hà Tiên, Châu Đốc quy hàng Tóm thâu sáu tỉnh miền Nam bấy giờ

Ông không ngờ thực dân tráo trở Khiến cho ông đau khổ vô cùng Nhịn ăn đến lúc lâm chung Áo bào, ấn triện gởi dâng về triều

Nguyễn Đình Chiểu giấy điều chấp bút Viết một bài thơ khóc họ Phan Còn vua và các đình thần Trách Phan không quyết đánh quân bạo tàn

Đây là một bài thơ xưa khi giặc Pháp đang chiếm các tỉnh ở miền Tây. Bài thơ là một lời căm phẫn cũng như cho thấy được tinh thần chiến đấu, kiên cường bất khuất của nhân dân miền Tây nói riêng và nhân dân cả nước nói chung.

Thơ miền Tây sông nước 6: SÔNG NƯỚC MIỀN TÂY

Ai về sông nước miền Tây Một lần sẽ thấy ngất ngây tuyệt vời Bên đồng lúa chín rạng ngời Thấy cô thôn nữ miệng cười như hoa Xuôi dòng sông nước bao la Xuồng ghe tấp nập em ra chào mời Trái cây thơm ngọt anh ơi Mua về biếu tặng khắp nơi xa gần Về miền sông nước một lần Đi rồi nhớ mãi tấm chân tình quê Có người con gái chân quê Nụ cười duyên dáng làm mê lòng người.

Miền Tây rất là đẹp và nhiều đồng lúa, con người rất thân thiện và dễ thương. Ấn tượng về miền Tây là những cô gái với mái tóc dài buông xõa, lúc nào cũng dịu dàng, tiếng nói thì ngọt ngào, trong sáng. Trong thâm tâm mình thì miền Tây là một màu xanh bạt ngàn với những cánh đồng lúa, những con kênh, con rạch chằng chịt khắp nơi và những vùng miệt vườn thú vị

Thơ miền Tây sông nước 7: VỀ MIỀN TÂY

Ôi! Tổ quốc chiều dài chữ S Từ Hà Giang, Sa Đéc, Cà Mau Non sông gấm vóc một màu Tấm lòng người Việt dễ đâu kiếm tìm?

Miền Tây đó còn in trong sử Bao anh hùng lữ thứ xa quê Ngược xuôi sông nước thuyền về Đi làm cách mạng xây quê hương giàu

Nay trở lại ngờ đâu thay đổi Bến Ninh Kiều chợ nổi đông vui Tây Đô nét đẹp rạng ngời Cần Thơ thiếu nữ nói cười thân thương

Nào cây trái miệt vườn xanh biếc Đon đả cười tha thiết mời nhau Cùng ăn miếng trái riêng sầu Ngọt ngào hương ngát đượm câu nghĩa tình

Miệng duyên dáng thật xinh em hát Vọng cổ buồn man mác Miền Tây Đàn ca tài tử vơi đầy Người về hãy nhớ tới đây quê mình.

Bài thơ là kể về một loạt tỉnh ở miền Tây. Ở miền Tây toát lên sự dịu dàng nhưng vẫn có những nét mạnh mẽ và phóng khoáng.Có rất nhiều hình ảnh về sự việc, truyền thống, con người, … của miền Tây được tác giả tái hiện một cách xinh động.

THƠ LỤC BÁT VỀ MIỀN TÂY 8

Tôi về đến bến Ninh Kiều Cần Thơ kỷ niệm dấu yêu dạt dào Còi phà dĩ vãng còn đâu Cầu cao ngất ngưỡng tự hào miền Tây

Mỹ Thuận nối tiếp đường dài Hàm Luông Rạch Miễu mai này Cổ Chiên Trà Vinh cuối đất cùng miền An Giang Vàm Cống Long Xuyên thật gần

Phù sa sông nước triều dâng Cao Lãnh Đồng Tháp thơm lừng hương sen Mùa lũ cá lội đua chen Cá linh điên điển nhớ quên khó về

Hương đồng cỏ nội mẩn mê Trăng lên cỏ lúa duyên quê câu hò Khói đồng rơm rạ tờ mờ Xàng xê vọng cổ thẩn thờ đồng xanh.

Không mang trong mình vẻ đẹp kiêu sa, lộng lẫy như bất cứ mảnh đất phồn hoa nào, Không có những danh lam thắng cảnh thật kỳ vĩ, thế nhưng với vẻ đẹp êm dịu, mộc mạc chất quê và yên bình của mình, Miền Tây cũng đủ sức quyễn rũ và níu chân bất cứ ai yêu thiên nhiên, yêu thích sự khám phá và muốn tìm về chốn bình yên nơi phố thị ồn ào , náo nhiệt.

Thơ về miền Tây 9: CHÍN DÒNG SÔNG HÒ HẸN

Quê tôi đó miền đồng bằng châu thổ Dòng Cửu Long tuôn đổ chín cửa sông Đất mênh mông trĩu nặng lúa vàng đồng Vườn trái ngọt cây quằn bông sai quả

Đã qua rồi những tháng ngày vất vả Ruộng bạc màu giờ đã hoá vuông tôm Đất phèn chua như đã có tâm hồn Cho sóng lúa dập dồn huơng phơi phới

Quê tôi chín cửa sông như chờ đợi Những cánh tay về vun xới đất lành Cho ruộng đồng xanh mãi một màu xanh Con sóng bạc ngọt thanh dòng nước mát

Miền Tây ơi ngập tràn bao khao khát Dòng phù sa dào dạt mãi đôi bờ Khói lam chiều bàn bạt những chiều mơ Nghe ngọt lịm ngẩn ngơ câu Vọng Cổ

Bỏ sau lưng những tháng ngày gian khổ Đất quê hương lổ chổ vết bom thù Bước hào hùng với cách mạng mùa thu Xua bóng tối mịt mù trên quê Mẹ

Quê tôi đó giờ tràn đầy sức trẻ Quyết vươn lên dáng vẻ đất Chín Rồng Cho đẹp giàu miền châu thổ Cửu Long Cho ngọt mãi hương nồng đêm hò hẹn

Miền Tây ơi một tình yêu trọn vẹn Tôi sẽ về như đã hẹn cùng em.

Tác giả đặt một tựa đề rất hay “chín dòng sông hò hẹn” cho ta thấy được miền Tây là vùng đất có 9 dòng sông lớn và ai ai cũng biết đó được gọi là đồng bằng sông Cửu Long, một trong những vùng đồng bằng lớn nhất tại Việt Nam ta.

Thơ về miền Tây 10: THĂM LẠI MIỀN TÂY

Tôi về thăm lại miền Tây Mênh Mông sông nước trời mây hữu tình Con đò ba lá xinh xinh Có em gái nhỏ oằn mình chèo khua

Sông Tiền nay đã vào mùa Đón đưa du khách sớm trưa bồng bành Cồn Phụng phủ kín màu xanh Thới Sơn điểm đến trong lành lắm thay

Mỹ Tho xa vắng bao ngày Bây giờ trở lại đong đầy nhớ nhung Long – Lân – Quy – Phụng tương phùng Bến Tre trái ngọt vui chung thuở nào

Đờn Ca Tài Tử nao nao Hoài Lang Dạ Cổ ngọt ngào vọng phu Bao năm xa vắng nghe bù Thỏa lòng quân tử tiếng ru lịm lòng

Tình người miền Tây sáng trong Thật thà chất phát tỏ lòng thủy chung Miền Tây đẹp lắm một vùng Những ngày thăm lại ôn cùng tháng năm…

Miền Tây nổi tiếng với phong cảnh sông nước hữu tình. Ai đã một lần đến miền Tây rồi khi ra về lòng vẫn còn vương vấn mãi. Hình ảnh những cây cầu dừa, cầu khỉ bắc ngang dòng kênh xanh mát, con đường làng đi lại trong thôn xóm sạch sẽ, bình yên và rợp bóng cây cối hay những hàng dừa nước, tất cả sẽ cho bạn một cảm giác thực sự thoải mái, tự do.

Thơ người miền Tây 11: TÌNH NGƯỜI MIỀN TÂY !

Xin mời người về thăm lại miền Tây Để ngất ngây với vườn cây trĩu quả Chín cửa sông chở đầy bao tôm cá Ruộng bạt ngàn cho luống mạ thêm xanh

Đất chua phèn giờ ba vụ thâm canh Người dân quê vốn hiền lành cần mẫn Tính bãi bui không biết hờn biết giận Gian khổ dù bao bận vẫn cười tươi

Dựng xây đời bằng sức trẻ đôi mươi Cho đất mẹ thêm mười lần giàu mạnh Chín con rồng vươn cao niềm kiêu hãnh Cùng bạn bè vai sát cánh đi lên

Xin một lần đến để mãi không quên Đêm chợ nổi xuồng bập bềnh lũ lượt Cầu Mỹ Thuận xưa ngàn đời mơ ước Giờ vươn mình trên sóng nước Cửu Long

Người về đây ta nói chuyện vợ chồng Để chiều đông không chạnh lòng trinh nữ Để miền Tây ngọt thêm câu tình tự Xin hãy về đừng do dự người ơi.

Nhắc đến miền Tây là nói đến những nụ cười thân thiện, tấm lòng nhân hậu, mến khách của người dân đối với khách đến tham quan. Họ sẽ tiếp đãi với du khách y như những người thân ở xa mới về. Nếu không, bạn cũng sẽ nhận được sự ân cần, thân thiện của người miền Tây khi bạn hỏi thăm đường.

Xin mời người về thăm lại miền TâyĐể ngất ngây với vườn cây trĩu quảChín cửa sông chở đầy bao tôm cáRuộng bạt ngàn cho luống mạ thêm xanhĐất chua phèn giờ ba vụ thâm canhNgười dân quê vốn hiền lành cần mẫnTính bãi bui không biết hờn biết giậnGian khổ dù bao bận vẫn cười tươiDựng xây đời bằng sức trẻ đôi mươiCho đất mẹ thêm mười lần giàu mạnhChín con rồng vươn cao niềm kiêu hãnhCùng bạn bè vai sát cánh đi lênXin một lần đến để mãi không quênĐêm chợ nổi xuồng bập bềnh lũ lượtCầu Mỹ Thuận xưa ngàn đời mơ ướcGiờ vươn mình trên sóng nước Cửu LongNgười về đây ta nói chuyện vợ chồngĐể chiều đông không chạnh lòng trinh nữĐể miền Tây ngọt thêm câu tình tựXin hãy về đừng do dự người ơi.Nhắc đến miền Tây là nói đến những nụ cười thân thiện, tấm lòng nhân hậu, mến khách của người dân đối với khách đến tham quan. Họ sẽ tiếp đãi với du khách y như những người thân ở xa mới về. Nếu không, bạn cũng sẽ nhận được sự ân cần, thân thiện của người miền Tây khi bạn hỏi thăm đường.

Một buổi chiều về qua miền sông nước Cảnh xuồng ghe xuôi ngược nối nhau dài Ngồi trên xuồng một thiếu nữ mảnh mai Đang mời gọi anh hai vào mua trái

Kể anh nghe trái tim người con gái Ở miền tây luôn thông thái dịu hiền Dù quê nghèo mùa nước nỗi triền miên Em vẫn đấy dịu hiền trong nắng mới

Mời anh vô mua trái cây chờ đợi Nhớ nghe anh phơi phới một tấm lòng Giữa chợ đời nơi sông nước mênh mông Em muốn bán cả má hồng trên sóng

Để ngày sau không ai còn trông ngóng Mong anh về bên sóng nước miền tây Áo bà ba môi má đỏ hây hây

Chợ trên sông vẫn tháng ngày tươi trẻ Bán buôn hoài suôn sẻ một lần đi Tạm xa nhau bên nỗi nhớ thầm thì

Miền Tây với địa hình sông nước, kênh rạch chằng chịt nên có khí hậu mát mẻ, dễ chịu. Thời tiết và khí hậu ở miền Tây rất thích hợp cho những chuyến đi du lịch dã ngoại. Bạn có thể dạo chơi ở vườn cây, vào tham quan các khu vườn xum xuê hoa trái, hoặc cũng có thể dạo chơi ở những cánh đồng xanh mát, những nơi đang vào mùa thu hoạch.

Thơ về miền Tây 13: MIỀN TÂY QUÊ TÔI

Lâu nay xa xứ cũng lâu Nay về mảnh đất nơi đầu miền Tây Tiền Giang xứ sở trái cây Cam , xoài , vú sữa ngọt ngây vô cùng

Bến Tre miền đất anh hùng Nằm ngay bên cạnh uống cùng dòng sông Cồn phụng nằm giữa đôi dòng Hai bờ hai tỉnh cũng không chia lìa

Tỉnh nào nằm sát bên kìa Hết cầu Mỹ Thuận là rìa Vĩnh Long Uống chung dòng nước chín rồng Dù cho cách trở nhưng lòng chẳng thay

Rìa Vĩnh Long ta cùng rẽ phải Là Đồng Tháp tiếp đãi bạn ngay Món ăn có vị chua cay Nem Lai Vung đó mua hai xâu liền

He he xin lỗi bạn hiền Bây giờ đi thẳng một hồi Bến phà Vàm Cống đến rồi bạn ơi

Vàm Cống nối tiếp hai nơi Một bên Đồng Tháp bên thời An Giang An Giang rừng núi ngút ngàn

Kiên Giang cũng chẳng xa xăm An nằm bên đó Kiên nằm bên đây Bình xăng hãy đổ thật đầy Chạy thẳng một mạch ra ngay biển rồi

Bây giờ quay ngược lại thôi Vĩnh Long đi thẳng bồi hồi hiện ra Trà Vinh cũng chẳng đâu xa Hai bên đường cứ hiện ra chùa chiền

Nãy giờ là cạnh sông Tiền Bây giờ thăm tới bạn hiền Cần Thơ Hậu Giang cách trở đôi bờ Chia hai mảnh đất mộng mơ Long – Cần

Hết Cần Thơ đến Hậu Giang Xưa kia là một xẻ đàng ( đường ) làm hai Tại vì đất rộng chia hai Nhưng tình cảm chẳng phôi phai bao giờ

Hậu Giang chạy khoảng hai giờ Đến Hồ Nước Ngọt đầu bờ Sóc Trăng Giờ mình ghé lại một tăng Cùng ăn bánh pía . đỗ xăng đi liền

Thêm vài tiếng nữa đến liền Bạc Liêu Bạc Liêu mảnh đất thân yêu Của chàng công tử tiền nhiều ngày xưa

Bây giờ trời đã quá trưa Trời cũng đã đỗ cơn mưa rì rào Quán ăn ta hãy ghé vào Chừng nào trời hết mưa rào rồi đi

Cà Mau đất mũi Nam kỳ Nếu mà muốn biết phải đi vài ngày Vuông tôm ngồi nhậu lai rai Rượu thì không xỉn chắc say xỉn mồi

Tham quan nhiêu đó đủ rồi Khi nào có dịp ghé chơi bạn à Dù bạn có ở nơi xa Miền Tây tiếp đón như là người thân.

Miền Tây có đất phù sa màu mỡ là nơi có vườn cây trái sum suê, cây lành trái ngọt. Đến miền Tây bạn có thể cùng bạn bè của mình sẽ thỏa sức thưởng thức trái cây ngọt lịm, …. Bạn có thể vào vườn, tự tay bẻ những nhánh chôm chôm đỏ rực, chín mọng và thưởng thức

THƠ NGẮN VIẾT VỀ MIỀN TÂY 14

Miền Tây chim đậu đất lành Tình người thắm thiết cây xanh bạt ngàn Trên sông đò dọc đò ngang Cùng nhau hát tịch tình tang ngỏ lòng

Nhìn xem lúa chín trên đồng Thấy lòng thanh thản ước mong quay về Cho ta trọn vẹn ước thề Tình yêu sông nước vỗ về sớm hôm.

Bài thơ nói về miền Tây. Có thể nói đi du lịch chẳng nơi nào có nhiều trò chơi dân gian được ưa thích như đi về miền Tây. Bạn có thể thong dong ngồi trên chiếc xuồng ba bá, từ từ chèo và ngắm cảnh hai bên sông.

Thơ về miền Tây 15: VỀ LẠI MIỀN TÂY

Anh sẽ cùng em thăm lại miền Tây Ta ôn lại những tháng ngày đẹp nhất Mình bên nhau chẳng nghĩ gì được mất Chỉ biết trao sự chân thật nỗi lòng

Nơi chúng mình đã gửi nhớ vào trong Để bây giờ cứ trành tròng nỗi nhớ Tháng ngày trôi bao nhọc nhằn duyên nợ Chẳng làm phai nguyên cớ bước chân xưa

Nhớ không em cái ngày ấy dưới mưa Hai đứa mình dưới khóm dừa trú ẩn Thuyền cứ trôi như không hề rối bận Bởi chúng mình mải hưng phấn mộng mơ

Có phải duyên hay may mắn tình cờ Mà đẹp lắm những vần thơ anh viết Miền Tây ơi! Sao nỗi lòng da diết Nhớ một thời chẳng biết mệt đôi chân

Về lại miền Tây dù chỉ một lần Vẫn thỏa ước nỗi ái ân chờ đợi Mặc đất hay người có nhiều đổi mới Nhưng trong anh vẫn vời vợi ước mong.

Bài thơ là lời nhắn nhủ của tác giả với người yêu của mình rằng sẽ cùng nhau về lại miền Tây sau bao ngày cách trở , sau đó “ta ôn lại những ngày đẹp nhất” và sống trong cái hình ảnh giản dị quen thuộc đậm tình người từ bấy lâu nay.

Thơ về miền Tây 16: THƯƠNG NHỚ MIỀN TÂY

Chiều mùa thu anh về với Miền Tây Dòng nước trôi gió bay mây lãng đãng Sông Tiền Giang cầu dây văng lãng mạn Mỹ Thuận cây cầu hoành tráng lung linh

Dòng nước sông quê vẫn chảy hữu tình Cầu Cần Thơ in bóng hình sông Hậu Chiếc phà cũ già nua bên bến đậu Cầu dây văng như hiểu thấu lòng người

Về Miền Tây để được thấy nụ cười Của cô gái xinh tươi đi chợ nổi Tóc em bay sao lòng anh bối rối Miền Tây ơi sao quá đỗi thân thương

Mỗi lần về đây lại thấy vấn vương Muốn gặp em gái dễ thương thuở trước Về Miền Tây giữa bốn bề sông nước Hỏi bao người có tìm được em đâu

Anh về đây tìm… chỉ thấy sông sâu Dòng nước chảy mang nỗi sầu xa cách Đã hẹn rồi mà sao không gặp mặt Lòng nghẹn ngào giờ biết trách ai đây.

Thơ về miền Tây 17: VỀ LẠI MIỀN TÂY

Đò qua khỏi khúc sông sâu Ngồi trên Tắc ráng lướt mau như tàu Rẻ nước sóng dậy lao xao Gió lay phần phật áo đào em bay

Chuyến về du lịch miền Tây Lục bình hoa tím đắm say trữ tình Gặp mùa nước nổi mông mênh Nhậu khô cá sặc dọc kênh Cái Tào

Vọng cổ nghe ngọt làm sao Anh lên cho đúng dây Đào giùm em Bà Rịa nói lối thử xem Em vô câu một ” anh đem em về”

Hậu Giang nước nổi tràn trề Sống chung với lũ trăm bề gian nan Thương câu Vọng cổ Hoài Lang Đợi người chinh chiến xuân sang mấy mùa

Dứt câu em xuống dây xề Nghe lòng nặng nhớ lời thề người xưa Lỡ làng mấy chục mùa mưa Trắng dòng nước bạc lưa thưa mái đầu.

Thơ về miền Tây 18: BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG MIỀN TÂY

Quê em đẹp miền tây sông nước Ai ghé qua chân bước không đành Hài hòa như một bức tranh Cầu dừa lắc lẽo ghập ghành khó đi

Dòng kênh rạch lượn khi uốn khúc Nhiều con đò hạnh phúc nối đuôi Lẫu canh điên điển ngọt bùi Sen thì chen Súng Tháp mười mênh mông

Về chợ nỗi thuyền rong cập bến Em gái xinh quý mến gọi lời Mời người ghé lại qua chơi Mua về bánh tét ăn thời thơm ngon

Phà Mỹ Thuận giờ còn in dấu Nay đổi thay cầu mới đàn hoàn Tây miền sông nước mênh mang Ai về nhắn nhủ nồng nàn yêu thương.

Quê em đẹp miền tây sông nướcAi ghé qua chân bước không đànhHài hòa như một bức tranhCầu dừa lắc lẽo ghập ghành khó điDòng kênh rạch lượn khi uốn khúcNhiều con đò hạnh phúc nối đuôiLẫu canh điên điển ngọt bùiSen thì chen Súng Tháp mười mênh môngVề chợ nỗi thuyền rong cập bếnEm gái xinh quý mến gọi lờiMời người ghé lại qua chơiMua về bánh tét ăn thời thơm ngonPhà Mỹ Thuận giờ còn in dấuNay đổi thay cầu mới đàn hoànTây miền sông nước mênh mangAi về nhắn nhủ nồng nàn yêu thương.

Miền Tây đi nhớ về thương Nhớ cầu Mỹ Thuận vấn vương sông Tiền Ninh Kiều em gái làm duyên Nước trong gạo trắng say miền Cần Thơ

Một lần đến để ngẩn ngơ Nghe câu Vọng Cổ thương chờ Bạc Liêu Sóc Trăng dạo phố từng chiều Ăn tô bún mắm nhớ nhiều quê hương

Hậu Giang khóm ngọt như đường Về thăm Ngã Bảy để thương quê nhà Bến Tre Rạch Miễu không xa Kẹo dừa thơm ngọt đậm đà khó quên

Chùa Bà Châu Đốc ai lên An Giang bảy núi vang rền chiến công Đến đây Sa Đéc vườn hồng Tràm chim Đồng Tháp thỏa lòng người đi

Cà Mau rừng đước xanh rì Nhớ dòng sông Trẹm chia ly đêm nào Tiền Giang sóng nước lao xao Ăn miếng xoài cát ngọt ngào tình quê

Hà Tiên ai đến cũng mê Mũi Nai Thạch Động xin về Kiên Giang Vĩnh Long cây trái bạt ngàn Chôm chôm măng cụt cơm vàng sầu riêng

Trà Vinh gái đảm trai hiền Thăm đền thờ Bác thiêng liêng ngày nào Long An sóng lúa lao xao Tháp Mười cơ cực chôn vào lãng quên

Miền Tây sức trẻ vươn lên Cùng nhau xây dựng vững bền tương lai Vạn người góp sức chung tay Cho miền đất Mẹ ngàn ngày ấm no

Quê hương đẹp mãi cánh cò Dòng sông bến nước con đò mộng mơ.

Thơ về miền Tây 20: THƯƠNG QUÁ ĐỔI MIỀN TÂY

Em đưa tôi về vùng quê sông nước Đất miền Tây xanh mượt những cánh đồng Gió rì rào xô biển lúa mênh mông Xuồng ba lá ta xuôi dòng chợ nổi Miền Tây ơi sao mà thương quá đổi Vườn trái sai bổi hổi bước người qua Áo bà ba sao duyên dáng mặn mà Tiếng ai hát dân ca nghe ngọt lịm Ta bên nhau giữa hoàng hôn mây tím Gió mơn man xuôi hoài niệm tràn về Rau muống đồng thêm ngọt bát canh quê Mùi cá nướng đê mê hương gạo dẽo Dòng sông quê in cầu tre lắc lẽo Mãi trong tôi trên vạn nẽo đường đời Sóng bập bềnh theo con nước đầy vơi Đàn trẻ dại đùa bơi kêu ơi ới Về đi anh bao lâu em cũng đợi Đất miền Tây xởi lởi đón rể hiền Giọng ai hò trong câu hát giao duyên Nghe hoà quyện xuôi mạn thuyền rẽ nước Bỏ phồn hoa đầy dối gian thua được Tôi sẽ về như hẹn ước cùng em Để mê say trong hương ngọt môi mềm Cùng ru giấc êm đềm đêm tóc rối Rồi mai đây dù đường xa vạn lối Vẩn nghe lòng thương quá đổi miền Tây.

Thơ mùa lũ miền Tây 21: NHỚ MÙA NƯỚC LŨ NĂM XƯA

Bến vắng chiều xưa bỗng nhớ ghê… Bài thơ nón lá tóc vương thề. Đường qua thôn xóm hai bờ cách, Má lúm làm duyên lắm kẻ mê. Hôm đó ghé nhà em đãi anh, Canh chua, rau ngót với dưa hành. Cá linh đăng đắng mà sao ngọt, Chân chất tình yêu thuở tóc xanh. Đã mấy năm qua mùa nước lũ, Bao lần thương nhớ bóng người em. Hôm nay trở lại nhìn đồng ruộng… Khô khát mà sao lệ ướt mèm. Biết nhỏ giờ đây đã có chồng, Nhà tranh thiếu vắng có buồn không? Mùa hoa điên điển vàng lối cũ, Bỗng tiếc làm sao nước ngược dòng… Xót mẹ , thương cha cày ruộng cạn, Đồng sâu thiếu nước giọt mênh mang. Đàn em thơ dại da đen đúa, Ngó cảnh vườn khô thấy phũ phàng. Thân gái đành thôi theo bến mới, Tình yêu em gởi lại quê nhà…. Chỉ mong đời sớm vươn trong nắng, Khốn khó dần tan, lệ bớt sa.

Thơ về miền Tây 22: THEO EM VỀ MIỆT THỨ

Về đi anh quê em miền sông nước Dòng Cửu Long xanh mượt đất phù sa Chín nhánh sông năm tháng chảy hiền hoà Nghe vang vọng thiết tha bài Dạ Cổ Đã qua rồi những tháng ngày gian khổ Ruộng bạt ngàn cây lúa trổ quằn bông Mái tranh xưa thay ngói mới đỏ hồng Vườn cây trái ngọt say lòng viển khách Đất quê em đầy chiến công hiển hách Nhớ ngày xưa kênh rạch bủa vây thù Đêm hào hùng với cách mạng mùa thu Cho đồng khởi bót đồn thù rực cháy Đẹp làm sao những đội quân con gái Tuổi đôi mươi chẳng ngần ngại hi sinh Để hôm nay đất mẹ được thanh bình Cho tổ quốc thêm phồn vinh giàu mạnh Về đi anh giữa trời đêm sóng sánh Xuồng em bơi mình vớt ánh trăng thề Đêm chập chùng đêm lãng mạn đê mê Ta quên cả lối về cùng mây nước Để mai đây trên dòng đời xuôi ngược Vẩn nhớ hoài đêm sóng nước Cửu Long Chín cửa sông ngập đỏ xác pháo hồng Xuồng ba lá em đón chồng miệt thứ Về đi anh đừng nghĩ suy do dự Em sẽ chờ còn lưỡng lự sao anh.

Thơ về miền Tây 23: TÌNH ĐẤT MIỀN TÂY

Anh mời tôi về thăm lại miền Tây Chín nhánh sông đong đầy bao nỗi nhớ Dòng Cửu Long bên bồi trông bên lỡ Sóng rì rào mang hơi thở phù sa Nghe ngọt ngào thương một khúc dân ca Quá thiết tha đậm đà câu vọng cổ Điệu lâm thôn nghe xuyến xao ngồ ngộ Lửa bập bùng đêm dỗ giấc nồng say Ruộng bạt ngàn mang hương lúa thoảng bay Đất phù sa cho vườn sai trĩu quả Đã qua rồi những tháng năm vất vã Đất thương người biển đã hóa cồn dâu Thương mẹ già vẫn quần vải áo nâu Tóc điểm sương bạc màu vì mưa nắng Với cháu con đã hi sinh thầm lặng Nghĩa ơn này sâu nặng lắm mẹ ơi Giữa trưa hè nghe vọng tiếng chơi vơi Bên cánh võng điệu à ơi văng vẳng Quê hương anh đậm đà mà sâu lắng Đến một lần sao chẳng muốn rời xa Ơi tình người tình đất mãi thiết tha Như một khúc tình ca mang nỗi nhớ Chín nhánh sông dẫu bên bồi bên lỡ Mãi ngọt ngào như hơi thở mùa xuân.

Thơ về miền Tây 24: EM GÁI MIỀN TÂY

Em là con gái miền Tây Hương thơm mái tóc còn lay trong chiều Đường quê êm ả cánh diều Trời cao mây trắng dập dìu mê say

Bờ kênh nước chảy đêm ngày Lắng nghe con cá gọi bầy kêu thương Bờ tre ríu rít muôn phương Tiếng chim buông tiếng vương vương góc buồn

Ngẩn ngơ mấy cánh chuồn chuồn Khi vui nó đậu khi buồn nó bay Làng xưa thấp thoáng dáng gầy Đôi chân em đã qua đây bao lần

Mùa về trái chín ngoài sân Câu thơ chấp bút gieo vần nhả tơ Bao giờ cho đến bao giờ? Thuyền về bến đợi,trời chờ trăng lên

Miền Tây đọng nét dịu hiền Trăm năm ai có lãng quên cho đành?

Thơ về miền Tây 25: MIỀN TÂY NỖI NHỚ

Miền tây sao thấy thân thương Kênh rạch chằng chịt thành đường giao thông Xuồng ghe thuyền chạy trên sông Chở bao sản phẩm ruộng đồng miền tây

Thuyền em chở chuyến dừa đầy Thơm hương sản vật trái cây miệt vườn Rặng dừa xanh bóng lá vươn Một vùng sông nước nắng chườn trên cây

Trên trời xanh những bóng mây Kia đàn cò trắng đang vây rừng tràm Miền tây mảnh đất trời nam Đẹp sao sóng vỗ sông vàm cỏ say

Cái Rằng chợ nổi hàng ngày Cần Thơ thành phố trái cây yêu người Long lanh sông nước mây trời Miền tây mảnh đất Tháp mười kiên trung

Thuyền em thả sức vẫy vùng Đem hàng xuôi ngược vui cùng Cửu Long Miền Tây mảnh đất chín rồng Yêu sao nỗi nhớ chắc không thể rời.

Thơ về miền Tây 26: VỀ MIỀN TÂY

Quê em dòng nước vơi đầy Mời anh có dịp ghé đây một chiều Phù sa màu mỡ phì nhiêu Cho ta trái ngọt hồn phiêu miệt vườn

Chợ nổi vui cảnh bán buôn Thuyền ghe tấp nập người luôn mỉm cười Gái Vĩnh long…đẹp anh ơi Chèo ghe chở trái hò mời thương sao

Nghiêng vành nón lá em chào Hồn anh nghiêng ngả duyên đào tơ vương Miền tây sông lạch vô thường Thương em chèo lái dẫn đường anh vô…

Bức tranh thủy mạc khổng lồ Chiều chiều cò trắng điểm tô miệt vườn Ra về nhìn nhịp chèo vươn Nhịp tim anh đập bất thường…em ơi..

Lãng du ngắm bốn phương trời Mê sao cảnh đẹp tuyệt vời miền tây Yêu khói bếp…yêu vườn cây Vùng quê trù phú chứa đầy chất thơ.

Thơ người miền Tây 27: NGƯỜI MIỀN TÂY

Quê tôi con nước lớn ròng Mang nhiều nhung nhớ trong lòng phù sa Miền tây vốn tính thật thà Con người chất phác đậm đà tình thương

Tôi là hai lúa miệt vườn Quanh năm lam lũ mà lòng thảnh thơi Cực thân tâm chẳng cực đời Miền tây sông nước gọi mời khách xa

Nếu người ghé lại nhà ta Canh chua cá lóc đậm đà tình quê Nếu mà ước hẹn phu thê Tình anh gửi trọn đam mê cùng người

Nước ròng nước lớn đầy vơi Tình anh vun đắp biển khơi dạt dào…

Thơ về miền Tây 28: NHỚ MIỀN TÂY

Anh đã từng bươn trải đất miền Tây Cũng có lúc muốn ngất ngây nơi ấy Chất của lính nên bão giông cũng vậy Trội tình người là nhìn thấy trong anh

Gửi nhớ thương dù chỉ chút mong manh Mặc chẳng thể nhận hương lành dịu mát Nhớ miền Tây anh gửi riêng câu hát Cho nao lòng, vì hương ngát tình riêng

Nhớ miền Tây đâu phải chuyện tự nhiên Chất trữ tình đậm vùng miền sông nước Phải không em? Ta hợp nhau từ trước Nên vần thơ cứ như được trong mơ

Em gái miền Tây năm đợi tháng chờ Chưa một lần lòng thờ ơ thương nhớ Quên lời yêu để nhân gian trách quở Chỉ muốn mình vừa người bạn, người dưng

Muốn một lần được tình lặng, sóng lừng Vui viên mãn như đã từng thuở trước Đời đẹp lắm mong chúng mình có phước Để bên nhau ta rảo bước sóng đôi.

Thơ về miền Tây 29: LÝ MƯỜI THƯƠNG CỦA MIỀN TÂY

Một thương ăn nói ngọt ngào Hai thương lại biết hỏi chào người thân Ba thương biết nghĩa, biết nhân Bốn thương chăm chỉ, tảo tần lo xa Năm thương đi đứng nết na Sáu thương ngăn nắp cửa nhà đẹp xinh Bảy thương em sống chung tình Tám thương nấu nướng tài tình cơm canh Chín thương em biết làm lành Mười thương dáng vẻ xinh xinh, gọn gàng.

Thơ về miền Tây 30: VỀ THĂM MIỀN TÂY

Về Cần Thơ phong cảnh đầy thơ mộng Ánh nắng vàng trải rộng khắp mặt sông Cánh lục bình theo làn nước chảy xuôi dòng Đàn cò trắng phơi lông bên gò nổi

Thuyền hoa quả mãi kéo dài tiếp nối Nhìn du khách ngược xuôi đang vui tươi Lời chào mời rạng rỡ những nụ cười Thật xinh động tuyệt vời miền sông nước

Áo bà ba đơn giản nhiều tha thướt Tiếng chào mời đón rước khách đến thăm Nghe giọng hò ngọt lịm thật ấm trầm Các điệu lý làm tâm đầy xao xuyến

Giờ chia tay trong lòng còn quyến luyến Hẹn một ngày sẽ đến đất cần thơ Nơi chợ nổi bao thân thương đợi chờ Dù nơi đâu cũng mơ về chốn cũ.

Thơ về miền Tây 31: LÀM DÂU MIỀN TÂY NHÉ EM

Miền quê anh sông nước chảy êm đềm Mang đến phù sa cây lành trái ngọt Bầu trời cao muôn chim vui ca hót Mừng cô dâu quay gót bước theo chồng

Miền quê này con lạch bắt qua sông Cây cầu nhỏ rước dâu nhìn vui lắm Về quê anh một đời ta no ấm Góp bàn tay ta chăm sóc ruộng vườn

Làng quê nghèo nhưng chan chứa yêu thương Thanh bình lắm con đường đôi ta bước Về nghe em cho tròn câu thề ước Xuồng ghe anh chuẩn bị rước dâu hiền

Cô bác vui mừng chúc mình nên duyên Đầu bạc răng long vợ hiền dâu thảo Rể quý chồng ngoan tròn câu hiếu đạo Bằng lòng yêu anh mang lể cau trầu

Cho em bắt đầu cuộc sống làm dâu

Trở lại miền Tây có mấy ngày Ôn nhiều kỉ niệm buổi chung tay Lang thang khắp nẻo lòng chưa đặng Tấp nập muôn nơi ý chẳng tày

Nay về gặp lại cảnh thời xưa Rảo bước mài chân dưới rặng dừa Vắt lẻo trôi cùng ghe ba lá Em còn nhớ nữa chuyện ngày mưa

Chỉ thoáng xao lòng nhớ về nhau Còn đâu lúng liếng bảy sắc màu Anh tài lạc lối thôi hoài niệm Chị sắc quên đường chắng chuốt trau

Ngày hè Hà Nội đổ nắng vàng Như lòng quân tử mở thêm trang Lao xao chút đỉnh miền Tây nhớ Giã biệt sao tình cứ nặng mang.

Thơ về miền Tây 33: MIỀN TÂY QUÊ EM

Quê em miền sông nước Quanh năm với ruộng đồng Bốn bề hoa cỏ mướt Rợp mát bóng dừa sông

Bao la trời nắng hạ Lan tỏa khói lam chiều Dập dìu đàn én quạ Vun vút những cánh diều

Mênh mông đồng lúa chín Bát ngát một màu xanh Hòa chung màu áo lính Cùng cuộc sống đồng hành

Êm đềm con sóng vỗ Nhẹ lướt chiếc xuồng con Ngân nga bài dạ cổ Ngập tràn hương mạ non

Vi vu làn gió mát Lơ lửng đám mây hồng Thoảng hương quê bát ngát Lục bình trôi bềnh bồng

Xa xa từng khóm lá Nhấp nhô những mái nhà Trải đầy ao hồ cá Lượn quanh kênh mượt mà

Cong cong từng con rạch Lắt lẽo nhịp cầu tre Mái chèo khua róc rách Mẹ về nón nghiêng che

Dân quê lòng rộng mở Thật thà và thân thương Ai xa mà không nhớ Một Miền Tây quê hương.

Thơ về miền Tây 34: TẠM BIỆT EM GÁI MIỀN TÂY

Tạm biệt em gái!, chào miền Tây! tình quê hiếu khách thật là hay tôi đến ,tôi đi, ngày chớp nhoáng mà nghe men rượu vẫn còn say

Tạm biệt em gái nhỏ miền Tây má đỏ hây hây giữa cánh đồng cò trắng bay ngang về đâu đấy? ngày mai, em sẽ bước theo chồng

Tôi đến hay đi?, ừ, cơn gió phải duyên nước lã cũng chờ trông lục bình hoa tím bên sông nở một chuyến đò ngang đã nặng lòng..

Mai mốt tôi về thăm miền Tây cánh đồng còn đấy, em còn đâu ai theo chân mẹ gieo hạt lúa? đắp đê, cha thấy lạnh mùa ngâu.

Mai mốt tôi về, thăm miền Tây thăm cánh cò trưa bay tìm nhau là đến, là đi, là cơn gió Là một dòng sông cuốn trôi mau.

Thơ về miền Tây 35: QUÊ EM ĐÓ MIỀN TÂY SÔNG NƯỚC

Quê em đó miền Tây sông nước Cảnh thanh bình như thước phim hay Ghe to lớn nhỏ vui vầy Trên tay thoăn thoắt trái cây đủ màu

Nghiên vành nón lời chào chợ nổi Nét đẹp xinh chẳng đổi vẫn là Người quê chân chất thật thà Anh ơi! ghé lại mua quà miền Tây

Xoài trái chín trên cây ngon ngọt Khóm vàng tươi em gọt sẵn nè! Rộn ràng buôn bán trên ghe Nụ cười giọng nói nón che nghiêng đầu

Quê em đó chẳng đâu anh gặp Nét đặc trưng ghe xắp thành hình Bán buôn như hội lễ đình Làm anh sao xuyến chuyện tình quê em.

Thơ về miền Tây 36: MIỀN TÂY MÙA NƯỚC NỔI

Ai về sông nước miền tây Lắng nghe câu hát đắm say ân tình “Anh ơi bắt con cá linh Đem về kho lạc cho mình bữa cơm”

“Ngọt lành điên điển vàng ươm Tình chàng ý thiếp thắm đượm tình quê” Ngọt ngào điệu hát đê mê Chiều qua mái lá lê thê khói nồng

Ai về dựng vợ gã chồng Xa quê có nhớ ngoài đồng nước lên Nụ cười in sóng bồng bềnh Mùa bông điên điển chênh vênh mái chèo…

Thơ về miền Tây 37: MIỀN TÂY VỚI CÂU HÒ THỦY CHUNG

Nơi đây sông nước hữu tình Những con đò nhỏ nặng tình quê hương Đò ngang thuyền dọc đôi đường Đến rồi về lại mãi vương tơ lòng

Lúa xanh bát ngát trên đồng Cá đua nhau lội giữa dòng nước xanh Chờ cho cây lúa lên nhanh Đến mùa nước nổi để anh quay về

Bơi xuồng khắp nẻo sông quê Anh chèo em chống à ê câu hò Cầu cho bến đã gặp đò Bền duyên thắm mãi câu hò thủy chung.

THƠ LỤC BÁT Miền Tây 38: THĂM MIỀN TÂY

Mời anh về với miệt vườn Một vùng sông nước thuyền vươn mái chèo Miền Tây sóng vỗ đùa reo Qua cây cầu khỉ còn nghèo đung đưa

Những mùa nước nổi như vừa Sống chung với lũ sớm trưa mạn thuyền Quê nghèo tình thắm đẹp duyên Nghe nhiều sự tích tương truyền đã qua

Nước dâng mang nặng phù sa Bồi lên đất mẹ cho ta mùa vàng Lên thuyền chợ nổi anh sang Ngắm bao cô gái nhẹ nhàng dịu êm

Cửu long nước chảy êm đềm Nghe vui tiếng nhạc về đêm mùa hè Đờn ca tài tử trên ghe Yêu miền Tây quá mới nghe đượm tình

Cần Thơ thành phố yên bình Trên du thuyền lớn đắm mình thêm yêu Dừng chân trên bến Ninh Kiều Để cùng tận hưởng gió chiều miền Tây.

Thơ song thất lục bát miền Tây 39: MIỀN TÂY QUÊ TUI

Chiều đất Vĩnh mâm cơm đạm bạc Nông dân cày chất phác thật thà Thiên nhiên nuôi lớn đời ta Cửu Long trãi rộng bao nhà ấm no

Chim ríu rít đàn cò về tổ Nghỉ ngơi thôi cực khổ miếng ăn Cá tôm vờn nước tung tăng Quê hương ta đó dưỡng hằng ước mơ

Dăm cây số Cần Thơ tiếp đón Dạo một vòng bao món chân quê Đi rồi chẳng muốn bước về Nước trong gạo trắng say mê lữ hành

Hậu Giang tiếp trong xanh cây trái Mới tách ra đang mãi dựng xây Sông hồ vẻ đẹp ngất ngây Người dân hiếu khách lai rai sớm chiều

Này Bạc Liêu, Sóc Trăng niềm nở Lễ hội nhiều hớn hở vang ca Có lần bạn ghé đến nhà Cùng nhau đón tết đậm đà chất quê

Vùng Đất Mũi say mê du khách Bao năm ròng lấn vách biển ra U Minh rừng nước chẳng già Bao khu du lịch, xóm nhà ấm êm

Chào Phú Quốc biển đêm đẹp tuyệt Dân Kiên Giang nhiệt huyết vươn cao An Giang xứ núi vẫy chào Công viên tượng Cá nhớ bao nghĩa tình

Cảnh nên thơ mơ mộng bao mùa Bến Tre chung xứ quê Dừa Êm đềm tỏa mát những trưa nắng hè

Sen Đồng Tháp đã nghe danh tiếng Sa Đéc đây hoa kiểng nhất rồi Tiền Giang bát ngát bãi bồi Trái cây trù phú đến rồi chẳng đi

Miền Tây đón, mỗi khi có rãnh Trãi lòng bỏ hết ưu phiền Cửu Long mãi tiến con tiên cháu rồng.

THƠ 8 CHỮ Miền Tây 40: THƯƠNG LẮM MIỀN TÂY

Miền Tây ơi sao mà thương mà nhớ Mà thẩn thờ trong mỗi lúc rời xa Đến Vĩnh Long nghe hương bưởi đậm đà Cùng nếm trái Thanh Trà nghe là lạ

Đêm Sóc Trăng điệu Lâm Thôn rộn rã Bánh Bía thơm ngọt quá tiếng Dù Kê Bạc Liêu ơi quên cả lối đi về Hồn ngơ ngẩn đê mê câu Vọng Cổ

Long An nay hết rồi bao gian khổ Ruộng bạt ngàn cây lúa trổ quằn bông Cho ngọt thêm bông sún chấm mắm đồng Cùng hương vị quýt Hồng chiều Đồng Tháp

Kiên Giang ơi biển Hà Tiên ấm áp Chiến công xưa tàu giặc Pháp thành tro Ghé Cà Mau man mác giọng ai hò Nghe xao xuyến trên chuyến đò sông Trẹm

Đến Cần Thơ một lần như đã hẹn Áo bà ba bẽn lẽn giữa Ninh Kiều Nhớ thật nhiều đêm Châu Đốc đăm chiêu Hương khói tỏa với bao điều khấn nguyện

Chiều Hậu Giang sao mà nghe lưu luyến Ăn miếng Thơm xao xuyến chợ trên sông Trà Cuông ngọt thơm nồng hương bánh Tét

Đồng khởi xưa Bến Tre rền tiếng thét Giờ nồng nàn khen khét kẹo Dừa thơm Ghé Mỹ Tho nghe ngọt trái Chôm Chôm Tô Hủ Tiếu nồng thơm còn nhớ mãi

Miền Tây ơi người về thăm đừng ngại Đất hiền hoà cây trái đượm phù sa Gái miền Tây đẹp duyên dáng mặn mà Trai cần mẫn cho quê nhà no ấm

Chín dòng sông ngọt ngào mà đằm thắm Xin hãy về để thương lắm miền Tây.

Tâm Tình Con Gái Miền Tây Qua Ca Dao Và Thi Ca / 2023

Người xứ khác chưa tới miền Tây Nam bộ lần nào, đều mường tượng vùng này chắc chỉ toàn ruộng lúa…”cò bay thẳng cánh”. Thực ra không phải vậy, có những vùng đất cao ráo như vùng Cái Bè, An Hửu…người ta lên mương làm vườn trồng cây ăn trái, vùng đất cồn như Bến Tre cũng vậy; đây là vùng đất giồng.

Con gái đất giồng trắng trẻo, nhưng sống có phần khép kín, vì vùng làm vườn nhà cửa xóm giềng cách nhau một đổi, chứ không sát nhau như chốn phố phường.

Cây oằn là bởi trái sai Thiếp buồn là bởi vì ai nói lời Nói lời mà bỡn thiếp chơi Làm thiếp tưởng thật nói lời nghiệt cay…

Trăm năm dù có sau này Tính thiếp vẫn thế khó thay, ơi chàng Tính trời thời thiếp đã mang: Thiếp ghét thói xấu chẳng màng lợi danh

Mai sau dù có không thành Chàng đừng quên thiếp, sao đành chàng ơi Giấy nay chữ đã viết rồi Thời gian như cánh chim trời lướt bay Rượu đào chẳng nhấp mà cay Bùa yêu chẳng uống mà say suốt đời

Vùng làm ruộng trong Đồng Tháp Mười, như mấy huyện mới thành lập của Tiền Giang thì tôi chưa có dịp vô. Chứ trước đây độ 20 năm, vào Mỹ An, huyện Tháp Mười hay về Tân Hiệp, Kiên Giang mới thấy vùng đất chuyên làm ruộng. Ở đây cứ cách 1 cây số là 1 con kinh xẻ trên đồng như bàn cờ, nhà cất day mặt ra kinh, sau nhà là ruộng kéo dài đụng bờ kinh bên kia.

Bên hông hay trước nhà, cặp theo bờ kinh thường có lảnh rau thơm, cho nên cô gái ngồi lặt rau mới thấy anh chàng xóm khác đang rảo qua mà hổng dám…vô nhà

Thò tay bứt ngọn rau ngò / Thương anh đứt ruột giả đò ngó lơ…!

Dân xứ ruộng vì cùng làm trên một cánh đồng, nên nam nữ quen mặt nhau hết. Mà hồi trước đâu có máy gặt máy phóng như bây giờ, cắt lúa xong cộ lên gò rồi cho trâu đạp, phụ nữ xóc rơm vê lúa rần rần sáng đêm. Cho nên các cô muốn lấy chồng gần gần thôi, sợ cảnh nhớ nhà…

Chiều chiều chim vịt kêu chiều / Trông về quê mẹ chín chiều ruột đau / Chiều chiều ra đứng ngõ sau / Muốn chồng em thấy ruột đau chín chiều…

nên than với mẹ rằng

Má ơi đừng gã con xa / Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu…

Ý là hổng muốn về làm dâu trên miền Đông, vùng Biên Hòa – Bình Dương, vì chỉ trên đó mới có chim có vượn, chớ vùng đồng bằng đào đâu ra?

Nhưng bà má cũng tâm lý lắm, đáp lại rằng:

Má không muốn gã con gần / Con qua xúc gạo ngày mấy lần…chết sao !

Đây là nói dân trong đồng thôi nghen, hồi trước dân miệt đồng thiệt thà lắm! Con trai cũng khờ, muốn “cua” em mà cũng hổng dám nói thẳng, phải khen…vòng vòng

Trời xanh bông trắng nhụy hùynh / Đội ơn bà ngoại đẻ má, má đẻ mình dễ thương…

Nhưng gái đồng bản tánh chân chất, bộc bạch:

Tôi xa mình ông trời nắng tôi nói mưa / Canh ba tôi nói sáng, giữa trưa tôi nói chiều.

Đọ…! Gái miền Tây gốc là phải vậy. Nhưng chỉ cần cách một bờ kinh, tình hình sẻ khác.

Ai từng về vùng Kinh Xáng Vịnh Tre, sẻ thấy bên kia kinh là đồng nhưng bên này là xóm chợ. Vì con đường độc đạo chạy ra lộ cái để về Long Xuyên hay lên Châu Đốc, chạy cặp theo mé kinh, nên nhà cửa nằm san sát từ cầu kinh 1 vô riết tới cầu kinh 15, 16…Con gái miền Tây mà sống gần phố chợ thì cũng chanh chua, chanh hỏi… lắm! Anh nào lớ ngớ mở lời chọc ghẹo là nghe hăm mái dầm, dao phai…nghe phát ớn luôn 🙂

Gặp phải tay “thí mạng cùi” thì đâu có sợ…

Dao phai kề cổ, máu đổ không màng / Chết thì chịu chết, chớ buông nàng anh hổng buông…!

Mấy cô này mà gặp trai miền Đông còn bạo gan hơn nữa kìa

Con ếch ngồi dựa gốc bưng / Nó kêu cái “quyệt” biểu ưng cho rồi…

Hehe…Trai miền Đông muốn cưới vợ miền Tây mà nói vầy, hụt là cái chắc…! Cũng phải thôi, về vùng quê bây giờ đâu còn cảnh

Sáng trăng soi đống thóc vàng / Bên anh đọc sách bên nàng quay tơ…

Mà chỉ thấy

Sáng trăng chiếu trãi hai hàng / Bên anh “xập xám” bên nàng “tiến lên”…hihihi…

Bài này khoan đề cặp đến con gái miệt biển, vùng ngập mặn có phong cách sống khác nên phải nói riêng mới hợp, mà con gái vùng này ăn nói chát lè giống như đặc sản “ba khía muối” của họ vậy đó. Nói vầy mà cô bạn NNT nghe được, thế nào cũng cằn nhằn cử nhữ…nhưng khoan, để nói rồi biết hổng phải vậy, bây giờ rừng đước rừng tràm bị co cụm lại nhường đất làm vuông tôm hết rồi. Con gái miệt biển giờ ra chợ làm thị dân hay học lên cao làm…’trí ngủ”, nên cũng…dịu dàng hơn xưa rồi.

Nói chung, con gái miền Tây, dù ở vùng nào cũng đều biết bơi và biết…chèo xuồng. Không biết bơi xuồng là chịu chôn chân một chổ, vì ở miền Tây, cái xuồng cũng giống như cái xe đạp, xe honda của dân thành thị vậy đó. Bơi xuồng đi chợ hay bẻ bông điên điển cũng đều có nét duyên dáng như nhau…

Nhìn hình cô gái bơi xuồng mà đeo găng tay trắng bóc…! Nghi cô này không là thôn nữ, là cô giáo trên thị xã bửa nay về bơi xuồng làm cảnh đó chăng? Ta thả lời…coi cô ấy nói sao nè

Bớ chiếc ghe sau chèo mau anh đợi Kẻo khúc sông này bờ bụi tối tăm…

Ghìm dầm lại chờ…, nhưng gái miền Tây giữ kẻ lắm “Trong lòng tuy muốn (nhưng) mặt ngoài còn e…” hehehe… Mình xuống nước coi sao

Sông sâu cá lội ngù ngờ Biết em có đợi mà chờ uổng công…

Nào biết đâu, nàng đáp lại một câu, khiến chàng lãng tử sung sướng, xém chút té xuống sông.

Sông dài cá lội biệt tăm Thấy anh người nghĩa…mấy năm em cũng chờ !

Chưa kịp hoàn hồn thì nàng lại bồi tiếp

Sông sâu biết bắc mấy cầu Khi thương thì anh thương vội Khi sầu anh để lại cho em…

Vậy là gái miền Tây hổng có hời hợt rồi…nàng suy nghĩ sâu xa quá. Đừng thấy mấy cô đi lấy ngoại quốc mà chê gái miền Tây nha, chẳng qua mấy cô kia người ta bị hoàn cảnh xã hội nó o ép thôi. Chứ bình thường coi bộ “cua” gái miền Tây không dễ rồi, phải hôn các bạn?

Mở lời với nàng rồi, lỡ mà trời không thương, không ban nàng cho ta thì sao nè? Ta than rằng:

Con cá tróc vi bởi vì cá nhảy Cần câu gãy vì bụi gốc vướng rong Bởi vì mai mối không xong Nên duyên đôi ta trắc trở chớ tấm lòng hổng quên…!

Buồn quá, ngỏ lời mà nàng không đếm xỉa tới. Thôi thì ta vác cần ra sông câu cá vậy, buông câu rồi mới thấy…

Cá không ăn câu chê rằng con cá dại Cá mắc câu rồi nói tại cá tham ăn…! …. Cá không ăn câu thiệt là con cá dại Vác cần câu dìa nghĩ lại con cá khôn…! hehe…

Thấy chưa! Ai mà nghe tui xúi dại, về miền Tây cua đào mà gặp cảnh “phũ phàng” như tui cũng đừng nên buồn. Con cá sẩy chưa chắc là con cá to, nhưng con cá hổng ăn mồi thì chắc cú là con cá khôn rồi đó bạn! Nhưng mà không làm “lia thia chung chậu” được, thì làm bạn với nhau cũng được mà! Phải hôn? Cô gái miền Tây…!

25/08/2009

Nguyễn Yên Sơn

11.454201

105.468750

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Thơ Hoa Ban Tây Bắc, Những Bài Thơ Viết Về Hoa Ban Tây Bắc Rất Hay / 2023

Theo như người ta kể về loài hoa ban tây bắc theo từ truyền thuyết: Thưở ấy, có một chàng trai tên là Khum đem lòng yêu cô gái tên là Ban. Khum vừa giỏi làm nương, lại có tài săn bắn. Ban thì khéo tay dệt vải lại có giọng hát làm say đắm nhiều chàng trai. Thế nhưng, cha nàng Ban vì ham giàu nên đã đem gả nàng cho con trai nhà tạo mường, vốn là một thanh niên lười nhác, lại có tật gù lưng.

Nơi nàng nằm xuống sau đó mọc lên một cây hoa mang búp trắng như búp tay người con gái. Và chẳng bao lâu, loài hoa ấy mọc lan ra khắp núi rừng Tây Bắc, và hằng năm cứ mỗi độ xuân về, hoa nở trắng như bông. Người ta đặt tên loài hoa đó là hoa ban.

Hoa Ban Điểm Tô Hà Nội – Tác Giả: Chu Tuan Kiet

Hoa ban sắc tím nhẹ nhàng Điểm tô Hà Nội phố phường đẹp hơn Loài hoa Tây Bắc mến thương Gió lùa lạnh buốt vấn vương nhói lòng Núi rừng Tây Bắc bản làng Áo bông, bếp có lửa hồng ấm, no ?

Chùm Thơ Ngắn Về Hoa Ban Tây Bắc

Tại vùng núi tây bắc có rất nhiều lễ hội như: Hội xên bản, xên mường mở vào mùa hoa ban nở là lễ hội cầu mùa, cầu phúc của người Thái. Lúc này cũng là thời kỳ lúa chiêm gặp mưa xuân, xanh mơn mởn trên các cách đồng lúa nước. Họ gửi gắm vào đó những ước vọng lớn lao về một cuộc sống bình yên, no ấm nơi bản mường, đồng thời cũng là dịp thi tài, vui chơi, trai gái tìm hiểu, tâm tình qua tiếng hát, tiếng đàn…

Hoa Ban Trên Phố – Tác Giả: Sang Nguyen Duc

Sơn Nữ – Tác Giả: Ninh Bui

Khi anh đến những cánh rừng mù sương Miền sơn cước nơi nhà em ở đó Trên sườn núi xa mờ hoa ban nở Tây Bắc nơi đây tràn ngập yêu thương Ngắt cánh hoa rừng mộc mạc yêu thương Sẽ sững sờ trước một loài hoa đó Cánh hoa rừng sẽ đong đầy nỗi nhớ Theo bước chân anh bươn trải muôn nơi…

Mời Anh Lên Tây Bắc – Tác Giả: Nguyễn Kiều Trang

Hoa Ban Miền Tây Bắc – Tác Giả: Nguyễn Văn Pứ

Hoa Ban Phố Cổ – Tác Giả: Hang Nguyen

Không Biết Vì Sao Hoa Ban Nở – Tác Giả: Vuon Mimi

Hoa Rừng Tây Bắc – Tác Giả: Long Nguyễn

Bóng ai thấp thoáng ngỡ Tiên sa ?! Sắc nước, hương bay thắm ngọc ngà Ánh mắt mê hồn người đất lạ Môi cười gợi cảm kẻ trời xa ! Mai rừng Tây bắc ngời xinh quá Đào núi cao nguyên sáng đẹp à Váy lượn ô xòe che bóng ngã Chạnh lòng… viết tặng khúc thi ca !!!

Hoa Ban

Ban tím trắng Vẻ đẹp của người thiếu nữ Nụ cười em Hoa bướm phải hờn ghen Anh xin được Làm làn mưa ngọn gió Giữ hương hoa Thơm mãi với thời gian !!!

Các Bạn Đang Xem Bài Viết Thơ Hoa Ban Tây Bắc, Những Bài Thơ Viết Về Hoa Ban Tây Bắc Rất Hay Tại Danh Mục Câu Thơ Ngắn Về Tình Yêu của Blog chúng tôi Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé!

Phân Tích Bài Thơ Nhớ Con Sông Quê Hương Của Tế Hanh / 2023

Đề bài: Em hãy lập dàn ý về bài thơ Nhớ con sông quê hương của nhà thơ Tế Hanh.

I.

Mở bài Phân tích bài thơ nhớ con sông quê hương của Tế Hanh

– Giới thiệu nhà thơ Tế Hanh với bài Nhớ con sông quê hương (sáng tác năm 1956 đất nước tạm chia cắt, tác giả tạp kết về miền Bắc). – Bài thư là dòng hồi tưởng về niềm thương nhớ tha thiết của tác giả với con sông quê hương và qua đó nhà thơ nhớ tới miền Nam.

II. Thân bài Phân tích bài thơ nhớ con sông quê hương của Tế Hanh

1. Hình ảnh con sông quê hương trong bài thơ

– Dòng thơ hiện ra thật đẹp, mát lành trong trẻo. – Con sông đã gắn bó thân thiết với tác giả ở tuổi thơ thật hồn nhiên, trong sáng (tiếng chim kêu, cá nhảy, tụm năm tụm bảy, bơi lội trên sông…)

2. Sự gắn bó tha thiết của tác giả với dòng sông quê hương

– “Hỡi con sông đã lắm cả đời tôi”: tác giả dùng phép chuyển nghĩa và lối cường điệu để nhấn mạnh ý nghĩa quan trọng của dòng sông với cuộc đời mình. Phép đôi và nhân hóa tạo sự cân xứng hài hòa giữa dòng sông và con người; đồng thời làm cho con sông trở nên gần gũi như một con người với những cử chỉ triều mến “mở nước ôm tồi”. – Các định ngữ “quê hương”, tuổi trẻ, miền Nam được gắn với dòng sông đã làm cho con sông mang nhiều ý nghĩa sâu sắc, con sông của tuổi thơ tác giả, con sông quê hương, con sông của miền Nam đất nước.

3. Niềm thương nhứ của tác giả về miền Nam

– Xa quê đã lâu, nên nỗi nhớ càng trở nên da diếc và thành thiêng liêng. Nỗi nhớ ấy luôn ở trong sâu thẳm trái tim tác giả “Sờ lên ngực…. hai tiếng miền Nam”. – Nhớ quê hương, tác giả nhớ từ những cái quen thuộc bình thường: ánh nắng, sắc trời, những người không quen biết… của quê hương. Đó là nỗi nhớ khôn nguôi, quên sao được. – Trung tâm nỗi nhớ ấy vẫn là hình ảnh dòng sồng quê hương. Dòng sông ây luôn hiện ra tuôn chảy dào dạt như tưới mát lòng mình (Hình ảnh của sông quê mát rượi. Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới). – Tin tưởng vào thông nhất Tổ quốc để được trở lại con sông xửa (điệp ngữ “tôi sẽ”…)

III. Kết bài Phân tích bài thơ nhớ con sông quê hương của Tế Hanh

– Đây là tình cảm thiết tha gắn bó của tác giả với con sông quê hương, một biểu hiện cụ thể của tình yêu quê hương đất nước. – Giọng thơ tha thiết, sôi nổi, cảm xúc được dồn nén qua hồi tưởng và kỉ niệm. – Liên hệ bản thân: Nếu quê hương em cũng có dòng sông thì chắc chắn em cũng có thể nói lên những kỉ niệm dạt dào.

Bạn đang xem bài viết Những Bài Thơ Hay Về Miền Tây Sông Nước, Con Gái Con Trai Miền Tây / 2023 trên website Boxxyno.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!