Xem Nhiều 2/2023 #️ Anh Có Về Xứ Nghệ Với Em Không? # Top 9 Trend | Boxxyno.com

Xem Nhiều 2/2023 # Anh Có Về Xứ Nghệ Với Em Không? # Top 9 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Anh Có Về Xứ Nghệ Với Em Không? mới nhất trên website Boxxyno.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Non xanh nước biếc như tranh họa đồ (Ảnh: Internet).

Dù đi khắp từ Nam chí Bắc, ăn chả thiếu loại cao lương mĩ vị nào, từ món dân giã đến món cao cấp như tôm hùm hào sữa… nhưng tôi vẫn ghiền món cá thu nướng của vùng biển xứ Nghệ. Những miếng cá to hơn  bàn tay xòe, nướng vàng thơm nưng nức, chỉ cần chén nước chè xanh, mấy thìa nước mắm nhĩ, muỗng tiêu, muỗng đường, riu riu lửa cho cạn nước, ăn với cơm gạo quê dẻo ngọt thì thôi rồi, vừa bùi vừa ngọt vừa đậm đà, ngon nhức cả răng.

Ai trong quan niệm cũng nghĩ xứ Nghệ quê tôi là xứ quê nghèo khổ, nắng gió khát khô, chó ăn đá gà ăn sỏi, với lời ca “Quê Nghệ nghèo đành bạt xứ tha hương”.

Đúng một phần nào thôi.

Đúng là quê tôi khí hậu khắc nghiệt, nắng thì xắn được, gió lào rờ nơi mô cũng khô, rét thì chả có gì mà không sun lại. Dải đất như eo đòn gánh luôn chịu nhiều sức nặng của trời, của đất, của người. Nhưng cũng vì vậy mà những thứ được sinh ra từ đó đã trở thành đặc sản.

Người xứ tôi mạnh mẽ, chịu thương chịu khó. Con gái xứ Nghệ xinh đẹp, vẻ đẹp khỏe mạnh mặn mòi không kém phần duyên dáng và kỳ lạ là mang rất nhiều nét của Pháp với mắt to, mũi cao.

Tình cảm người xứ Nghệ ấm áp chân tình. Ai đã từng yêu con gái xứ Nghệ sẽ cảm nhận được sự nồng nàn mạnh bạo lại rất hy sinh chung tình, thật đấy!

Thân thương dáng Mẹ (Ảnh: Báo Nghệ An).

Cả phong cảnh cũng vậy.

Quê Nghệ có nhiều cảnh đẹp nên thơ của biển, của rừng, của trung du, hải đảo, đủ cả, vẻ đẹp còn đậm chất hoang sơ, đang ít sự can thiệp của bàn tay con người.

Tôi bắt đầu trưởng thành đã xa quê, mấy mươi năm hễ có điều kiện, chỉ muốn quẩy về quê. Hồi đầu cứ nghĩ là do nhớ cha nhớ mẹ. Sau nghĩ hay tại mình yêu quê quá? Đâu phải mình không có điều kiện để đi du lịch khắp nơi đâu. Nhưng cứ thích về quê là sao?

Về để ngắm cảnh quê, để nói tiếng quê, để ăn cơm quê. Càng về càng thấm câu ca dao:

” Đường vô xứ Nghệ quanh quanh Non xanh nước biếc như tranh họa đồ Ai vô xứ Nghệ thì vô…”

Vô xứ Nghệ để mà nghe những điệu dân ca ngọt đến nỗi phải than: “Chơ hấn ăn chi mà hát lại ngọt thấu xương vậy trời.” Vô xứ Nghệ để thưởng thức những món đặc sản dân giã được chắt từ nắng khét, mưa tuôn, từ rét cong đòn gánh, gió khô mái đồi.

Những món ăn mang đậm chất Nghệ để nuôi lớn những ông nghè ông tổng, những thi sĩ, anh hùng, để rồi ai đi cũng đau đáu trở về, đi vì đất chật người đông, mưu sinh khốn khó, chứ không phải lìa quê vì chán quê.

Đi để mong được trở về úp mặt vào dòng sông quê. Để thao thức nỗi nhớ:

“Ai biết nước sông Lam răng là trong là đục Thì biết sống ở đời răng là nhục là vinh..”

Đi để quay về biết thế nào là hương vị quê hương, là dưa mùng muối chấm ruốc. Hay dưa mùng muối chua nấu canh cá tràu thêm vài lát ớt đỏ, chút lá mùi tàu là ăn đến thủng cả nồi cơm mà quên lời thề giữ dáng!

Là bữa cơm canh cua đồng nấu khế với đĩa rau muống luộc xanh um cùng bát tương vàng sóng sánh thơm thảo tình mẹ.

Quê tôi nhiều thứ ăn rất ngon, có thứ vùng khác cũng có. Nhưng có lẽ do thổ nhưỡng khí hậu nên hương vị rất khác khi được chế biến thành món ăn.

Ví như các món ăn từ lươn. Lươn thì ở đâu chả có,  nhưng lươn xứ Nghệ đã trở thành thương hiệu. Người xứ Nghệ đã mang đặc sản ẩm thực về lươn quê mình đến nhiều vùng trong đất nước.

Nhưng phải về chính quê ăn mới ngon. Có lẽ ăn trong gió, trong nắng, trong hơi thở quê chăng?

Hồi đó, nhà tôi ngay đầu làng, trước nhà là cái ao thả cá, tiếp đó là dãy ruộng cũng thuộc bờ xôi ruộng mật. Có rất nhiều tôm cá lươn cua ốc… Bắc nồi cơm lên bếp, bảo chưa có đồ mặn, cô em út chỉ mò một hồi quanh ao và bờ ruộng thể nào cũng có cá, cua, ốc đem vào. Vậy là có bữa ăn đầy đủ dinh dưỡng ngay.

Buổi sáng mấy người đi đặt ống trúm ở ao nhà tôi và bác cả.  Mẹ tôi hay gọi để mua lươn của họ.

Bữa nào lươn to mẹ cắt khúc, khía bỏ xương sống, trở sống dao giằn thành những miếng bằng 3 ngón tay, ướp nghệ, tiêu,  mắm, bột ngọt, quấn lá lốt chiên giòn thơm nức mũi.

Bình yên xứ Nghệ (Ảnh: Báo Nghệ An).

Bữa thì mẹ đem om với gộc chuối, thứ gộc chuối hột, đào lên, rửa sạch, ngâm nước vo gạo trắng hồng, xắt sợi, muối chua giôn giốt, giòn giòn, đem om với lươn nêm chút nghệ với ớt và rau răm, đảm bảo chả có thứ sơn hào hải vị lưu trong trí nhớ lâu vậy đâu.

Nhưng mẹ hay nấu cháo. Gạo quê sôi sùng sục, mùi cháo dậy ngát cả hiên nhà, con gì trong bụng cứ cựa quậy réo lên đưa bước chân và mọi giác quan hướng về nơi gian bếp của mẹ.

Mẹ cầm con lươn đã làm sạch nhớt nhưng còn sống nhăn ghé vào nồi cháo, dùng dao cứa khẽ vào cổ con lươn cho huyết lươn chảy hết vào cháo. Mẹ bảo thế mới ngọt, rồi mẹ nhẹ nhàng thả con lươn đã khô huyết vào nồi.

Sau một hồi sôi lục bục, nồi cháo bốc mùi thơm ngào ngạt. Con lươn được mẹ vớt ra khỏi nồi cháo chín nứt nhóng nhánh. Mẹ một tay kẹp đầu con lươn. Một tay cầm đũa kẹp cổ con lươn kéo nhẹ xuống, những mảnh thịt lươn vàng ươm khoanh tròn trong dĩa. Loáng cái trong tay mẹ chỉ còn khúc xương sống lươn dài ngoằn.

Mỗi đứa một bát cháo lươn nghi ngút khói nóng húp xì xụp. Cháo nhừ thơm mùi gạo, lươn mềm nhưng dai và không bở, cứ như lụa trong miệng, không hề tanh mà ngọt lừ béo bùi thêm chút ớt tiêu cay cay, chút rau răm và ngò gai mẹ thái rí cùng lát chanh là lũ chúng tôi xuýt xoa ăn chảy cả nước mắt nước mũi. Để khi ăn xong thấy trời cao hơn, mây nắng vàng hơn…

Những món ăn cồn cào trong nỗi nhớ (Ảnh: Internet).

Chúng tôi đã yên bình lớn lên trong vòng tay cha mẹ với những món ăn dân dã thơm thảo từ bàn tay tảo tần khéo léo của mẹ. Để rồi lớn lên làm những cánh thiên di, nhớ về quê, nhớ về mẹ. Hương vị những món ăn của mẹ ngày nao đã trở thành đặc sản. Niềm thương nỗi nhớ này dành cả cho mẹ, cho quê.

Stt Em Không Xinh Đẹp Nhưng Chân Thành, Anh Có Bằng Lòng Yêu Em Không?

Stt em không xinh đẹp nhưng chân thành, anh có bằng lòng yêu em không? Tuy em đanh đá, nhưng bên anh, em sẽ rất dịu dàng

Em đôi lúc không ngoan, nhưng đảm đang số một.

Em có thể không đủ tốt, nhưng hứa sẽ đối xử cực tốt với gia đình và bạn bè anh.

Stt em không xinh đẹp nhưng chân thành, anh có bằng lòng yêu em không?

May mà em không xinh, nên em tránh xa được những anh chàng vo ve mà nhạt nhẽo. Chả bao giờ em phải chịu cảnh “lắm mối tối nằm không” như mấy cô nàng xinh đẹp.

May mà em không xinh lúc trẻ, nên về già anh sẽ thấy em… vẫn thế! Anh sẽ không phải ngậm ngùi chứng kiến sự úa tàn nhanh chóng của một đoá phù dung, mà sẽ được ngưỡng mộ sự tươi xanh lâu bền của một nhánh xương rồng trên cát!

May mà em không xinh, nên dù cho em không hoàn hảo thì em biết anh vẫn yêu em, yêu những cái thuộc về con người em.

Em không đẹp , cũng không xinh . . .

– Chỉ có cái miệng hay cười – và làm Người Em Yêu hạnh phúc

Nhưng

– Sẽ có lúc E lỡ miệng nói ra những lời lẽ không hay

– E chỉ mong A sẽ hiểu dù thế nào thì Em cũng sống thật

– K giả vờ nũng nịu để được Anh thương

Em không xinh nên cũng ít bạn bè. Ngày chủ nhật, họ rủ nhau tíu tít đi xem phim, mua bỏng ngô. Còn em, em ở nhà dọn dẹp, chừng nào xong cũng đến 12h, thôi đành ngồi xem… thời sự.

Em không xinh nên rất ngại shopping. Anh có rủ, em chỉ cười trừ nói bận. Anh cười nhẹ nhàng, bận nào qua chơi, cũng mua ít đồ cho em. Anh không biết em có thích thật hay không, chỉ thấy em cười tít cả mắt.

Anh ạ, em còn nhớ trên các bài bình luận của ai đó, có người nói :” Ước gì mình không xinh để được yêu thật lòng như thế” nhưng sự thật vẫn “phấn son”, có ai muốn mình không xinh cơ chứ?! Còn em, nếu có kiếp sau, em vẫn sẽ chọn cho mình vẻ ngoài không rực rỡ để được gặp anh, yêu anh mãi mãi.

Sau nhiều lần, em hỏi chàng cớ sao chàng vẫn chưa chịu yêu em. Hôm nay, có lẽ chàng đã quá mệt mỏi với tình cảm vụn dại của em, chàng trả lời : ” Bởi vì em không xinh!”

Lần đầu tiên khi anh ta nhìn thấy một cô gái không xinh, không dễ thương, anh ta chẳng muốn làm gì cả. Nhưng không lâu sau đó, anh ta thấy tâm hồn của mình đồng điệu ở nơi ấy!

Em không xinh như người ta, em cũng không quen make up lung linh mỗi lúc ra ngoài,em chỉ là em thôi, là nguyên thủy, là mộc mạc, là những gì sẵn có, anh có chấp nhận được những cái gọi là tự nhiên không?

Bao nhiêu cái em không bằng người ta, nhưng được cái em có trái tim luôn thật thà chung thủy, đã yêu ai là yêu bằng cả tấm lòng. Trái tim ấy không vĩ đại đâu, mà lại rất bé nhỏ, rất tự ti và rất dễ bị tổn thương nữa.

Gặp em rồi anh có còn yêu em nữa không? Gặp em rồi anh có trách vẻ bề ngoài không xứng với sự đẹp đẽ trong em? Bỗng hình ảnh của một cô gái xấu xí hiện ra trong gương – là em đó. Vậy nếu em không xinh, anh có yêu em nữa không?

Em nhận thức được rằng mình không xinh, không thể khao khát một tình yêu trao nhau bằng ánh mắt, cái nắm tay hay nụ hôn đầu như bạn bè. Em giam mình trong thế giới của riêng em – thế giới ảo.

Anh đã thấy em, biết một cô gái không xinh đẹp, không là giấc mơ của bao chàng trai. Lúc em thấy anh là giây phút em biết mình không xứng với anh.

Nếu em xinh, anh sẽ chẳng nhận ra mình yêu em chân thành đến mức nào. Vậy nên, dù em không xinh, anh vẫn luôn yêu em.

Đừng bao giờ biến cái đẹp thành một sự trao đổi nào đó, cũng đừng biến cái đẹp thành một sự giữ chân ai đó. Bởi vì thật ra, ai ai trong chúng ta cũng biết, cái đẹp thường không bền.

Đừng bao giờ vì ai mới trở nên xinh đẹp. Cũng đừng bao giờ vì ai mà bắt ép mình phải khác đi cho vừa với quy chuẩn của họ. Như thế là một điều vô ích thôi.

Thật ra, sự tự tin không đến từ việc bạn có xinh đẹp hay không. Sự tự tin đến từ tình yêu mà bạn dành cho chính mình. Một cô gái dù xinh đẹp đến đâu, khi không trân trọng cơ thể mình, cô ấy vẫn cảm thấy mình vô cùng xấu xí.

Tất cả chúng ta đều xinh đẹp, hoặc trở nên vô cùng xinh đẹp. Nhưng muốn được như thế, trước tiên là phải biết tự yêu thương chính bản thân mình. Này cô gái, bạn nhất định phải tự tin lên.

Kể cả khi bạn không phải là người xinh đẹp nhất, thì bạn vẫn là một cá thể riêng biệt và duy nhất trên thế giới này.

Ai đó đẹp đâu chỉ bởi vẻ bề ngoài vốn có. Nét dịu hiền, sự cao quý trong tâm hồn mới là mãi mãi. Dĩ nhiên ở cái thời đại mà người ta chạy đua, bon chen để tồn tại này. Có rất nhiều người đem vẻ đẹp giả tạo để gắn lên mình

Có thể em không xinh đẹp bằng những người con gái khác, nhưng em yêu anh chân thành, trái tim em vĩnh viễn thuộc về anh. Em biết, ngoài kia, có bao nhiêu cô gái theo đuổi anh, vì anh là mẫu đàn ông nhiều con gái thích.

Có những thứ đẹp hơn ở hiện tại, có những người con gái xinh hơn em ở hiện tại nhưng có thể, người con gái đó sẽ chẳng yêu anh hơn em. Em sợ anh sẽ ngã lòng, sẽ tin vào những lời đường mật ấy mà quên mất em!

Em nhìn thấy anh qua ánh điện mờ mờ dưới ngõ,tay vuốt mũi nắn chán. Em mong mình xinh hơn từng ngày để không là nỗi xấu hổ của anh.

Dù là người yêu chính thức dù là người anh bảo sẽ lấy làm vợ nhưng chưa bao giờ anh tặng em lấy một cây bông. Hay do em không xinh đẹp nên không đáng để anh theo đuổi. Hay vì anh biết em quá yêu anh nên anh không trân trọng em…

Lời kết: Nếu như em không xinh đẹp nhưng hãy giúp mình tỏa sáng bằng nhiều cách khác để mình trở nên cuốn hút hơn, mặc dù em không xinh nhưng em là riêng là duy nhất. Em hãy cảm thấy may mắn vì mình không xinh nên không gặp nhiều rắc rối và lắm chuân chuyên. Các cô gái của tôi hãy luôn trân trọng và tự tin về bản thân mình nhé.

Những Status Tâm Trạng… Em Vẫn Ổn, Chỉ Là Không Có Anh Mà Thôi

Không có anh …. Là những ngày chúng ta chẳng còn là gì của nhau nữa, và em nhận ra, yêu và hết yêu đâu phải chuyện quá khó khăn.

Không có anh …. Là những ngày không còn ràng buộc nhau vào một mối quan hệ dùng dằng, và em thấy mình bình yên hơn ngày cũ, không khóc, không nhớ, không thương.

Chúng ta thường quan niệm rằng nhớ thì dễ chứ quên thì chẳng quên được. Vậy mà thực ra để nhớ hết mọi thứ về một người đã dễ, thì quên cũng chỉ là việc đơn giản. Quên nhanh thôi, nếu bản thân thực sự muốn được yên ổn!

Không có anh, em chẳng cần phải vội vàng buông dở công việc để nghe điện thoại, để trả lời tin nhắn, để thông báo với anh em đang làm gì khi ấy. Em ung dung hơn hết thảy, việc của mình, mình làm, việc của anh, sẽ có người khác quan tâm. Lúc yêu thì coi nhau là tất cả, coi cuộc sống của nhau hòa chung làm một, còn khi đã chẳng tồn tại chút tình cảm nào giữa mối quan hệ đứt gãy này, thì chúng ta nên trở thành – người – dưng.

Không có anh, em thản nhiên ngồi đọc từng inbox trên facebook, thản nhiên theo đuổi đam mê của chính mình, thản nhiên ăn những món mình yêu thích. Hóa ra bản thân đã bỏ lỡ nhiều thứ đến vậy, chỉ vì một người không xứng đáng. Em là em, là chính mình, là tự do với cuộc sống không cần phải cố gắng vì anh, cố gắng vì thứ tình yêu vốn đã không công bằng.

Không có anh, em chỉ cần quan tâm chính mình, chỉ cần mang niềm vui đến cho chính mình. Yêu hay không yêu, có đôi hay FA giờ đâu phải là vấn đề đáng để các cô gái như em phải bận tâm. Con gái không nhất thiết phải quá nặng tình với một người đã trở thành xa lạ. Miễn là bản thân hạnh phúc, có tiền, có sắc, có niềm vui thì sẽ không bị bất kỳ ai làm tổn thương nữa.

Không có anh, em thấy cuộc sống của mình yên ổn: không hờn dỗi, không tổn thương, không tha thứ, không nhớ nhung. Anh đã mang hết tất thảy mà bước ra khỏi cuộc đời em, đồng thời khiến em hiểu rằng, là một cô gái thì càng cần phải thực tế với chính tình yêu của mình. Vấp ngã không phải để trở nên yếu đuối, ngu ngốc, mà là để trưởng thành, để mạnh mẽ, để độc lập.

Những ngày không anh, chắc chắn sẽ có lúc em cảm thấy cô đơn đấy, có những khi nhìn vào một thứ gì đó mà hình bóng anh chợt hiện ra đấy. Em sẽ phải thay đổi những thói quen mà em đã làm cả năm trời, hay chỉ đơn giản là tập dần quên đi anh. Nhưng anh đừng lo, em sẽ làm được, và làm xuất sắc nữa cơ. Vì trước khi anh đến vớicuộc sống của em, em cũng vẫn chỉ có một mình mà. Thực ra là em không chỉ có một mình đâu, em còn có gia đình, có bạn bè nữa. Họ sẽ luôn bên em, yêu thương em vô điều kiện, chia sẻ cùng em mọi thứ, đem cho em tiếng cười, hạnh phúc.

Không có anh, em chẳng buồn thương mà ủ rũ khép mình trong bức tường của sự đơn độc. Mọi thứ thay đổi theo cách của nó, và em đổi thay theo cách của riêng em.Có phải anh nghĩ rằng đối với em, anh là tất cả?

Có phải anh cho rằng chỉ cần anh rời xa em là em sẽ rơi vào hố sâu tuyệt vọng, là em sẽ chẳng thể tự mình lo nổi cho chính mình?

Có phải anh đang tưởng tượng ra việc rời bỏ anh, em sẽ bi lụy bỏ mặc và hành hạ bản thân mình không? Không có anh thì đã sao? Em vẫn là em thôi.

Không có anh, ừ đấy, đôi lần nhớ, mà nhiều lần quên. Không phải tự em bắt mình quên, mà là em tìm thấy niềm vui ở những điều bình dị nhất, ở những nốt thăng – trầm của một bản nhạc cũ kỹ gầy hao.

Con người ai cũng có lý trí. Điều quan trọng là giữ nó như thế nào để không bị phần cảm xúc chi phối, lấn át. Anh rời xa em rồi, đến khi nào quay lại, anh sẽ thấy em hạnh phúc hơn trước kia, mạnh mẽ hơn trước kia. Đứa con gái chỉ biết dựa vào anh, đứa con gái yếu lòng nhiều lần hay suy nghĩ ấy đã thuộc về quá khứ rồi anh ạ.

Yêu là sống cho nhau nhưng chia tay rồi thì sẽ lo cho tự thân mình trước. Em phũ anh nhỉ? Nhưng nếu em cứ cố đau khổ vì anh thì sao? Thì anh cũng chẳng sao, còn em lại phí mất tuổi trẻ về thứ không còn đáng để bận tâm. Anh có thêm một người nhớ mình, nhưng em lại bỏ qua cơ hội để được sống tốt hơn.

Thế nên anh ạ, em vẫn rất ổn đấy thôi.

Lời kết: Có những chuyện, chỉ tương lai mới nói được. Còn bây giờ, không anh em rất ổn, anh à!

Anh Có Thích Nước Mỹ Không

Tên tác phẩm: Anh có thích nước Mỹ không Tác giả: Tân Di Ổ Dịch giả: Trần Quỳnh Hương Đơn vị phát hành: Bách Việt Books “Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa – những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta.”

“Ai yêu trước, người ấy sẽ thua”.

“Anh đối xử với cô không bằng cô đối xử với anh, đó cũng có thể là do tình yêu anh dành cho cô không nhiều như cô dành cho anh, nhưng xét cho cùng tình yêu không phải là buôn bán, làm sao có thể đòi hỏi sự công bằng tuyệt đối, nếu nhất thiết pải có một người yêu nhiều hơn, thì đó là cô cũng chẳng sao. Nếu cô bỏ ra mười phần, anh chỉ đáp lại năm phần, thế thì cô cho anh hai mươi phần, không phải anh sẽ trả cô mười phần đó sao?”

“Chính cô là người quyết định yêu, không ai ép cô, thế nên chỉ cần dồn mọi tâm huyết để yêu, không phải lúc ở bên anh cô cũng thấy vui đó sao? Tuổi xuân có hạn, điều này không sai, nhưng cô càng không thể phí hoài tuổi xuân trong sự do dự và chờ đợi. Vì cô không biết vài năm nữa, cô có còn được trẻ trung đáng yêu như bây giờ hay không, có còn can đảm bất chấp tất cả như hiện tại hay không? Vậy thì tạo sao không tranh thủ hiện tại, tranh thủ lúc cô vẫn còn đang có những cái cần có để yêu hết mình?”

“Hiện thực chính là những điều tàn nhẫn như vậy đấy, nó luôn luôn hủy diệt niềm tin của bạn trong lúc bạn không hề hay biết, hủy diệt những lời hứa mà bạn tưởng rằng bạn có thể thực hiện. Trưởng thành là gì? Khi một đưa trẻ biết kim cương đẹp hơn hạt pha lê xinh xắn thì đứa trẻ này đã trưởng thành, Trần Hiếu Chính hiểu được điều này sớm hơn bất kỳ đứa trẻ nào khác.

Cô gái mà anh yêu trong sáng ngây thơ, cô yêu tất cả những điều tràn đầy thú vị, không biết buồn khổ là gì, cô là Ngọc diện Tiểu Phi Long quả quyết dũng cảm, người đàn ông của cô, phải đem lại cho cô một bầu trời bao la. Còn anh, anh chỉ có một mái hiên tồi tàn. Dĩ nhiên, chỉ cần anh muốn, anh tin là cô sẽ mãi mãi ở bên anh, không hối hận, nhưng khi vị ngọt của tình yêu nhạt phai, trước những trăn trở, lo toan trong cuộc sống, liệu có vì anh mà cô biến thành một người phụ nữ tiều tụy và thực dụng hay không? Anh khẽ rùng mình, nếu có một ngày như thế, anh sẽ căm hận chính bản thân mình – một điều đáng sợ hơn là khi ngày đó đến, anh sẽ căm hận cô.

Những lời mẹ nói đều rất tàn nhẫn, nhưng bà nói đúng, sự lựa chọn của anh chính là giữa bản thân anh và Trịnh Vi. Anh nhìn bàn tay mình đang chầm chậm dỡ ngôi nhà ra thành từng mảnh vụn – thực ra sự lựa chọn đã ở trong lòng anh từ lâu.”

“Vi Vi, đến một ngày nào đó em sẽ hiểu, con người ai cũng phải yêu mình trước. Anh không thể yêu em với hai bàn tay trắng”.

“Xét cho cùng, tất cả các cô gái đều là quả vải, tươi ngon chẳng được mấy ngày, đừng lấy tuổi xuân có hạn của mình để chờ đợi tương lai vẫn còn đang là ẩn số của đàn ông, không đợi được đâu, cuối cùng thiệt thòi vẫn chỉ là mình thôi.”

“…Con gái là gì cũng không quan trọng, chỉ sợ gặp phải hoàng tử hành tây trong truyền thuyết thôi. Cậu muốn nhìn thấy trái tim chàng, chỉ còn cách là bóc hết lớp áo này đến lớp áo khác, chảy nước mắt; cuối cùng cậu mới biết rằng, hóa ra hành tây không hề có trái tim”.

“Hoàng tử hành tây không có trái tim… nhưng nếu không thử, không rơi lệ, làm sao biết nó không có trái tim?”

“Thượng đế rất thông minh, trong lần đầu tiên của cuộc đời người con gái, ông đã để cho họ cảm thấy đau đớn tột cùng trước sự tấn công của người đàn ông, bởi niềm vui sẽ trôi qua trong tích tắc, chỉ có niềm đau là khắc cốt ghi tâm, người con gái ấy có thể quên người đàn ông đã đem đến cho cô niềm vui mạnh mẽ nhất, nhưng mãi mãi không thể quên người đã khiến cô đau đớn trong lần đầu tiên.”

“Đã đến nước này, Trịnh Vi, chỉ mong có một chút tự tôn, phủi tay mà bỏ đi, không giữ được tình yêu, ít nhất phải giữ được lòng tự trọng.

Nhưng giây phút này đây Trịnh Vi tự nói với mình, nếu ta không cứu vãn được tình yêu của ta, lòng tự trọng có thể khiến ta không đau khổ ư?”

“Biết làm thế nào, sau buổi chia tay với anh ở sân vận động, ngủ một giấc dậy, cô cảm thấy trời như sập xuống. Nhưng mở cửa sổ ra, sau cơn mưa bầu trời rực rỡ làm sao, dòng người đi qua cửa sổ bận rộn, mỗi người mỗi vẻ, hoặc buồn, hoặc Trái Đất này không thể vì sự đau khổ của một người mà thay đổi quy luật tự nhiên của nó, trong giấc mơ cô tuyệt vọng đến mức không tin rằng sẽ còn ánh mặt trời. Nhưng hôm sau mặt trời vẫn lên như thường, cuộc sống vẫn tiếp tục với dòng chảy của mình.”

“Tớ không khóc, tớ sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua”.

“Tình yêu là ngọn lửa khiến con người phải liều mình, cho dù là người thông minh hay ngốc nghếch, đã yêu rồi, đều biến thành con thiêu thân. Ai cũng biết xông vào lửa sẽ biến thành tro bụi, nhưng biết làm thế nào, trăm năm sau, cho dù đã từng bốc cháy hay không, chúng ta đều biến thành cát bụi.”

“Tình cảm không phải là cái vòi nước, nói mở là mở, nói đóng là đóng. Cô đã sống hết mình cho mối tình đó mà không giữ lại điều gì. Nhưng anh đã ra đi bất ngờ trong lúc cô hạnh phúc nhất, giữa chừng không có cãi nhau, không có chiến tranh lạnh, không cho cô cơ hội dừng lại, để nhiệt tình vơi bớt, giống như một bài hát, hát đến đoạn hay nhất, bất ngờ phải dừng lại.

Không sai, cô yêu Trần Hiếu Chính, trước kia yêu, hiện tại vẫn yêu. Nhưng anh nói đúng, con người phải biết yêu mình trước, có phần đắng, nếm một lần là đủ rồi.”

“Giống như một ca khúc, dừng giữa khoảnh khắc du dương nhất, có lẽ lại là điều tốt, nhưng họ đã quá tham lam, cố chấp, tưởng rằng có thể hát tiếp, hát rồi mới biết giai điệu sau này tồi tệ biết bao.”

“… Có lúc, cô thầm hỏi, tại sao chúng ta không thể lựa chọn ký ức cho mình, ghi nhớ niềm vui, quên đi nỗi buồn, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Dù thế nào đi nữa cô vẫn yêu anh, chính vì yêu, mới có thể vì một phần ngọt ngào mà quên đi chín phần đắng cay. “

” Khi yêu, tưởng rằng người đó là cả cuộc đời của mình, ai ngờ vừa tỉnh giấc mộng, đã đứng bên cạnh một người khác.”

“Một thời chúng ta tưởng rằng mình có thể chết vì tình yêu, thực ra tình yêu không thể làm con người ta chết, nó chỉ có thể châm một mũi kim vào chỗ đau nhất, rồi chúng ta muốn khóc mà không thể có nước mắt, chúng ta trằn trọc trăn trở, chúng ta trở nên lão luyện, chúng ta trở nên rắn rỏi. Anh không phải là gió, em cũng không phải là cát, dù quấn quýt thế nào cũng không thể đến được chân trời, lau khô nước mắt, sáng mai chúng ta đều phải đi làm.”

“Giống như trái tim của chúng ta, một thời rộn ràng trong ngực, nóng bỏng đến mức không lúc nào yên, sốt sắng muốn đi tìm người chia sẻ, chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó nó sẽ lạnh giá, lạnh giá đến mức chúng ta phải khép chặt mình, rụt rè cảnh giác, chỉ sợ không giữ được hơi ấm mong manh còn sót lại.”

“Vết thương nhìn thấy bằng mắt, sớm muộn gì cũng lành.”

“Trong kẽ hở của thời gian và hiện thực, tuổi xuân cũng như sắc đẹp, mỏng manh như trang giấy bị gió hong khô.”

“…Có bao nhiêu tình yêu để có thể chịu đựng những cái buông tay hết lần này đến lần khác….”

” ‘Tại sao em cứ phải mở mắt? ‘ ‘Em muốn ghi nhớ ánh trăng đêm nay’. Đúng vậy, trăng hôm đó rất sáng, bầu trời không một ánh sao, ánh trăng nhuốm mây thành ánh hoàng hôn. Đó là ánh trăng rạng ngời nhất trong cuộc đời của cô.”

[…]

“Nhưng, tất cả chỉ tại ánh trăng sáng quá, trong khoảnh khắc đó, đột nhiên cô nhớ đến sân bóng rổ tĩnh mịch trong trường đại học những năm về trước, cô cũng ngẩng đầu như thế này trong vòng tay của anh, đêm đó, trăng cũng sáng như đêm nay. Cô đã từng nói, đó là ánh trăng sáng nhất trong cuộc đời cô, nhưng sau này cô mới biết, ánh trăng dù sáng, nhưng vẫn lạnh lẽo.”

“Thế gian này có ai mãi mãi chờ đợi bạn? Không có. Trịnh Vi hiểu điều đó, nhưng cô vẫn không thể coi như không có chuyện gì xảy ra. Sau đó rất lâu, ánh mắt của Khai Dương vẫn làm cô đau đớn, một thời họ đã từng là bạn tốt của nhau, hóa ra sự xa cách giữa con người với con người bao giờ cũng vững bền hơn sự thấu hiểu.”

“Rất nhiều người, khi đã đi lướt qua nhau, sẽ trở thành người xa lạ”

“Đàn ông khi đã nhìn thấy hoa hồng rồi thì các hoa khác đều là cỏ dại.”

“Tình yêu của Hà Lục Nha tựa con suối nhỏ, róc rách đêm ngày, cuối cùng suối chảy về sông, và những mối tình với những sóng nước mênh mông lại không bền vững như nó. Nguyễn Nguyễn nói đúng, từ trước đến nay, sự hy sinh của con người trong tình yêu không tỷ lệ thuận với niềm hạnh phúc mà họ giành được, người càng muốn yêu lại càng không được yêu.”

” ‘Câu hỏi cuối cùng – anh yêu em không?’

Đây là câu hỏi ngu xuẩn nhất thế gian, cũng là câu hỏi mà phụ nữ trên toàn thế giới thích tra hỏi nhất. Đàn ông thường chê phụ nữ lãng nhách, thực ra phụ nữ cũng biết câu hỏi này là ngốc nghếch, nhưng họ vẫn muốn đi tìm đáp án hết lần này đến lần khác. Vì sao? Bởi vì mỗi người một suy nghĩ, bởi vì phụ nữ rất quan tâm, bởi vì họ không tìm thấy đủ cảm giác an toàn mà trái tim khác đem lại cho họ. Mặc dù câu trả lời mà người đàn ông đưa ra phần lớn đều hư vô, nhưng họ cần khoảnh khắc an ủi đó.”

“Trong cuộc đời có thể chúng ta gặp rất nhiều người, có lúc là người đi cùng một đoạn đường, mãi cho đến khi chũng ta gặp được người mà chúng ta thực sự muốn cùng chung sống suốt đời, mới giao toàn bộ chặng đường còn lại cho người đó, cùng nhau đi hết cuộc đời”.

“Cuộc đời dài như vậy, ngày nào chưa đi đến điểm cuối thì anh chưa thế biết ai là người đi cùng anh đến hết cuộc đời. Có lúc anh gặp một người, tưởng cô ấy chính là người đó, quay đầu nhìn lại, thực ra cô ấy cũng chỉ là người đem lại cho anh những cái mà anh cần trong một quãng đường mà thôi.”

“Đối với đàn ông, sự nghiệp rất quan trọng, nhưng trong trái tim bọn anh có một số cái cũng cần được giữ gìn cẩn thận. Anh đã từng nói, anh không phải là con người toàn vẹn, nhưng chắc chắn cũng không phải là người hèn hạ đến mức lợi dụng tình cảm của phụ nữ để đạt được mục đích của mình. Vi Vi, bảy năm trước anh thấy ra đi là sự lựa chọn tốt nhất, nhưng vẫn cảm thấy hối hận, và sự hối hận này ngày càng rõ nét mỗi khi nhìn thấy em hoặc được nghe thấy tin tức của em. Anh mong muốn người sẽ sống cùng với anh suốt đời là em, nếu đây không phải là tình yêu thì anh không biết tình yêu là gì. Anh không dám nói những lời như có thể sống chết vì em, nhưng chỉ cần anh ở bên em, anh sẽ cố gắng bằng mọi khả năng của mình, sẽ làm cho em hạnh phúc, bảo vệ em thật chu toàn”.

” ‘Không biết đã bao giờ em kể cho anh câu chuyện này chưa, hồi nhỏ em có một con búp bê, con búp bê đó em giành từ tay người chị họ, trong đống đồ chơi, em thích nhất nó, buổi tối không được ôm nó em không chịu đi ngủ, cho dù nó xấu nó cũ em đều không quan tâm. Sau đó, em làm mất con búp bê, em khóc đòi mãi, khóc khản cả cổ, những vẫn không tìm thấy nó. Bố mẹ em đã mua cho em rất nhiều đồ chơi, hồi đó em tưởng rằng, nếu không tìm được con búp bê đó, thì em sẽ mãi mãi không thể vui, và cũng sẽ không thể thích được các đồ chơi khác. Một tháng, hai tháng, một năm, hai năm, em không thể quên nó, mãi cho đến khi đi học cấp một, một hôm nhà em tổng vệ sinh, em mới tìm được nó trong góc bếp cũ, lúc đó không ngờ em phát hiện ra rằng, đối với em nó đã không quan trọng nữa, có lẽ trong quá trình đi tìm nó, em đã hết tuổi cần đồ chơi rồi’.

Trịnh Vi cảm thấy Trần Hiếu Chính từ từ lùi xa ra hơn, hóa ra lại có ngày này, anh đã sẵn sàng từ bỏ tất cả, mới phát hiện ra rằng, Trịnh Vi không hào hứng với cái ‘tất cả’ của anh.”

“Cô ngẩng đầu trong vòng tay mừng đến phát cuồng của Lâm Tĩnh, nhìn thấy mảnh trăng lưỡi liềm đó qua nước mắt mờ nhòe, trăng chỉ có một đêm tròn, còn lại đêm nào cũng khuyết, huống chi là con người? Thôi thì cả cuộc đời, không có được người mình yêu nhất, nhưng cô có được Lâm Tĩnh, không phải không có tình yêu, có gì đáng phải buồn?”

“Có lẽ tuổi xuân của mỗi cô gái đều đã từng gặp Trần Hiếu Chính của mình, sau đó mới tìm thấy Lâm Tĩnh; nhưng mỗi người đàn ông đều đã một thời là Trần Hiếu Chính, khi họ đã trưởng thành chín chắn, họ sẽ biến thành Lâm Tĩnh.”

“Bất giác Trịnh Vi cảm thấy vô cùng thanh thản, cô tha thứ cho người đàn ông đã từng phụ bạc cô đó, cũng tha thứ cho tình yêu vô cớ của mình thuở nào. Cô đã từng vun tưới những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của đời mình lên người đàn ông đó, dành trọn nụ cười và nước mắt, để tình yêu đâm chồi nảy lộc, cho dù cuối cùng không đơm hoa kết trái, nhưng điều này có gì quan trọng, kể cả không có Trần Hiếu Chính, tuổi xuân của Trịnh Vi cũng sẽ không bất hủ đời đời. Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa – những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta.

Trịnh Vi nghĩ, dù sao cô cũng hạnh phúc hơn Trần Hiếu Chính, dù là quá khứ hay hiện tại. Bởi cô đã yêu hết lòng, khóc hết mình, trong cuộc tình này, cô không còn nợ điều gì, tình yêu của cô đã trọn vẹn. Chính vì Trần Hiếu Chính dành cho Tiểu Phi Long một tình yêu không bình lặng, mới khiến sau này Trịnh Vi học được cách tận hưởng hương vị ngọt ngào trong hạnh phúc bình dị.”

“…Anh rất tò mò, với một người con gái mà nói, cùng là chờ đợi một người đàn ông, một kẻ bất lực và một người đàn ông thành công, đều khiến cô ấy phải chờ đợi, một người thì chỉ có ba năm, còn người kia là chờ đợi cả đời. Giữa hai người này có điểm khác biệt sao?”

Bạn đang xem bài viết Anh Có Về Xứ Nghệ Với Em Không? trên website Boxxyno.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!